Chương 15
Chương 15
Ngày mở phiên tòa. Tôi mặc một chiếc áo sơ mi trắng. Gọn gàng và dứt khoát. Luật sư Trần Kiến Minh ngồi bên cạnh. Trước mặt là một chồng tài liệu chứng cứ dày cộp. Phía đối diện. Chu Thụy ngồi cùng luật sư Vương. Người được Triệu Phương thuê. Chính là vị luật sư từng bị tôi dùng bản ý kiến pháp lý chặn họng lần trước. Thẩm phán lật xem hồ sơ của hai bên.
“Yêu cầu của nguyên đơn?”
Trần Kiến Minh đứng dậy.
“Nguyên đơn Lâm Tri Ý yêu cầu tòa tuyên bố ly hôn với bị đơn Chu Thụy.”
“Lý do như sau.”
“Thứ nhất, bị đơn che giấu khoản nợ cá nhân 230.000 tệ và nghĩa vụ bảo lãnh 1.200.000 tệ trước hôn nhân, cấu thành hành vi lừa dối.”
“Thứ hai, bị đơn và người ngoài vụ án là Phương Viện tồn tại quan hệ không chính đáng...”
Luật sư Vương lập tức đứng lên.
“Phản đối.”
“Bị đơn và Phương Viện chỉ là quan hệ đồng nghiệp bình thường.”
“Nguyên đơn không có bằng chứng thực chất chứng minh ngoại tình.”
Trần Kiến Minh lấy ra một tập hồ sơ công chứng.
“Đây là bản tường trình do chính Phương Viện lập cùng toàn bộ tin nhắn liên quan.”
“Những nội dung này cho thấy bị đơn chỉ đạo Phương Viện tạo dựng mối quan hệ mập mờ trên mạng xã hội.”
“Mục đích là gây nhiễu chứng cứ trong vụ kiện ly hôn.”
“Đây không phải ngoại tình.”
“Đây là hành vi lừa dối.”
Thẩm phán nhận hồ sơ. Đọc một lượt. Sắc mặt Chu Thụy ngày càng khó coi.
“Bị đơn có ý kiến gì với chứng cứ này không?”
Luật sư Vương cúi xuống. Thì thầm vài câu với Chu Thụy. Chu Thụy đứng lên.
“Phương Viện đã bị nguyên đơn mua chuộc.”
“Những đoạn tin nhắn này đều là giả.”
“Các tin nhắn đã được công chứng.”
Trần Kiến Minh bình tĩnh bổ sung.
“Trong nội dung có đầy đủ tài khoản WeChat, ảnh đại diện, biệt danh và nhiều đoạn ghi âm giọng nói của chính bị đơn.”
“Nếu bị đơn cho rằng là giả, có thể yêu cầu giám định tư pháp.”
Thẩm phán nhìn sang Chu Thụy.
“Bị đơn có yêu cầu giám định không?”
Chu Thụy quay sang luật sư Vương. Luật sư Vương khẽ lắc đầu. Bởi ông ta biết. Một khi giám định. Kết quả chỉ càng bất lợi hơn.
“Không yêu cầu.”
Thẩm phán tiếp tục xem hồ sơ.
“Về vấn đề tài sản.”
“Nguyên đơn cho rằng khoản tiền gửi 1.500.000 tệ trước hôn nhân là tài sản cá nhân?”
“Đúng vậy.”
Trần Kiến Minh đưa lên chứng từ chuyển khoản.
“Đây là khoản tiền mẹ của nguyên đơn chuyển vào tài khoản cá nhân của nguyên đơn.”
“Phần ghi chú ghi rõ: ‘Hồi môn của Tri Ý’.”
“Thời điểm chuyển tiền trước khi đăng ký kết hôn ba tháng.”
“Căn cứ quy định pháp luật, đây là khoản tặng cho cá nhân, thuộc tài sản cá nhân trước hôn nhân.”
“Bị đơn có ý kiến không?”
Luật sư Vương lật hồ sơ. Khó khăn lắm mới lên tiếng.
“Phía bị đơn cho rằng trước khi kết hôn, hai bên gia đình từng có thỏa thuận miệng rằng khoản hồi môn này sẽ dùng cho cuộc sống chung.”
“Có văn bản không?”
“Không có.”
“Có nhân chứng không?”
“Mẹ của bị đơn, bà Triệu Phương, có thể làm chứng...”
“Bà Triệu Phương có quan hệ lợi ích trực tiếp với bị đơn.”
“Giá trị chứng minh của lời khai bị hạn chế.”
“Phía nguyên đơn còn chứng cứ nào khác không?”
Trần Kiến Minh lấy ra tài liệu cuối cùng.
“Đây là bản ghi âm cuộc nói chuyện giữa nguyên đơn và bà Triệu Phương tại văn phòng Công ty Thụy Hằng.”
“Trong đoạn ghi âm, bà Triệu Phương nói rõ kế hoạch chờ khoản tiền gửi kỳ hạn đáo hạn rồi lấy danh nghĩa tài sản chung vợ chồng để phân chia.”
“Điều này chứng minh gia đình bị đơn ngay từ đầu đã có ý đồ chiếm đoạt tài sản cá nhân của nguyên đơn.”
Cả phòng xử án lập tức chìm vào im lặng. Bên dưới bàn. Hai tay Chu Thụy đã siết thành nắm đấm. Luật sư Vương nhìn tập chứng cứ trong tay. Lại nhìn sang chồng tài liệu dày cộp phía đối diện. Cuối cùng ông ta cúi xuống. Ghé sát tai Chu Thụy. Khẽ nói một câu. Tôi không biết luật sư Vương đã nói gì. Nhưng sắc mặt Chu Thụy lập tức sụp đổ. Thẩm phán tuyên bố tạm nghỉ phiên tòa. Phiên xét xử tiếp theo được ấn định sau hai tuần. Vừa bước ra khỏi tòa án. Chu Thụy đã đuổi theo. Tôi dừng bước. Anh ta đứng trên bậc thềm. Ngược sáng.
“Em thắng rồi.”
Tôi nhìn anh ta ba giây.
“Gọi luật sư của anh tới.”
Chiều hôm đó. Tại văn phòng luật của Trần Kiến Minh. Chu Thụy ký tên vào thỏa thuận ly hôn. 1.500.000 tệ tiền hồi môn thuộc về tôi toàn bộ. Bồi thường tổn thất tinh thần 50.000 tệ. Khoản nợ bảo lãnh không liên quan đến tôi. Sau khi ký xong. Anh ta đặt bút xuống. Ngồi im trên ghế.
“Một câu cuối cùng được không?”
“Anh hỏi đi.”
“Ở công ty kế toán đó...”
“Rốt cuộc em làm công việc gì?”
Tôi cất bản thỏa thuận vào túi hồ sơ.