Mười Tờ Vé Và Món Nợ Máu
3 phút đọc

Chương 1

Chương 1

Vân đếm đủ mười tờ vé trước khi bỏ vào túi nhựa.

Chín người trong xưởng đóng tàu góp mỗi người hai mươi nghìn. Người thứ mười là Hậu, quản đốc, nói sẽ trả sau. Vân ghi tên từng người vào sổ, đánh dấu chữ ký và chụp cả số seri.

“Nếu trúng, chia đều,” Hậu cười.

Vân nhìn bàn tay chai dầu của cha, người từng sửa máy hàn ở góc xưởng. Ông đã bảo cô đừng tin những lời hứa viết bằng miệng. Nhưng mọi người trong xưởng vừa bị thông báo giải thể; một chút may mắn là thứ duy nhất họ còn đủ tiền mua.

Tối đó, Vân mang vé về nhà. Cha cô ngồi sửa chiếc radio, còn em trai Phúc đứng bên cửa sổ nói chuyện với một người mặc áo mưa.

“Ai vậy?” Vân hỏi.

Phúc đóng cửa. “Người của ông Bách. Cha nợ tiền.”

Cha Vân gắt: “Không liên quan đến con.”

Điện thoại phát kết quả. Giải đặc biệt là dãy số trùng với một trong mười tờ vé.

Vân kiểm tra lại ảnh chụp. Tờ số 07 trúng hai mươi bảy tỷ.

Không ai trong xưởng kịp mừng. Hậu gọi trước, bảo Vân giữ vé an toàn rồi sáng mai họp. Nửa đêm, camera trước nhà ghi cảnh một người đội mũ lấy hộp thư. Sáng ra, túi vé vẫn còn, nhưng tờ số 07 biến mất.

Phúc nhìn chị, mặt trắng bệch. “Em không lấy.”

Cha Vân im lặng quá lâu.

Vân mở sổ góp. Chữ ký của cha cô nằm cạnh số 07, nhưng nét mực mới hơn các dòng khác.

Ngoài ngõ, một chiếc xe tải dừng lại. Người của Bách bước xuống, mang theo bản sao giấy vay nợ.

“Ông ấy phải trả trong hôm nay,” người đàn ông nói. “Nếu không, căn nhà này thuộc về chúng tôi.”

Vân nhìn mười dòng tên trong sổ, rồi nhìn chỗ trống nơi tờ vé số 07 từng nằm.

Ai đó đã lấy tiền trước khi tiền trở thành giải thưởng.

Vân kéo Phúc vào bếp, bắt cậu kể lại cuộc gặp với Bách. Phúc nói người của hắn biết chính xác vị trí túi vé, thậm chí biết tờ số 07 nằm ở ngăn nào. Chỉ người trong xưởng hoặc người đã xem ảnh sổ góp mới biết.

Cha cô đứng ngoài cửa, nghe hết. Ông thừa nhận mình đã đưa ảnh sổ cho Hậu để xin gia hạn khoản nợ. Hậu bảo sẽ giúp, nhưng không nói rằng Bách đã thuê người theo dõi nhà họ.

“Cha nghĩ con sẽ trúng sao?” Vân hỏi.

Ông nhìn radio. “Cha nghĩ chỉ cần một lần may mắn, con không phải làm việc cho những người giống Hậu.”

Vân muốn nổi giận, nhưng thấy bàn tay cha run. Ông đã mất việc, mất sức khỏe và gần như mất lòng tin vào con trai. Cô lấy sổ, đi qua từng chữ ký, nhận ra người góp tiền đều có một thói quen: ai cũng dùng bút màu khác nhau, trừ dòng số 07.

Dòng đó được viết bằng bút của Hậu.

Vân gọi cho chín công nhân, yêu cầu mỗi người gửi ảnh căn cước và thời gian họ đưa tiền. Có người nói Hậu thu thêm, có người bảo đã ký một giấy trắng vì không đọc được chữ nhỏ.

Một công nhân tên Tâm không trả lời. Nhà anh ta đóng cửa, xe máy biến mất. Vân đến xưởng tìm, thấy tủ đồ của Tâm còn nguyên, bên trong có mùi xăng.

Trên vách tủ, ai đó cào một số: **07-23**.

Vân ghi lại, rồi nghe tiếng bước chân ngoài hành lang. Một người quay lưng đi về phía cổng, để lại một chiếc găng tay dính dầu.

Cô nhận ra loại dầu đó chỉ dùng trong phòng máy của Hậu.

Đã sao chép liên kết chương