Chương 11
Chương 11
Sau mười hai giờ liên tục chiến đấu với tử thần. Tôi cuối cùng cũng hoàn thành chu trình thanh lọc miễn dịch cuối cùng. Mũi khâu cuối cùng cũng được thực hiện. Sợi chỉ khép lại. Đồng nghĩa với việc trận chiến dài nhất trong sự nghiệp của tôi tạm thời khép lại. Tôi chậm rãi đứng thẳng người. Ngay khoảnh khắc ấy. Một cảm giác tê cứng dữ dội truyền từ thắt lưng lên sống lưng. Hai chân nặng trĩu như bị đổ đầy chì. Cơ bắp toàn thân gần như đã chạm tới giới hạn. Nhưng tôi vẫn ngẩng đầu lên. Nhìn về phía màn hình theo dõi sinh tồn. Đường điện tim vẫn còn rất yếu. Nhưng đã ổn định. Nhịp tim đều đặn. Huyết áp dần trở lại ngưỡng an toàn. Chỉ số oxy máu cũng không còn tiếp tục tụt giảm. Một sinh mạng vốn đã bị tuyên án tử hình. Cuối cùng vẫn bị tôi kéo trở về từ cửa địa ngục. Trong đôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng của tôi. Lúc này chỉ còn lại ánh sáng thuộc về người chiến thắng. Tôi hít sâu một hơi. Rồi chậm rãi lên tiếng. Giọng nói khàn đặc đến mức gần như không còn nghe rõ.
“Ca phẫu thuật... thành công.”
Khoảnh khắc ấy. Cả phòng phẫu thuật yên lặng vài giây. Tiếng thở phào vang lên khắp nơi. Có người trực tiếp ngồi phịch xuống ghế. Có người tháo kính, lặng lẽ lau đi lớp hơi nước mờ đi vì căng thẳng. Có người cúi đầu che mặt. Như thể vừa thoát khỏi một cơn ác mộng. Rồi không biết ai là người bắt đầu trước. Tiếng vỗ tay vang lên. Cuối cùng biến thành tràng pháo tay kéo dài khắp phòng phẫu thuật. Tiếng vỗ tay ấy không phải vì nghi thức. Mà là sự kính phục xuất phát từ tận đáy lòng. Bởi tất cả mọi người đều hiểu. Họ vừa chứng kiến một kỳ tích. Một ca bệnh mà toàn bộ bệnh viện đã gần như từ bỏ. Một đứa trẻ mà các chuyên gia hàng đầu đều cho rằng không còn hy vọng. Lại được cứu sống. Tôi tháo đôi găng tay đã bị mồ hôi làm ướt sũng. Rồi tháo khẩu trang xuống. Để lộ gương mặt tái nhợt vì kiệt sức. Mái tóc đã ướt đẫm. Mồ hôi không ngừng chảy dọc theo cằm. Sắc mặt trắng bệch đến mức gần như không còn huyết sắc. Nhưng lúc này. Không một ai dám xem thường người phụ nữ đang đứng trước mặt họ. Ánh mắt mọi người nhìn tôi đã hoàn toàn thay đổi. Không còn nghi ngờ. Không còn chất vấn. Chỉ còn lại sự khâm phục và kính sợ. Tôi chống hai tay lên bàn mổ. Lặng lẽ nhìn Trần Vũ đang nằm yên trên giường bệnh. Rất lâu sau. Khóe môi mới khẽ nhếch lên. Mình đã thắng. Không chỉ thắng tử thần. Không chỉ giành lại một mạng sống từ tay Diêm Vương. Mà còn thắng tất cả những người từng nghi ngờ tôi. Từng chèn ép tôi. Từng dùng quyền lực và tiền bạc để chà đạp lên nguyên tắc của tôi. Mười hai giờ trước. Tôi bước vào phòng phẫu thuật với thân phận một bác sĩ bị tước quyền hội chẩn. Mười hai giờ sau. Tôi bước ra với tư cách người duy nhất cứu được Trần Vũ. Kể từ khoảnh khắc này. Không ai còn có thể phủ nhận năng lực của Lâm Sơ Hạ. Không ai còn có thể dùng một tờ đơn khiếu nại để chôn vùi sự thật. Tôi chậm rãi nhắm mắt lại. Cảm nhận nhịp tim đang đập dữ dội trong lồng ngực. Bởi tôi biết. Điều mình giành được hôm nay không chỉ là một ca phẫu thuật thành công. Mà còn là phát súng đầu tiên. Phát súng đẹp nhất. Mở màn cho cuộc phản công mà tôi đã chờ đợi suốt hai tháng qua. Sau ca phẫu thuật. Trần Vũ được chuyển thẳng vào phòng ICU vô trùng. Các chỉ số sinh tồn đã ổn định trở lại. Dù vẫn chưa hoàn toàn vượt qua giai đoạn nguy hiểm. Nhưng cửa ải khó khăn nhất cuối cùng cũng đã vượt qua. Khi tôi bước ra khỏi phòng phẫu thuật. Người đầu tiên đập vào mắt chính là chủ nhiệm Trần. Ông gần như đứng không vững. Cả người dựa vào tường mới miễn cưỡng chống đỡ được cơ thể. Vừa nhìn thấy tôi. Ông lập tức lao tới. Ánh mắt kích động đến đỏ hoe. Giống như đang nhìn thấy vị cứu tinh duy nhất của đời mình.
“Cảm ơn...”
“Cảm ơn cô...”
“Không... bác sĩ Lâm...”
“Cô là ân nhân của cả gia đình tôi...”
Ông lắp bắp đến mức không thành câu. Muốn nắm lấy tay tôi. Nhưng bàn tay vừa đưa ra lại khựng giữa không trung. Không dám thật sự chạm vào. Còn phu nhân Trần. Người phụ nữ vốn luôn đoan trang, quý phái. Lúc này lại trực tiếp quỳ xuống trước mặt tôi. Nước mắt giàn giụa. Liên tục dập đầu cảm tạ. Tôi nghiêng người tránh đi. Không nhận lễ. Cũng không nhận sự biết ơn ấy. Sau đó mệt mỏi dựa vào tường. Giọng nói khàn đặc vì mất nước suốt mười mấy tiếng đồng hồ.