Ngày Tôi Thu Hồi Tất Cả
5 phút đọc

Chương 13

Chương 13

Khi tôi chạy tới bệnh viện… Đập vào mắt là một cảnh tượng hỗn loạn. Hành lang bệnh viện chật kín người. Vương Lan — mẹ của Trần Hạo — giống như phát điên. Bà ta ngồi bệt dưới đất, vừa lăn lộn vừa gào khóc chửi rủa.
“Giết người phải đền mạng!”
“Chính nhà họ Từ hại chết chồng tôi!”
“Đám tư bản lòng dạ đen tối các người chết không yên đâu!”
Trần Đình đứng bên cạnh kéo bà ta lại, khóc tới mức gần như không thở nổi. Còn Trần Hạo… Anh ta quỳ ngây dại trước cửa phòng cấp cứu. Ánh mắt vô hồn như một con rối đã bị rút mất linh hồn. Từ lời luật sư Trương, tôi dần ghép lại được toàn bộ sự việc. Sau khi căn nhà bị ngân hàng siết mất… Nhà họ Trần hoàn toàn không còn chỗ ở. Bọn họ thuê một căn tầng hầm rẻ tiền nhất để sống tạm. Từ giàu sang rơi xuống nghèo túng… Khoảng cách quá lớn. Một gia đình đã quen tiêu tiền như nước… Làm sao chịu nổi cuộc sống chật vật đến tận cùng như vậy. Mâu thuẫn bắt đầu bùng nổ trong nghèo khó. Vương Lan ngày nào cũng chửi Trần Chính Đức và Trần Hạo vô dụng. Trần Đình thì oán trách vì không còn tiền mua túi mới, quần áo mới. Còn Trần Hạo… Sau hàng loạt cú sốc như mất việc, thân bại danh liệt, bị tình nhân phản bội, ra đi tay trắng… Tinh thần anh ta đã ở bên bờ vực sụp đổ. Cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà… Là thông báo cưỡng chế thi hành án từ tòa án. Bọn họ bị phán quyết phải hoàn trả hơn 3.000.000 tệ tiền chiếm dụng phi pháp suốt những năm qua. Đó là con số mà cả đời này bọn họ cũng không trả nổi. Sau một trận cãi vã kịch liệt với Trần Hạo… Trần Chính Đức đột ngột xuất huyết não rồi ngã gục. Đưa tới bệnh viện thì đã quá muộn. Vương Lan đem toàn bộ trách nhiệm đổ lên đầu tôi. Vừa nhìn thấy tôi xuất hiện… Bà ta lập tức như nhìn thấy kẻ thù không đội trời chung. Bà ta hất mạnh Trần Đình ra, điên cuồng lao về phía tôi.
“Con khốn này!”
“Mày trả mạng chồng tao đây!”
Luật sư Trương cùng vệ sĩ của tôi lập tức chắn phía trước, ngăn bà ta lại. Tôi nhìn gương mặt méo mó vì đau đớn và căm hận của bà ta. Trong lòng không còn hận nữa. Chỉ còn một cảm giác mệt mỏi sâu tận xương. Tôi bình tĩnh lên tiếng.
“Cái chết của ông Trần là một chuyện đáng tiếc.”
“Nhưng đổ hết trách nhiệm lên người khác…”
“Cũng không thể khiến ông ấy sống lại.”
“Chính là mày!”
“Chính mày hại chết ông ấy!”
Bà ta điên cuồng giãy giụa.
“Nếu không phải mày làm tuyệt tình như vậy…”
“Nếu không phải mày ép nhà tao tới đường cùng…”
“Ông ấy sao có thể chết!”
“Ép tới đường cùng?”
Tôi bật cười lạnh.
“Lúc trước…”
“Khi cả nhà các người ngồi trong phòng khách…”
“Dùng thái độ xét xử phạm nhân để ép tôi ly hôn…”
“Các người có từng nghĩ…”
“Mình đang ép tôi tới đường cùng không?”
“Lúc các người cầm tiền nhà tôi…”
“Tiêu xài một cách yên tâm thoải mái…”
“Còn quay lại chê tôi không xứng với con trai các người…”
“Các người có từng nghĩ…”
“Thế nào gọi là đuổi tận giết tuyệt không?”
“Vương Lan.”
“Bà nhớ cho kỹ.”
“Thứ đè chết con lạc đà…”
“Không bao giờ là cọng rơm cuối cùng.”
“Mà là tất cả những cọng rơm nó đã phải gánh trên lưng.”
“Cái chết của Trần Chính Đức…”
“Không phải do tôi gây ra.”
“Mà là do lòng tham của chính gia đình các người.”
Lời tôi nói giống như từng nhát dao sắc bén… Xé toạc lớp ngụy trang cuối cùng của bà ta. Bà ta sững người. Ngừng giãy giụa. Chỉ ngơ ngác nhìn tôi. Tôi không muốn ở lại nơi ngột ngạt này thêm nữa. Xoay người chuẩn bị rời đi. Đúng khoảnh khắc tôi quay lưng… Trần Hạo — người vẫn luôn quỳ dưới đất — đột nhiên đứng bật dậy. Anh ta lao tới chắn trước mặt tôi. Giọng anh ta khàn đặc như giấy nhám cào qua cổ họng.
“Ba tôi chết rồi.”
“Bây giờ cô hài lòng chưa?”
Tôi nhìn anh ta. Nhìn người đàn ông tôi từng yêu sâu đậm. Trong mắt anh ta lúc này… Không còn đau thương. Chỉ còn sự trống rỗng cùng hận ý độc địa như ngấm vào tận xương.
“Trần Hạo.”
“Tránh ra.”
“Tôi không tránh!”
Anh ta đột nhiên kích động. Một tay siết chặt cổ tay tôi. Lực mạnh đến đáng sợ.
“Ba tôi chết rồi!”
“Nhà tôi mất hết rồi!”
“Ngay cả tôi cũng thành trò cười!”
“Tất cả đều là nhờ cô ban cho!”
“Cô hủy hoại tất cả của tôi…”
“Bây giờ còn muốn cứ thế mà đi sao?!”
“Anh còn muốn thế nào nữa?”
Tôi dùng sức hất tay anh ta ra nhưng không thoát nổi.
“Muốn thế nào?”
Trên mặt anh ta hiện lên một nụ cười quỷ dị.
“Tôi muốn cô…”
“Chôn cùng ba tôi!”
Vừa dứt lời… Anh ta đột nhiên thò tay vào túi áo. Anh ta rút ra một con dao lóe ánh bạc. Là dao gọt trái cây. Xung quanh lập tức vang lên hàng loạt tiếng hét hoảng loạn. Sắc mặt luật sư Trương và vệ sĩ đồng loạt thay đổi, lập tức lao tới.
“Trần Hạo! Bình tĩnh lại!”
“Đừng ai tới gần!”
Trần Hạo gào lên điên loạn. Mũi dao lạnh ngắt ép sát vào cổ tôi. Cảm giác lạnh buốt ấy khiến máu trong người tôi như đông cứng lại.