Mười Tờ Vé Và Món Nợ Máu
3 phút đọc

Chương 3

Chương 3

Vân đem cuốn sổ góp đến một văn phòng công chứng.

Công chứng viên chỉ ra phần giấy dưới chữ ký cha cô có độ dày khác thường. Ai đó đã dán thêm một trang sau khi các công nhân ký. Trang mới ghi Hậu là người đại diện nhóm, có quyền nhận thưởng.

“Chữ ký của mọi người vẫn thật,” ông nói, “nhưng nội dung bị thay.”

Vân chụp hồ sơ. Phúc phát hiện trong ảnh, góc sổ có bóng của một chiếc đồng hồ mặt xanh. Hậu luôn đeo chiếc đồng hồ ấy.

Họ đến nhà Hậu. Vợ ông nói Hậu đang họp, nhưng phía sau rèm có tiếng người cãi nhau. Vân nhìn qua khe cửa, thấy Hậu đưa một chiếc túi đen cho Lộc.

Lộc từng là người bảo vệ xưởng. Anh quay mặt đi khi thấy Vân.

Tối đó, Lộc tìm đến nhà cô. Anh thú nhận đã lấy tờ 07 theo lệnh Hậu, nhưng sau đó bị người của Bách giật mất.

“Tờ vé ở đâu?”

“Trong kho phế liệu cũ. Tôi giấu nó dưới lớp sơn.”

Lộc đưa chìa khóa, rồi nói thêm: “Đừng tin Phúc. Bách đã gặp em cô nhiều lần.”

Vân không phản ứng. Cô biết Phúc có chuyện giấu mình, nhưng chưa muốn biến nghi ngờ thành bản án.

Kho phế liệu nằm bên mép sông. Vân tìm thấy hộp sơn, bên trong là mảnh vé số 07 chỉ còn nửa số seri. Mảnh còn lại bị đóng dấu **đã nhận**.

Một tiếng khóa cửa vang lên. Khói bắt đầu tràn từ góc kho.

Vân đập cửa sổ, ôm mảnh vé chạy ra. Lộc không kịp theo. Khi lính cứu hỏa đến, kho đã cháy gần hết.

Phúc đứng trong đám đông, tay cầm điện thoại. Cậu nói vừa nhận tin nhắn từ Bách: “Nếu chị lấy được vé, mang đến bến phà.”

Vân nhìn em trai. Lần đầu, cô thấy phía sau vẻ sợ hãi của Phúc là một quyết định có chủ ý.

Phúc nói Bách biết về khoản nợ từ một nhóm chat cũ của xưởng. Cậu từng gửi ảnh giấy vay để hỏi cách trả, rồi xóa tin nhắn nhưng quên người nhận đã tải xuống.

Vân không trách em. Cô yêu cầu Phúc viết lại toàn bộ cuộc trò chuyện, bao gồm cả cách người của Bách dùng một video cắt ghép để ép cậu.

Trong video, Vân bước vào phòng bảo vệ, nhưng hình ảnh dừng đúng lúc cô đặt túi vé xuống. Người dựng đã ghép phần tiếp theo từ một cảnh cũ, khi cô kiểm kê dụng cụ.

Hạnh, phóng viên ở thị trấn, giúp họ tìm bản gốc camera. Cô phát hiện camera xưởng có hai bộ lưu trữ: máy chính và một bản sao trên máy chấm công. Bản sao cho thấy Hậu vào kho phế liệu trước Vân mười phút.

Hậu nói ông đến lấy sổ, nhưng không có lý do nào để vào kho sơn. Vân hỏi thẳng về chữ ký số 07. Ông bảo mình chỉ viết lại vì công nhân dùng bút mờ.

Vân đặt ảnh chữ ký cạnh ảnh tờ vé. Nét bút nghiêng giống hệt.

“Ông đã biết tờ này trúng trước khi công bố?”

Hậu không trả lời. Ông nhìn ra cửa, nơi Bách đang đứng trong xe.

Vân hiểu Hậu không phải kẻ đứng đầu, nhưng ông biết đường dẫn đến kẻ đó. Cô lấy sổ, bỏ vào túi và nói sẽ giao cho luật sư.

Hậu chặn cửa, cầu xin cô đừng làm lớn. Vân đáp: “Chính các người đã làm lớn khi lấy tương lai của cả xưởng.”

Hậu buông tay. Ngoài trời, khói từ kho phế liệu vẫn bốc lên. Vân thấy Lộc không xuất hiện trong đám đông.

Đã sao chép liên kết chương