Chương 10
Chương 10: Tờ Vé Số Không Có Tên
Công ty nhận giao dịch cuối cùng là nhà cung cấp thiết bị cho xưởng. Họ báo đây là tiền đặt máy, được hội đồng thông qua. Nhi kiểm tra biên bản, phát hiện không có cuộc họp nào.
Người ký là bà Sáu, nhưng bà chỉ ký giấy rút khẩn cấp lần trước. Chữ ký mới được scan.
Quân không nổi giận. Anh nhớ tờ vé đã khiến mọi người nghĩ quyền lực nằm ở người cầm giấy; giờ họ đang học cách quyền lực có thể nằm trong một file.
Họ báo ngân hàng, khóa giao dịch và mời kiểm toán. Người gửi file là nhân viên kế toán cũ của nhà máy, muốn trả lại phần tiền đã bị rút trước đây.
Quỹ thuê người quản lý chuyên nghiệp, nhưng giữ ba ghế cho công nhân. Nhi trở thành một trong ba, Lâm phụ trách an toàn, bà Sáu giữ quyền hỗ trợ khẩn cấp.
Quân mở xưởng sửa máy, nhận cả công nhân từng bị đuổi vì tố cáo. Anh không treo tờ vé lên tường; anh treo bản quy chế và danh sách người có quyền hỏi.
Một năm sau, khi có người hỏi ai là chủ tờ vé, Quân đưa ra bản thỏa thuận nhóm. Không một cái tên đứng đầu.
Lâm trở lại làm việc ở một nhà máy khác, không còn muốn biến mất. Anh và Quân vẫn cãi nhau về việc mua vé, nhưng lần nào cũng ghi rõ ai giữ.
Nhi gửi bản báo cáo cuối cho công đoàn: số tiền đã cứu quỹ, bồi thường tai nạn và mở lớp đào tạo. Không ai trở thành tỷ phú; họ chỉ có thêm quyền lựa chọn.
Chiếc vé được lưu trong tủ chứng cứ của tỉnh. Mặt giấy trắng, không tên, không ảnh. Nhưng phía sau nó là hàng chục chữ ký và một lời nhắc: tiền không tự tạo ra người tốt.
Quân đóng cửa xưởng lúc cuối ngày. Một công nhân trẻ hỏi anh có tin vào xổ số không.
Quân nói: "Tin vào may mắn thì được. Nhưng đừng giao cho may mắn quyền quyết định mình là ai."
Người thứ mười ba được xác định là Sơn, công nhân từng làm cùng ca với Lâm rồi mất tích sau một vụ đình công. Phiếu góp tiền có chữ ký của anh, nhưng hồ sơ nhân sự ghi đã nghỉ việc trước ngày mua vé.
Nhi lần theo địa chỉ cũ và tìm thấy Sơn đang sửa máy ở một xưởng nhỏ miền biển. Anh không muốn nhận tiền. Anh nói đã góp một trăm nghìn cho nhóm rồi rời nhà máy vì bị đe dọa, sau đó nghe tin mọi người chia giải thưởng qua một người bạn.
“Tôi không nghĩ mình còn là thành viên,” Sơn nói.
Lâm đặt trước mặt anh bản sổ ăn ca. “Tên cậu chưa từng bị xóa khỏi lời hứa.”
Sơn ký xác nhận phần góp và xin dùng tiền để chữa bệnh cho mẹ. Nhóm đồng ý, nhưng ghi rõ khoản hỗ trợ độc lập với phần hoàn trả. Không ai bị buộc phải kể bệnh của mình để chứng minh xứng đáng.
Vụ công ty Tân Cơ Khí kéo dài thêm nhiều tháng. Khánh nhận án về biển thủ, giả hồ sơ tử vong và sử dụng trái phép dữ liệu công nhân. Thành bị phạt vì bắt giữ người, nhưng lời khai của hắn giúp hàng chục công nhân lấy lại giấy tờ. Đức, người đeo nhẫn móc câu, bị tước chứng chỉ bảo hiểm và phải bồi thường chi phí giám định.
Nhà máy không thể đổ hết lỗi cho vài cá nhân. Kiểm toán cho thấy nhiều người từng thấy quỹ bị rút nhưng im lặng vì sợ mất việc. Hội đồng quản trị phải công khai báo cáo, mở đường dây phản ánh độc lập và bồi thường cho người bị thương.
Quân dùng phần tiền hợp pháp của mình để mở xưởng sửa máy chung với Phúc và Hạnh. Anh không treo tờ vé, chỉ treo một bảng nhỏ: “Mọi khoản vay đều có hợp đồng. Không giữ căn cước bản gốc. Không ký giấy trắng.”
Bà Sáu giữ căng-tin, nhưng mỗi cuối tháng đều họp công khai quỹ hỗ trợ. Ai muốn rút khẩn cấp phải nói rõ người bệnh, số tiền và người giám sát. Cô vẫn bị trêu vì từng ký giấy trắng, song không né tránh. Cô giữ bản giấy ấy trong khung kính để mọi người nhớ lỗi bắt đầu từ một chữ ký tưởng như vô hại.
Lâm làm việc ở một nhà máy khác, phụ trách an toàn. Anh không còn giấu việc mình từng bị bắt cóc; anh dùng chuyện đó để dạy công nhân kiểm tra quy trình, lưu bằng chứng và báo đúng nơi. Quân thỉnh thoảng vẫn trách bạn vì đã đưa tờ vé vào hộp cơm bà Sáu, nhưng lần nào cả hai cũng ghi biên bản ai đang giữ giấy tờ.
Nhi hoàn tất báo cáo, trong đó có một dòng khiến Quân đọc lại nhiều lần: “Không xác định một chủ sở hữu duy nhất, vì vật chứng được hình thành từ nhiều khoản góp và nhiều trách nhiệm.”
Ba mươi ngày khóa tiền kết thúc. Mười ba người nhận phần hoàn trả, quỹ an toàn lao động được mở, còn tiền hỗ trợ Sơn chuyển thẳng tới bệnh viện. Không ai mua nhà lớn hay đổi xe mới. Họ vẫn đi làm, vẫn xếp hàng nhận cơm, chỉ khác là khi có chuyện, họ biết phải hỏi ai và được quyền xem giấy tờ nào.
Một buổi chiều, người công nhân trẻ hỏi Quân có tiếc vì tờ vé không đứng tên anh không.
Quân lắc đầu. “Nếu nó đứng tên tôi, có lẽ tôi đã mất bạn, mất cả xưởng và biến thành người mà họ muốn. Không có tên đôi khi là cách giấy nhắc mình đừng nhận nhầm quyền.”
Ngoài cửa, máy hàn bật lên. Tia lửa xanh bắn thành một vòng nhỏ, giống bảy chấm trên mặt sau tờ vé. Quân cúi xuống sửa mô-tơ, lần này không ai gọi anh ra để ký một tờ giấy khác.
Anh hiểu may mắn chỉ mở một cánh cửa. Người bước qua, rồi chịu trách nhiệm với những người phía sau, mới là người quyết định câu chuyện kết thúc thế nào.
Người giữ Lâm là một y tá tên Vân ở trạm y tế cũ. Cô đã giấu anh trong kho thuốc sau khi thấy anh bị đưa vào với hồ sơ tử vong. Vân không góp tiền, nhưng đã dùng thuốc và thời gian của mình để anh sống qua đêm đầu tiên.
Nhóm không chia cho Vân một phần giải thưởng. Họ trả lại chi phí điều trị và lập một quỹ hỗ trợ nhân viên y tế tuyến cơ sở, ghi rõ Vân là người khởi xướng. Vân nhận, nhưng yêu cầu mọi khoản chi phải công khai như các khoản khác.
Sơn ký tên vào danh sách mười ba người. Người thứ mười bốn không nhận tiền, nhưng câu chuyện của cô khiến quy chế thêm một dòng: bất kỳ ai cứu người hoặc bảo vệ chứng cứ đều có quyền yêu cầu hoàn trả chi phí, không có quyền tự nhận phần thưởng.
Ba tháng sau, xưởng của Quân treo thêm một camera. Anh lắp nó ở vị trí nhìn được cả bàn ký giấy và cửa ra vào. Duy giúp sao lưu dữ liệu, lần này đọc kỹ điều khoản thay vì bấm đồng ý.
Lâm đến kiểm tra hệ thống, chê Quân dùng dây quá ngắn. Quân bảo dây ngắn thì khó bị giấu. Hai người cãi nhau, rồi cùng ngồi ăn cơm bà Sáu gửi.
Trên tường, bảng quy chế bị ghi thêm bằng bút đỏ: “Không có giấy trắng. Không có người đại diện suốt đời. Không có tiền đi trước bằng chứng.”
Quân giữ tờ vé trong bản sao khung kính, không phải để khoe mà để nhớ ngày mình đã suýt nhận nhầm trách nhiệm. Mặt vé vẫn không có tên. Dưới ánh đèn, bảy chấm mực xanh giống một nhóm người đang nắm tay nhau, nhưng không ai đứng ở giữa.
Khi người công nhân trẻ hỏi anh có tin xổ số không, Quân trả lời như cũ, rồi bổ sung: “Nếu một ngày em trúng, việc đầu tiên không phải đi mua xe. Hãy chụp lại tờ vé, ghi ai đã góp, và đặt nó ở nơi mọi người cùng nhìn thấy.”
Ngoài xưởng, máy hàn phát tia lửa. Quân cúi xuống làm việc. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, tiếng máy không khiến anh nghĩ tới cuộc gọi đe dọa, mà nhắc anh rằng những thứ hỏng có thể sửa được nếu người ta chịu mở nắp và nhìn thẳng vào bên trong.