Mười Tờ Vé Và Món Nợ Máu
3 phút đọc

Chương 7

Chương 7

Đại lý xổ số yêu cầu cả mười người ký xác nhận quyền sở hữu.

Một người từ chối: Sơn. Anh nói mình chỉ góp tiền nhưng đã lấy mảnh vé để cứu mẹ, không muốn dính vào vụ án.

Vân đến nhà Sơn. Mẹ anh nằm trên giường, nghe tiếng cô thì bảo: “Nó không tham. Nó chỉ sợ mất người thân như cô.”

Sơn đưa Vân một lá thư của cha cô. Ông đã viết cho tất cả công nhân, nhưng không ai được nhận vì Hậu giấu đi.

Trong thư, cha cô nói tiền thưởng, nếu có, phải dùng để sửa xưởng và trả lương còn thiếu. Ông không muốn công nhân đánh nhau vì một giải thưởng.

Vân đọc rồi đề nghị Sơn ký. “Anh không cần nhận phần của mình nếu không muốn. Nhưng phải để sự thật có tên.”

Sơn đồng ý.

Phiên điều trần tại công ty xổ số diễn ra căng thẳng. Luật sư của Bách đưa ra video cho rằng Vân từng đe dọa cha để lấy vé. Hình ảnh bị cắt từ đêm cô cãi nhau với ông.

Vân không chối. Cô nói mình từng giận vì cha giấu nợ, nhưng chưa bao giờ lấy vé. Hạnh, phóng viên đến đưa tin, trình bày bản ghi gốc từ camera bến phà.

Trong đó, Phúc xuất hiện trước khi Bách lấy vé, nói rõ tên người góp. Video chứng minh danh sách bị thay.

Hội đồng tạm thời xác nhận nhóm công nhân là chủ sở hữu chung.

Tối hôm ấy, Phúc xin lỗi chị. Vân hỏi cậu đã học được gì.

“Đừng biến sợ hãi thành lý do để làm theo người xấu.”

Vân gật đầu. Ngoài sân, tiếng máy hàn của xưởng mới vang lên. Họ chưa nhận được tiền, nhưng lần đầu sau nhiều tháng, không ai bị ép làm thêm không lương.

Một tin nhắn từ số lạ gửi đến Vân: **Bách chỉ là người thu nợ. Người ra lệnh vẫn chưa lộ mặt.**

Tin nhắn kèm ảnh một chiếc vé khác, số 09.

Vân phóng lớn ảnh. Tờ 09 có góc gấp giống cách cha cô vẫn gấp giấy, mặt sau ghi tên một người công nhân đã mất trong vụ nổ. Số seri trùng với khoản bảo hiểm Lâm nhận.

Cô đến nhà người công nhân, gặp con gái anh, một cô gái làm thuê ở thành phố. Cô gái không biết cha từng góp vé, chỉ giữ một chiếc hộp đồ nghề và bức thư chưa gửi.

Trong thư, anh viết sẽ dùng phần thưởng để mua thuốc cho mẹ và trả khoản vay. Anh sợ bị đuổi khỏi xưởng nên không dám nói chuyện sổ bảo hiểm.

Vân giao thư cho cô gái, rồi đề nghị cô cùng đứng tên yêu cầu xác minh. Cô gái hỏi nếu không trúng thật thì sao.

“Ít nhất cha em sẽ không bị xóa khỏi danh sách.”

Lan xuất hiện ở bãi xe, mang găng đỏ và một tập hồ sơ. Cô nói Lâm đang theo dõi Vân, nhưng sẵn sàng đổi thông tin lấy an toàn cho mình.

Vân không tin ngay. Họ hẹn gặp tại phòng công chứng, có luật sư và camera. Lan đưa ra bản ghi cuộc gọi Lâm yêu cầu sửa ngày bảo hiểm.

Đang nói, cửa kính vỡ. Một viên đá rơi xuống kèm mảnh giấy: **Đừng biến người chết thành lý do để kiếm tiền.**

Lan tái mặt. Vân kéo cô xuống gầm bàn, còn luật sư gọi bảo vệ. Người ném đá đã chạy, nhưng camera ngoài cửa ghi được biển số xe.

Biển số thuộc một công ty của Lâm.

Lan đồng ý làm chứng. Cô nói Lâm thường dùng danh sách công nhân để mua vé số nhóm, sau đó giữ vé và ghi tên người chết vào giấy ủy quyền.

Vân hiểu tờ 09 không phải một vụ riêng. Nó là dấu vết cuối cùng của một mạng lưới đã hoạt động nhiều năm.

Đã sao chép liên kết chương