Chương 10
Chương 10
Một năm sau, hợp tác xã đóng tàu hoàn thành con thuyền đầu tiên.
Trên mạn thuyền, công nhân sơn một dòng chữ nhỏ: **Mười người — một lời hứa.**
Vân không mua chiếc xe mới. Cô vẫn đi chiếc xe cũ, chỉ thay phanh và khóa thêm một lớp. Phúc trêu chị quá ám ảnh, cô bảo người từng mất vé không nên coi thường những thứ nhỏ.
Vụ án ông Lâm kéo dài, nhưng nhiều gia đình nhận được bồi thường. Danh sách trong vali trở thành bản đồ của một đường dây rộng hơn. Bách hợp tác điều tra, đổi lại được giảm án; Vân không gọi đó là chuộc tội, chỉ là một người bắt đầu chịu trách nhiệm.
Ngày giỗ cha, Vân đem mười bản sao tờ vé ra bờ sông. Cô không thả xuống nước. Cô đọc tên từng người rồi cất lại.
Hậu gửi một tin nhắn từ trại giam: “Chú đã hiểu, giữ một mái nhà không phải là giấu lửa dưới sàn.”
Vân không trả lời. Nhưng cô để bức thư cạnh báo cáo vụ án.
Cuối buổi, một cậu bé đến hỏi có thật mười tờ vé từng đổi đời họ không. Vân bảo: “Không. Những người đứng cạnh nhau mới làm được việc đó.”
Cậu bé hỏi nếu trúng số, cô sẽ mua gì.
Vân nhìn xưởng đang sáng đèn. “Mua thời gian để không ai phải chọn giữa tiền và sự thật.”
Ngoài cảng, tiếng còi tàu kéo dài. Một chuyến hàng rời bến, chở theo những thùng máy do chính tay họ đóng.
Mười tờ vé đã kết thúc. Món nợ máu chưa biến mất, nhưng nó không còn được dùng để bắt người vô tội trả thay.
Một năm sau, hợp tác xã đóng tàu hoàn thành con thuyền đầu tiên. Trên mạn thuyền, công nhân sơn một dòng chữ nhỏ: **Mười người — một lời hứa.**
Vân không mua chiếc xe mới. Cô vẫn đi chiếc xe cũ, chỉ thay phanh và khóa thêm một lớp. Phúc trêu chị quá ám ảnh, cô bảo người từng mất vé không nên coi thường những thứ nhỏ.
Cha cô không còn, nhưng tay nghề của ông nằm trong từng mối hàn của những người trẻ. Lộc làm quản lý an toàn, Sơn phụ trách kho, còn Tâm trở về với tên thật.
Vụ án Lâm kéo dài, nhưng nhiều gia đình nhận được bồi thường. Danh sách trong vali trở thành bản đồ của một đường dây rộng hơn. Bách hợp tác điều tra, đổi lại được giảm án; Vân không gọi đó là chuộc tội, chỉ là một người bắt đầu chịu trách nhiệm.
Ngày giỗ cha, Vân đem mười bản sao tờ vé ra bờ sông. Cô không thả xuống nước. Cô đọc tên từng người rồi cất lại.
Hậu gửi một tin nhắn từ trại giam: “Chú đã hiểu, giữ một mái nhà không phải là giấu lửa dưới sàn.”
Vân không trả lời. Nhưng cô để bức thư cạnh báo cáo vụ án.
Cuối buổi, một cậu bé đến hỏi có thật mười tờ vé từng đổi đời họ không. Vân bảo: “Không. Những người đứng cạnh nhau mới làm được việc đó.”
Cậu bé hỏi nếu trúng số, cô sẽ mua gì.
Vân nhìn xưởng đang sáng đèn. “Mua thời gian để không ai phải chọn giữa tiền và sự thật.”
Ngoài cảng, tiếng còi tàu kéo dài. Một chuyến hàng rời bến, chở theo những thùng máy do chính tay họ đóng.
Mười tờ vé đã kết thúc. Món nợ máu chưa biến mất, nhưng nó không còn được dùng để bắt người vô tội trả thay.