Tiệm Sửa Đồng Hồ Không Bán Thời Gian
8 phút đọc

Chương 7

Chương 7 — Tiệm Sửa Đồng Hồ Không Bán Thời Gian

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Hạ đợi dưới cây cầu đường sắt cũ vào một buổi chiều nhiều gió. Bà mặc áo khoác nâu, tóc cắt ngắn, trên tay không có đồng hồ. Lan nhận ra gương mặt trong cuộn phim dù hai mươi năm đã làm những đường nét mềm đi. Minh đứng sau một trụ bê tông, để Lan và Hạ có khoảng cách.

Gió từ dòng sông bên dưới thổi lên mang theo hơi ẩm và mùi bùn, cuốn theo vài chiếc lá khô lăn qua thanh ray gỉ sét. Lan đứng lại một lúc trước khi bước tới, cảm nhận nhịp tim mình đập nhanh hơn bình thường, hai bàn tay siết chặt vào nhau sau lưng để giấu đi cơn run. Cô đã tưởng tượng cuộc gặp này hàng chục lần trong đầu suốt hai ngày qua, nhưng không lần nào giống với khoảnh khắc thực sự đứng trước một người phụ nữ có thể nắm giữ câu trả lời cho cả cuộc đời mình.

“Cô biết cháu sẽ đến,” Hạ nói.

“Cô biết vì chiếc đồng hồ?”

“Vì Hòa cuối cùng cũng để lại đủ dấu vết.”

Hạ không mời họ ngồi, như thể việc đứng giữ cho câu chuyện luôn ở trạng thái sẵn sàng rời đi bất cứ lúc nào. Dưới chân cầu còn những thanh ray gỉ, giữa hai thanh ray mọc cỏ lau. Bà nói mình từng làm sổ hàng cho Vạn Thành, phát hiện những chuyến vận chuyển người. Cô đã sao chép tài liệu, định gửi cho báo chí, nhưng một đồng nghiệp bị đánh ngay trước cửa nhà. Hạ hoảng sợ, xin Hòa giúp.

Giọng Hạ đều đều, không có chút kịch tính nào, như thể bà đã kể lại câu chuyện này quá nhiều lần trong đầu đến mức nó không còn khả năng làm bà đau thêm nữa. Nhưng Lan để ý thấy bàn tay Hạ siết chặt vạt áo khoác mỗi khi nhắc đến từ “Vạn Thành”, một phản xạ nhỏ mà lời nói không thể che giấu.

“Cha cháu đưa cô trốn?”

“Ông ấy không cứu tôi vì thương hại. Ông ấy tin người chứng kiến có trách nhiệm nói ra.”

Hạ kể chuyến tàu 16:50 bị hoãn, nên cô và Hòa phải quay lại kho lấy cuốn sổ. Họ không biết người của Vạn Thành đang chờ. Hòa đẩy Hạ vào một toa rỗng, dặn cô không được quay ra. Ông ở lại đánh lạc hướng.

“Ông ấy đẩy tôi mạnh đến mức tôi ngã sấp trong toa,” Hạ nói, giọng chợt nhỏ lại. “Lúc đó tôi giận ông ấy vì thô bạo. Sau này tôi mới hiểu, một giây chần chừ có thể đã khiến cả hai chúng tôi bị bắt.”

“Cô rời ga một mình?” Lan hỏi.

“Tôi được một tài xế đưa đến bến xe. Sau đó đổi tên, sống ở ba tỉnh. Hòa hứa sẽ gọi khi an toàn.”

“Ông ấy có gọi không?”

Hạ nhìn dòng nước dưới cầu, mắt bà lấp lánh trong ánh chiều nhưng không rơi nước mắt, như thể bà đã khóc cạn cho câu chuyện này từ nhiều năm trước. “Một lần. Ông chỉ nói: ‘Đừng chờ.’ Tôi tưởng ông muốn tôi quên. Tôi không biết ông nói để bảo vệ tôi.”

Lan đưa chiếc đồng hồ bạc ra. “Ông gửi cái này cho cô?”

“Không. Tôi để nó lại khi trốn. Hòa lấy nó để giấu mảnh giấy. Ông định đưa lại cho tôi khi mọi chuyện kết thúc.”

“Mọi chuyện có kết thúc không?”

Hạ cười, một nụ cười không vui. “Vạn Thành đổi tên ba lần, những người chủ giàu hơn. Hòa biến mất, còn tôi sống tiếp. Đó là cách chuyện xấu chiến thắng: nó khiến người tử tế mệt trước.”

Minh bước ra khỏi bóng cầu. “Cô còn giữ bản gốc tài liệu không?”

Hạ nhìn anh, ánh mắt dò xét như đang cố nhớ lại một khuôn mặt quen. “Ông Sáu từng hỏi câu ấy.”

“Ông ấy biết?”

“Ông ấy giúp Hòa thay dây cót cho chiếc đồng hồ. Ông ấy khuyên tôi đừng mang tất cả giấy tờ theo người, chỉ giữ một bản ghi đủ để chứng minh.”

Hạ lấy từ túi áo một hộp thiếc. Bên trong là thẻ nhân viên cũ, một đoạn băng ghi âm và danh sách tên đã bị ố nước. “Đây là phần tôi giữ. Phần còn lại Hòa đem đi.”

Lan mở nắp hộp. Đoạn băng có nhãn 16:42. Hạ nói đó là thời điểm một quản lý Vạn Thành yêu cầu Hòa giao người. Tay Lan run khi chạm vào cuộn băng nhỏ, cảm giác như đang chạm vào chính khoảnh khắc đã định hình toàn bộ phần đời còn lại của cô mà cô chưa từng được biết đến. Lan muốn nghe ngay, nhưng Minh ngăn lại. “Âm thanh có thể được dùng, nhưng phải có bản sao và người chứng thực.”

Hạ gật, ánh mắt dịu lại một chút. “Ông Hòa dặn tôi điều đó. Ông ấy nói con gái mình có quyền biết, nhưng không được biến thành một người chỉ sống để truy tìm.”

Lan thấy mắt cay. Cô nhìn xuống hộp thiếc trong tay, cảm nhận sức nặng của nó không đến từ kim loại mà từ tất cả những gì nó chứa đựng. “Cô biết cha cháu đang ở đâu không?”

Hạ nhìn lên đường ray trên cầu, im lặng một lúc lâu trước khi trả lời, như đang cân nhắc xem nên nói bao nhiêu. “Tôi biết ông ấy lên một chuyến tàu. Tôi biết có người đưa ông ấy xuống ở ga Phú Sơn. Tôi biết từ đó ông ấy dùng tên khác để làm việc tại một xưởng đồng hồ ở miền Nam.”

Minh và Lan đồng thời quay sang. “Xưởng nào?”

“Xưởng của ông Sáu.”

Minh cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Suốt bao năm anh tin ông Sáu chỉ là một người thầy lặng lẽ, chưa từng dính líu đến bất cứ điều gì lớn hơn những bánh răng và dây cót. Giờ đây, cái tên Hòa lại xuất hiện ngay trong chính xưởng của ông, như một sợi chỉ vô hình nối hai câu chuyện tưởng chừng không liên quan.

Gió lùa qua cầu, cuốn một tờ vé cũ chạy dọc đường ray. Lan không thể nói, cổ họng cô nghẹn lại như có một nắm cát vừa được đổ vào. Nếu cha sống một thời gian dưới tên khác, ông đã chọn không quay về. Câu hỏi không còn là “cha tôi chết hay sống”, mà là “vì sao ông để chúng tôi chờ”. Cô đứng lặng, để cảm giác ấy chảy qua người như một dòng nước lạnh, không cố kìm nén cũng không để nó nhấn chìm mình.

Hạ đưa địa chỉ một kho cũ ở Phú Sơn, viết bằng nét chữ nghiêng, vội vàng, như thể bà đã chuẩn bị sẵn tờ giấy này từ lâu, chỉ chờ ngày có người đến hỏi đúng câu. “Hòa làm ở đó hai năm. Sau đó ông đi tiếp. Ông gửi thư cho mẹ cháu, nhưng bà đốt.”

“Cô có biết ông ấy chết ở đâu không?”

“Không. Tôi ngừng tìm khi nhận ra mình đang dùng sự sợ hãi để giữ ông trong đời.”

Câu nói ấy khiến Lan khựng lại. Cô nhận ra mình cũng đang làm điều tương tự — biến việc tìm kiếm thành một cách để không phải đối diện với khoảng trống mà sự vắng mặt của cha để lại. Có lẽ tìm kiếm và sợ hãi đôi khi chỉ là hai mặt của cùng một cảm xúc, khác nhau ở cái tên người ta chọn gọi nó.

Lan cất hộp thiếc. Cô muốn hỏi thêm nhưng Hạ nói đủ rồi. Bà quay đi, bước về phía con đường đất. Trước khi rời, Hạ nói: “Chiếc đồng hồ không thể đưa cháu đến cha. Nó chỉ đưa cháu đến những người đã bị bỏ lại.”

Trên xe về thị trấn, Tùng gọi báo bà Hạnh tỉnh, hỏi Lan đang ở đâu. Lan trả lời thật. Lần đầu tiên cô không giấu cuộc điều tra khỏi em trai. Cô nhận ra việc nói thật, dù chỉ là một câu ngắn về vị trí của mình, cũng khiến vai cô nhẹ đi một chút, như thể mỗi bí mật được buông ra đều lấy bớt một phần trọng lượng nào đó khỏi ngực cô.

Minh lái xe. Anh hỏi cô có muốn đến Phú Sơn ngay không. Lan lắc đầu. “Trước hết phải nghe băng, sao lưu tài liệu và nói với mẹ.”

“Đó là thứ tự khó hơn.”

“Em biết.”

Minh liếc sang cô một lần, đủ để thấy Lan đang cắn chặt môi dưới, một thói quen anh nhận ra cô hay làm mỗi khi cố kìm một cảm xúc lớn hơn khả năng chịu đựng. Anh không nói thêm, chỉ giảm tốc độ xe một chút, như một cách âm thầm cho cô thêm thời gian trước khi phải đối diện với căn nhà, với mẹ, với tất cả những gì đang chờ ở phía trước.

Xe chạy qua những cánh đồng lúa đã ngả vàng, ánh nắng cuối chiều nhuộm cả không gian một màu cam ấm áp lạ thường so với những gì họ vừa nghe được. Lan tựa đầu vào cửa kính, nhìn cảnh vật trôi qua mà không thực sự thấy gì, tâm trí cô vẫn còn ở dưới cây cầu, trong giọng nói khàn của Hạ khi nhắc đến hai chữ “đừng chờ”.

Khi họ về đến tiệm, chiếc đồng hồ bạc chỉ 16:49. Minh đặt nó lên bàn, không chạm vào núm chỉnh. Tiếng tích tắc đếm từng nhịp đến giờ tàu, nhưng không có tiếng còi. Đúng 16:50, kim giây đi qua số mười hai rồi tiếp tục chạy.

Lan nhìn mặt số. Một giờ từng là bằng chứng của mất mát nay trở thành dấu hiệu rằng điều gì đó đã được nói ra. Cô không thấy nhẹ nhõm. Cô chỉ biết mình đã thôi đứng ở sân ga một mình.

Tối đó, trước khi ngủ, Lan lấy sổ tay ghi lại từng chi tiết Hạ vừa kể, không phải để làm bằng chứng mà để giữ cho ký ức khỏi trôi tuột theo thời gian như bao chuyện khác trong gia đình cô đã từng trôi tuột. Cô viết đến dòng cuối cùng: “Cha không bỏ chạy. Cha bước vào một cánh cửa khác, và không ai trong chúng ta biết cửa đó dẫn đến đâu.” Cô gấp sổ lại, tắt đèn, nhưng mãi rất lâu sau đó vẫn nghe văng vẳng bên tai tiếng gió dưới cây cầu và giọng nói khàn của người phụ nữ từng được cha cô cứu.

Đã sao chép liên kết chương