Mười Tờ Vé Và Món Nợ Máu
3 phút đọc

Chương 8

Chương 8

Tờ vé số 09 thuộc về một công nhân đã chết trong vụ nổ lò hàn năm xưa.

Vân tìm tên người gửi qua mã tài khoản. Đó là tài khoản của một công ty vỏ bọc, cùng địa chỉ với nhà máy thép cũ. Cha cô từng làm việc ở đó trước khi chuyển sang xưởng đóng tàu.

Họ phát hiện Bách không tự tạo món nợ. Hắn nhận lệnh từ ông Lâm, chủ nhà máy, người đã mua bảo hiểm cho nhiều công nhân rồi giữ tiền bồi thường.

Ông Lâm liên lạc, đề nghị gặp riêng. Hắn nói nếu Vân im lặng, cô sẽ được nhận toàn bộ phần thưởng tờ 09 và căn nhà của cha được trả lại.

“Ông biết tôi không cần lời hứa,” Vân nói.

“Ai cũng cần tiền.”

“Tôi cần tên những người ông đã làm chết.”

Lâm đưa cô một tập hồ sơ. Trong đó có đơn bảo hiểm, ảnh hiện trường và chữ ký của cha. Chữ ký thật, nhưng ngày ký được sửa.

Vân đặt máy ghi âm trên bàn. Lâm phát hiện, đập cốc nước. Hắn không thừa nhận gì thêm, nhưng đã nói đủ để luật sư nghe qua điện thoại.

Khi Vân rời nhà máy, một chiếc xe đuổi theo. Phúc lái xe máy cắt ngang, kéo chị vào con hẻm. Cậu bị quệt ngã, cánh tay rách sâu.

Vân đưa em đến bệnh viện. Trong lúc chờ khâu, Phúc nói: “Chị trả thù cho cha, nhưng đừng để em thành lý do chị bỏ cuộc.”

Vân nhìn vết thương, hiểu món nợ máu không phải lời kêu gọi bạo lực. Nó là ký ức của những người chưa bao giờ được ghi tên.

Hạnh đăng bản điều tra về ông Lâm. Cơ quan công an mở rộng vụ án.

Tờ vé 09 được tìm thấy trong két ngân hàng, đứng tên một người đã mất. Người thừa kế là con gái ông, đang làm công nhân xa quê.

Vân gửi hồ sơ cho cô ấy. “Phần này thuộc về gia đình anh.”

Lâm bị bắt khi định rời sân bay. Trong vali không có tiền, chỉ có một danh sách mười tờ vé và tên những người cần bịt miệng.

Danh sách khiến vụ án mở rộng sang bốn tỉnh. Nhiều tên công nhân đã chết, một số người bị ghi là đã nhận tiền dù gia đình chưa từng thấy. Lan khai Lâm dùng công ty bảo hiểm làm trạm trung chuyển, còn Bách thu nợ và Hậu làm giấy.

Vân được mời tham gia tổ xác minh vì cô giữ sổ góp. Cô không muốn, sợ biến mình thành khuôn mặt của vụ án, nhưng những người khác nói họ tin cô hơn những người mặc vest.

Trong buổi làm việc đầu tiên, một công nhân lớn tuổi tố cáo cha Vân từng nhận tiền. Vân không né. Cô đưa bản gốc thư cha viết, chứng minh ông đã từ chối khoản bồi thường để yêu cầu điều tra.

Người tố cáo xin lỗi, nói ông chỉ nghe từ Hậu. Vân bảo ông giữ lời khai; sự thật không cần được nói đẹp.

Phúc phát hiện một trang danh sách bị xé. Trên phần còn lại là số 10, tên một người chưa chết nhưng đang sống dưới danh tính khác. Người đó là Tâm, công nhân mất tích từ đầu vụ.

Họ tìm Tâm ở một khu trọ miền núi. Anh làm việc dưới tên giả, sợ Lâm trả thù. Tâm kể chính anh đã quay đoạn video Vân cầm tờ vé, nhưng Hậu ép anh cắt ghép.

Tâm giao thẻ nhớ gốc. Trong video, Vân chỉ đặt túi vé vào ngăn tủ, còn Hậu vào sau và lấy tờ 07.

Hạnh chuẩn bị phát video. Vân ngăn lại, vì Tâm có thể bị lộ. Họ phải làm mờ mặt và bảo vệ anh trước.

Ngày công bố, video được phát cùng lời khai của Tâm. Hậu cúi đầu, còn Phúc bật khóc.

Vân không thấy vui. Một người bị ép nói dối không phải kẻ thắng, chỉ là người may mắn còn sống.

Đã sao chép liên kết chương