Chương 8
Chương 8: Tờ Vé Số Không Có Tên
Phiên xác minh được tổ chức tại hội trường tỉnh. Không phải quay số lại để tìm người thắng, mà để công khai quy trình kiểm tra vé.
Quân đứng sau lớp kính, nhìn tờ giấy trắng không có tên. Các chuyên gia đối chiếu mực, số seri và máy in. Tờ vé hợp lệ, không bị sửa.
Đại diện công đoàn trình danh sách góp vé. Khánh từng dùng danh sách khác, trong đó chỉ có tên quản đốc và hai người đã nhận tiền.
Nhi đưa ra dữ liệu chuyển khoản nhỏ của mười hai công nhân. Bà Sáu đưa sổ ăn ca, nơi Lâm ghi từng khoản góp.
Luật sư của quỹ hỏi vì sao Quân giữ vé. Quân nói mình mua hộ, sau đó không nhớ đã giao lại vì cả ca bị gọi sửa máy.
Một công nhân xác nhận đã thấy Lâm cầm vé. Người khác thấy Quân cất nó. Không ai nhìn thấy khoảnh khắc trao đổi.
Cơ quan xổ số tuyên bố người xuất trình hợp lệ chỉ là một bước; tranh chấp quyền sở hữu phải giải quyết theo thỏa thuận dân sự.
Thành thừa nhận đã ép Lâm giao ảnh tờ vé, nhưng không lấy bản gốc. Hắn nói Khánh thuê hắn làm mất tích giả.
Khánh im lặng, đến khi Nhi đưa bản ghi âm cuộc gọi. Hắn thừa nhận muốn dùng giải thưởng bù quỹ đầu tư, nhưng nói không biết Lâm còn sống.
Lâm đứng lên, nói anh không muốn nhận toàn bộ. Anh đề nghị chia theo người góp, một phần lập quỹ chống tai nạn lao động.
Quân nói sẽ không nhận phần đặc biệt nào. Họ thống nhất một quy chế có chữ ký của mười hai người, quyền kiểm tra độc lập và khóa rút tiền ba mươi ngày.
Ngoài hội trường, người quay livestream hỏi Quân có thấy mình là người thắng không.
Quân nhìn tờ vé sau lớp kính. "Tôi thấy mình là người được giao một việc khó."
Đêm đó, một phong bì nặc danh gửi đến nhà Nhi. Bên trong là giấy tờ chứng minh một người trong nhóm đã rút phần tiền trước, dù chưa ai được phép.
Tên người ký là bà Sáu.
Người phụ nữ ngoài hành lang là Hạnh. Cô mang theo một chiếc túi vải và nói mình đã tìm thấy bản gốc biên bản cắt điện trong phòng của Khánh. Trên biên bản có chữ ký của bà Sáu, nhưng chữ ký được đặt cạnh một khoản “hỗ trợ khẩn cấp” chưa từng thông qua.
Bà Sáu nhận ra mình đã ký vào một xấp giấy trắng khi Khánh đề nghị hỗ trợ cho công nhân bệnh nặng. Bà tin ông ta sẽ điền đúng nội dung sau. Không ngờ những chữ ký ấy được dùng để rút tiền quỹ và hợp thức hóa giao dịch.
Quân tức giận. “Bà biết họ có thể làm vậy mà vẫn ký?”
Bà Sáu đáp: “Tôi biết mình cần giấy để cứu người. Tôi không biết chữ ký của mình sẽ cứu ai.”
Nhóm mười hai người họp tại căng-tin đã mở lại. Họ đặt tờ vé ở giữa bàn, không ai chạm vào. Nhi đọc từng khoản góp, từng khoản rút, rồi hỏi mọi người có chấp nhận một người quản lý độc lập hay không.
Phúc muốn để Quân giữ vì anh là người mua. Lâm phản đối vì Quân đã bị kéo vào quá nhiều. Hạnh đề nghị thuê một kiểm toán viên và công khai sổ mỗi tháng. Bà Sáu xin một quy trình riêng cho trường hợp cấp cứu, nhưng phải có ba chữ ký và một bác sĩ xác nhận.
Quân nhìn họ tranh luận. Trước đây, mỗi người chỉ biết mình đã góp một trăm nghìn. Bây giờ họ buộc phải học cách chịu trách nhiệm với năm mươi hai tỷ.
Luật sư của Khánh cố chứng minh tờ vé thuộc công đoàn vì tiền góp được thu tại nơi làm việc. Nhi đưa điều lệ quỹ: tiền dùng cho hỗ trợ, không dùng để đầu tư hay mua vé. Các phiếu góp có chữ ký riêng của từng người, không phải khoản khấu trừ tự động.
Thành xuất hiện qua video từ trại tạm giam, nói một câu gây bất ngờ: “Khánh không phải người nghĩ ra chuyện tờ vé. Người đưa ý tưởng là một nhà đầu tư ngoài nhà máy.”
Tên nhà đầu tư nằm trong danh sách email bị xóa. Hạnh phục hồi được từ máy chủ cũ: một công ty mua nợ công nhân, đã mua lại khoản vay của Quân và Duy. Họ không chỉ muốn tiền giải; họ muốn mua luôn quyền đòi nợ của cả nhóm.
Quân nhận ra số tiền lớn hơn năm mươi hai tỷ mà Lâm nhắc tới là tổng giá trị các khoản nợ và bảo hiểm. Nếu nhà đầu tư kiểm soát tờ vé, họ có thể thu hồi nhiều hơn số tiền thưởng bằng cách ép mọi người ký chuyển nhượng.
Lâm đề nghị không công khai địa chỉ của các thành viên, chỉ công khai mã hồ sơ. Nhi lập một phòng dữ liệu dùng mật khẩu hai lớp. Quân tự kiểm tra máy chủ, phát hiện một tài khoản lạ đã đăng nhập từ địa chỉ của công ty nợ.
Anh khóa tài khoản, nhưng trước khi kịp đổi mật khẩu, máy in chạy ra một trang mới: “Người đại diện nhóm: Quân.”
Quân xé trang giấy. Lâm giữ tay anh lại.
“Đừng xé nữa. Hãy lưu nó, để biết họ đang cố viết câu chuyện gì.”
Đêm đó, cả nhóm ký quy chế tạm thời. Tờ vé được đặt trong két nhà nước, còn bản scan chia thành mười hai phần, mỗi người giữ một mã không mở được nếu thiếu các mã khác.
Khi họ rời hội trường, một phóng viên hỏi Quân có sợ mất phần vì không đứng tên không. Quân nói: “Tôi sợ hơn việc đứng tên một thứ không phải của mình.”
Ngay sau câu trả lời, điện thoại Nhi báo ngân hàng đã tạm khóa tài khoản nhóm. Lý do: có một lệnh rút khẩn cấp mang chữ ký bà Sáu.
Ngân hàng yêu cầu bà Sáu xác nhận trực tiếp. Cô tới quầy cùng Nhi, mang theo điện thoại, sổ ăn ca và bản ghi giao dịch. Nhân viên ngân hàng chỉ vào nút xác thực đã được bấm từ một thiết bị khác.
“Tôi không có điện thoại thứ hai,” bà Sáu nói.
Hạnh kiểm tra log và phát hiện mã xác thực được chuyển tiếp qua một số điện thoại cũ từng đăng ký dưới tên Khánh. Giao dịch được tạo trước khi nhóm ký quy chế, nhưng bị hẹn ngày chuyển sau khi tiền giải được nhận.
Quân hỏi vì sao họ không xóa giao dịch luôn. Nhi đáp họ muốn để một chữ ký của bà Sáu làm cái cớ, phòng khi bị phát hiện sẽ đổ cho một người đã từng thừa nhận ký giấy trắng.
Bà Sáu nhìn màn hình, không khóc. “Tôi sẽ đứng trước mọi người và nói mình đã sai. Nhưng tôi không nhận lỗi thay cho người giả chữ ký.”
Họ gửi bản sao log cho cơ quan điều tra. Tài khoản nhóm vẫn bị khóa, nhưng việc khóa giúp họ có thời gian kiểm tra toàn bộ quy trình trước khi đồng tiền đầu tiên rời đi.
Buổi tối, Quân và Lâm ngồi ngoài sân căng-tin. Lâm hỏi Quân còn muốn giữ tờ vé không.
“Không,” Quân nói. “Tôi chỉ muốn giữ lời mình đã nói: không ai được cầm một mình.”
Lâm gật đầu. “Vậy ngày mai, chúng ta ký trước camera.”