Mười Tờ Vé Và Món Nợ Máu
3 phút đọc

Chương 6

Chương 6

Kho cảng có một chiếc két sắt, đặt sau dãy thùng sơn.

Vân đóng vai người mua. Phúc đứng trên mái kho phát tín hiệu cho điều tra viên. Bách đến cùng Sơn giả, cầm một túi tiền rỗng.

“Đưa mảnh vé,” hắn nói.

Vân đặt mảnh thật lên bàn. Bách dùng đèn soi, không nhận ra số seri chỉ là bản sao được cắt từ ảnh chụp. Hắn mở két, lấy cuốn sổ gốc để đối chiếu.

Phúc chụp từng trang qua ống thông gió. Trong sổ có chữ ký của mười công nhân, số tiền vay và khoản “phí im lặng” chuyển cho Hậu.

Bách phát hiện lừa đảo, ném mảnh giấy vào mặt Vân. Cùng lúc, cảnh sát ập vào. Hắn nổ súng lên trần, rồi kéo Phúc làm lá chắn.

Vân nhìn thấy trên bàn một chiếc móc khóa có hình con tàu, giống món cha từng mang. Cô nói với Bách: “Ông có thể bắn tôi, nhưng sổ đã được gửi đi.”

Bách đẩy Phúc xuống. Vân lao tới, hai người vật lộn trên sàn dầu. Cuốn sổ trượt đến mép thùng sơn, chỉ còn một bước là rơi vào lửa.

Phúc dùng chân chặn lại. Bách quay súng về phía cậu, nhưng Sơn đánh vào cổ tay hắn.

Cảnh sát khống chế Bách.

Sau đó, điều tra viên phát hiện tiếng nổ súng đã làm sập một phần mái. Không ai chết, nhưng chiếc sổ bị dính dầu và nhiều trang nhòe mực.

Vân ngồi bên bậc cửa, cầm nửa tờ vé. Lộc hỏi cô còn muốn giữ tiền không.

“Tôi muốn giữ bằng chứng trước.”

Hậu tự đến trình diện. Ông thừa nhận đã ký giấy giả, nhưng nói chưa từng biết Bách định giết người. Vân không xin giảm án. Cô chỉ yêu cầu ông khai đúng tên từng người.

Đêm ấy, tờ vé 07 được tìm thấy trong một túi rác ở bến phà, ướt nhưng còn đọc được số.

Giải thưởng vẫn có thể nhận, nhưng món nợ cũ đã lớn hơn tiền.

Điều tra viên niêm phong tờ vé, cuốn sổ và giấy bảo hiểm. Vân phải nộp lời khai về Hậu, nhưng ông vẫn ngồi trong phòng thẩm vấn, không chịu nhận chữ ký giả. Ông chỉ yêu cầu gặp Vân một lần.

“Chú tưởng bảo vệ các con là giữ tiền,” Hậu nói. “Sau khi cha con chết, Bách bảo nếu chú không hợp tác, nhà sẽ bị lấy. Chú đã tin hắn.”

Vân hỏi vì sao ông ký vào trang đại diện nhóm. Hậu nói Bách đưa giấy, bảo chỉ là giấy ủy quyền nhận lương. Ông không đọc kỹ.

“Chú đã biến sự cẩu thả thành nợ của mọi người.”

Hậu gật đầu. Ông đưa cô một thông tin: Lan không chỉ làm bảo hiểm. Cô là người giữ hồ sơ bồi thường của nhà máy thép cũ, nơi cha Vân từng làm.

Vân ra khỏi phòng và thấy Phúc đứng ở hành lang. Cậu nghe hết, không còn bênh Hậu như trước.

Hạnh gửi tin báo Lộc đã tỉnh. Anh nói Bách lấy tờ vé từ Lan, còn Lan nhận lệnh của chủ nhà máy tên Lâm.

Tên Lâm xuất hiện trong nhiều giấy tờ, nhưng chưa ai gặp hắn. Công ty vỏ bọc của ông đăng ký ở một tỉnh khác, chuyên cho công nhân vay nóng.

Vân nhìn khoản tiền thưởng bị đóng băng. Nếu cô dùng toàn bộ để trả nợ, những người khác sẽ mất phần. Nếu giữ lại, họ phải tiếp tục chịu đựng chủ nợ.

Cô đề nghị tòa tạm dùng quỹ công đoàn để bảo vệ nhà ở trong thời gian điều tra. Không ai được nhận tiền thưởng trước khi xác định đúng quyền sở hữu.

Một thẩm phán đồng ý, nhưng cảnh báo quyết định chỉ có hiệu lực ba mươi ngày.

Đã sao chép liên kết chương