Chương 4
Chương 4
Phúc thừa nhận đã đưa ảnh sổ góp cho Bách.
“Em chỉ muốn ông ta xóa nợ cho cha,” cậu nói. “Em không biết họ sẽ lấy vé.”
Vân không mắng. Cô hỏi Bách đã hứa gì. Phúc đưa một đoạn ghi âm: Bách bảo chỉ cần lấy được mảnh vé và chữ ký của cha, tiền sẽ được chia.
Nhưng trong tiếng nền có một âm thanh khác, tiếng còi cảng. Họ nhận ra cuộc gọi được ghi tại bến phà cũ, nơi Hậu từng quản lý kho vật liệu.
Vân cùng Phúc đến đó. Bến phà vắng người, chỉ có một chiếc xuồng máy buộc dưới cầu. Trong kho, họ tìm thấy cuộn vé còn nguyên chín tờ, nhưng số 07 đã bị lấy ra.
Một cuốn sổ nhỏ ghi các khoản thu của Bách nằm dưới sàn. Tên cha Vân xuất hiện cạnh khoản tiền gấp ba số nợ ông từng khai.
Hậu bước ra từ bóng tối. “Cha cô không chỉ vay. Ông ấy ký nhận tiền để sửa máy, rồi phát hiện tiền bị rút cho Bách.”
Vân nhìn cha trong những tờ giấy. “Cha biết mà vẫn im?”
Hậu nói ông không phải cha Vân, chỉ là người quản đốc cũ. Cha cô đã chết trong vụ nổ lò hàn ba năm trước, còn Hậu lấy danh nghĩa ông để vay tiếp.
Vân choáng váng. Người đàn ông cô gọi cha suốt ba năm qua thật ra là chú ruột của cha, người đã nuôi cô sau tai nạn.
Hậu quỳ xuống, nói ông làm vậy để giữ nhà cho hai anh em. Vân không biết nên khinh hay thương.
Tiếng động cơ vang ngoài sông. Bách đến cùng hai người. Hắn đòi cuốn sổ và mảnh vé.
Vân đặt chúng lên bàn, nhưng bật camera điện thoại. “Ông nói rõ lại món nợ đi.”
Bách cười, không để ý đèn ghi đang sáng. Hắn thú nhận đã đốt kho, làm giả chữ ký và thuê người lấy tờ vé.
Khi hắn nhận ra, Phúc đã chạy ra ngoài gọi cảnh sát.
Bách đập điện thoại Vân. Từ xa, tiếng còi hú dồn dập. Hậu nhìn cô, thở dài: “Cả đời chú chỉ muốn giữ một mái nhà. Cuối cùng chính chú đốt nó.”
Trên đường ra bến phà, Phúc hỏi vì sao Hậu nói cha cô như thể ông còn sống. Vân không trả lời ngay. Cô nhớ vụ nổ lò hàn, nhớ giấy báo tử và việc Hậu là người đầu tiên đến nhà đưa tiền hỗ trợ.
Hậu đã nuôi hai anh em, nhưng cũng dùng bí mật của cha để khống chế họ. Sự biết ơn và tức giận cùng tồn tại, khiến Vân khó đưa ra một phán quyết đơn giản.
Bách bị đưa về đồn. Trước khi lên xe, hắn nhìn Vân và nói người ra lệnh không ở đây. Một cái tên được viết trên mặt sau tờ vé 09, nhưng hắn chưa kịp đọc hết.
Vân xin xem tờ 09. Cảnh sát chỉ tìm thấy nửa mảnh, phần chữ còn lại dính dầu. Trí đã lấy đi.
Đêm đó, Vân đến nhà Trí. Cửa mở, trong phòng có dấu giằng co và chiếc đồng hồ mặt xanh của Hậu. Trí nằm dưới sàn, còn sống nhưng bị đánh vào đầu.
Anh chỉ tay về phía tủ lạnh. Bên trong là một túi nhựa chứa bản photo giấy bảo hiểm của cha Vân.
Bản photo ghi người thụ hưởng là Hậu, không phải gia đình. Ngày ký trùng với ngày cha cô tử vong.
Vân gọi Hạnh và điều tra viên. Cô không thể giấu giấy tờ nữa. Trí tỉnh lại, nói Bách không phải người đốt kho. Người đốt kho là một phụ nữ làm ở văn phòng bảo hiểm.
“Cô ta luôn mang găng tay màu đỏ,” Trí nói.
Vân nhớ túi rác ở bến phà. Bách có một cặp găng đỏ trong xe.