Chương 10
Chương 10
Đúng ba giờ chiều. Đèn không bóng trong phòng phẫu thuật đồng loạt sáng lên. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Tựa như toàn bộ không gian đã bị hút sạch dưỡng khí. Tôi thay bộ đồ phẫu thuật vô trùng màu xanh đậm. Đeo khẩu trang. Đeo găng tay. Toàn thân được bao bọc kín mít. Chỉ còn lộ ra đôi mắt bình tĩnh và sắc bén phía trên lớp khẩu trang. Trước khi ca phẫu thuật bắt đầu. Tôi dành đúng mười phút để họp với đội ngũ do chính mình lựa chọn. Trên màn hình lớn. Tôi trình bày toàn bộ phương án điều trị. Một kế hoạch kết hợp giữa thay huyết tương. Liệu pháp xung kích bằng Globulin miễn dịch liều cao. Và kỹ thuật thanh lọc tế bào miễn dịch đích hướng mà tôi tự nghiên cứu. Một kỹ thuật chưa từng được công bố ra bên ngoài. Cũng là lá bài mạnh nhất trong tay tôi. Sau khi nghe xong. Cả phòng họp chìm vào im lặng. Trên gương mặt mọi người đều hiện rõ vẻ kinh ngạc. Ngay cả bác sĩ gây mê giàu kinh nghiệm nhất. Hay điều dưỡng dụng cụ từng trải qua vô số ca đại phẫu. Lúc này cũng không giấu nổi sự chấn động. Bởi kế hoạch này quá táo bạo. Thậm chí có thể nói là điên rồ. Một bác sĩ trẻ trong nhóm, cũng là tiến sĩ trẻ triển vọng nhất khoa, cuối cùng không nhịn được lên tiếng.
“Cô Lâm...”
“Phương án này quá mạo hiểm.”
“Nếu trong quá trình thanh lọc miễn dịch xảy ra sai sót...”
“Rất có thể hệ miễn dịch của bệnh nhân sẽ sụp đổ hoàn toàn.”
Tôi nhìn cậu ấy. Giọng nói bình tĩnh nhưng đầy sức nặng.
“Với phương pháp điều trị hiện tại.”
“Tỷ lệ sống sót của cậu bé là 0%.”
“Còn phương án của tôi.”
“Ít nhất vẫn có 30% cơ hội.”
Cả phòng lập tức im lặng. Tôi tiếp tục.
“Từ lúc này trở đi.”
“Tất cả những nghi ngờ trong đầu các anh chị đều phải gạt bỏ.”
“Việc các anh chị cần làm không phải là nghi ngờ tôi.”
“Mà là tin tưởng tôi.”
“Và thực hiện chính xác từng mệnh lệnh tôi đưa ra.”
Ánh mắt tôi lần lượt quét qua từng người. Sự tự tin tuyệt đối ấy khiến không ai có thể phản bác. Mọi người đều đồng loạt gật đầu. Tôi đưa tay ra. Giọng nói vang lên giữa phòng phẫu thuật tĩnh lặng. Lưỡi dao sắc bén rạch qua lớp da đầu tiên. Cuộc chiến sinh tử chính thức bắt đầu. Ngay khi cầm dao. Mọi tạp niệm trong đầu tôi đều biến mất. Bộ não nhanh chóng tiến vào trạng thái tập trung tuyệt đối. Trạng thái mà các bác sĩ thường gọi là "dòng chảy chuyên môn". Không còn thế giới bên ngoài. Không còn những ân oán trước kia. Không còn những bất công đã từng xảy ra. Trước mắt tôi chỉ còn duy nhất một việc. Từng động tác của tôi đều chính xác đến cực hạn. Mọi thao tác liền mạch như nước chảy. Không có dù chỉ một động tác thừa. Những người đứng hỗ trợ xung quanh dần nhìn đến thất thần. Họ biết kỹ thuật của tôi rất giỏi. Nhưng chưa từng nghĩ có thể đạt đến trình độ như vậy. Không còn giống một ca phẫu thuật. Mà giống như đang chứng kiến một tác phẩm nghệ thuật được hoàn thiện từng chút một. Thời gian trôi qua từng phút. Ngoài phòng phẫu thuật. Trong khu vực quan sát. Chủ nhiệm Trần và vợ ông đứng sát bên tấm kính lớn. Giống như hai bức tượng đã mất đi linh hồn. Phu nhân Trần khóc đến gần như ngất lịm. Phải có y tá đỡ ngồi xuống ghế. Còn chủ nhiệm Trần. Hai tay siết chặt thành nắm đấm. Các khớp ngón tay trắng bệch. Ánh mắt ông từ đầu đến cuối đều khóa chặt trên người tôi. Trong đó có cầu nguyện. Và cả tia hy vọng cuối cùng. Đến giờ thứ ba của ca phẫu thuật. Biến cố nguy hiểm nhất cuối cùng cũng xuất hiện.
“Bác sĩ Lâm!”
“Huyết áp bệnh nhân đang tụt nhanh!”
“Nhịp tim giảm xuống còn bốn mươi!”
Giọng bác sĩ gây mê đột nhiên trở nên hoảng loạn. Tiếng cảnh báo trên màn hình theo dõi liên tục vang lên. Đường điện tim bắt đầu dao động dữ dội. Sau đó gần như kéo thành một đường thẳng.
“Rung thất!”
“Bệnh nhân xuất hiện rung thất!”
Giọng điều dưỡng đã bắt đầu nghẹn lại. Không khí trong phòng phẫu thuật lập tức căng như dây đàn. Nhưng tôi vẫn bình tĩnh đến đáng sợ.
“Máy sốc điện.”
“Chuẩn bị Adrenaline.”
Mệnh lệnh được đưa ra dứt khoát. Không hề có một giây do dự. Đây chính là biến chứng nguy hiểm nhất mà tôi đã dự đoán từ trước. Đỉnh điểm của cơn bão Cytokine. Khi hệ miễn dịch phát động đợt tấn công cuối cùng vào chính cơ thể bệnh nhân.
“Chuẩn bị sốc điện.”
“300 Joule.”
“Nạp điện.”
“Tránh ra!”
Tôi cầm máy khử rung tim. Áp mạnh lên lồng ngực của Trần Vũ. Cơ thể nhỏ bé của cậu bé bật lên rồi rơi xuống. Mọi người nín thở nhìn màn hình. Nhưng đường điện tim vẫn gần như không thay đổi.
“Tăng công suất.”
Trong phòng phẫu thuật. Tất cả đều cảm thấy tim mình đã nhảy lên tận cổ họng. Mồ hôi chảy dọc hai bên thái dương tôi. Thấm ướt cả khẩu trang. Nhưng bàn tay cầm máy sốc điện vẫn ổn định như thép. Lần sốc điện thứ hai. Cả phòng im phăng phắc. Rồi đột nhiên. Đường điện tim xuất hiện dao động. Tuy rất yếu. Nhưng đã sống lại.
“Khôi phục nhịp xoang rồi!”
Bác sĩ gây mê gần như hét lên vì vui mừng. Tiếng thở phào đồng loạt vang lên khắp phòng. Nhưng lông mày tôi vẫn nhíu chặt. Bởi tôi biết. Đây mới chỉ là bắt đầu. Trận chiến thực sự vẫn còn ở phía sau.
“Chuẩn bị hệ thống thanh lọc.”
“Thực hiện phương án B.”
Tôi trầm giọng ra lệnh. Phương án B. Chính là kỹ thuật bí mật chưa từng được công bố của tôi. Tôi phải tìm ra những tế bào miễn dịch đang phát điên giữa hàng tỷ tế bào trong cơ thể. Loại bỏ những "kẻ phản loạn" đang tấn công các cơ quan nội tạng. Đồng thời giữ lại những "đồng minh" vẫn còn khả năng bảo vệ cơ thể. Việc này chẳng khác nào bắn tỉa chính xác giữa một chiến trường hỗn loạn. Chỉ cần sai một ly. Mọi thứ sẽ kết thúc. Tôi cúi xuống kính hiển vi. Điều khiển những ống dẫn nhỏ hơn cả sợi tóc. Thực hiện những thao tác tinh vi đến mức vượt ngoài sức tưởng tượng. Không chỉ là thử thách về kỹ thuật. Mà còn là thử thách cực hạn về thể lực và ý chí. Thời gian dần mất đi ý nghĩa. Nhân viên trong phòng phẫu thuật đã thay đổi vài lượt. Nhưng tôi vẫn đứng đó. Giống như một vị chiến thần không biết mệt mỏi. Các trợ lý nhiều lần muốn lên tiếng bảo tôi nghỉ ngơi. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đang cháy rực sự tập trung ấy. Không một ai dám mở miệng. Bởi tất cả đều hiểu. Lúc này đây. Lâm Sơ Hạ không chỉ đang thực hiện một ca phẫu thuật. Cô ấy đang đánh cược tất cả. Niềm kiêu hãnh. Và cả công lý mà cô đã chờ đợi suốt hai tháng qua.