Chương 3
Chương 3: Tờ Vé Số Không Có Tên
Phòng máy chấm công nằm sau nhà ăn, cửa khóa bằng thẻ từ. Nhi có quyền pháp chế, nhưng thẻ của cô bị từ chối vì hệ thống đang “bảo trì”.
Quân dùng kỹ năng sửa máy, mở bảng điện phụ mà không phá khóa. Bên trong, dữ liệu chấm công lưu trên một máy cũ, quạt kêu rè rè.
Họ sao chép log. Trong đêm Lâm mất tích, thẻ của anh quẹt ba lần ở phòng máy, dù camera cho thấy anh không có mặt.
Một thẻ quản trị đã tạo giao dịch chuyển quỹ. Mã thẻ thuộc về quản đốc, nhưng thời gian quẹt trùng ca của Tài.
Nhi chụp màn hình, rồi đóng máy. Họ nghe tiếng bước chân ngoài hành lang.
Người gác nói phòng máy không được vào. Nhi đưa văn bản yêu cầu bảo toàn dữ liệu, nhưng ông ta gọi quản đốc.
Quân và Nhi rời qua cửa thoát hiểm, mang theo bản sao đã băm.
Trên đường, một xe tải đuổi theo. Quân rẽ vào khu kho, dùng lối giữa các container. Xe dừng, một người ném chai thủy tinh vào cửa kính.
Nhi hỏi có phải vì tờ vé. Quân nói có thể vì USB.
Họ tìm đến nhà bà Sáu. Bà cho biết Lâm đã xin gặp một người bên ngoài trước khi mất tích, người này hứa giúp tố cáo nhà máy.
Tên người đó là Thành, chủ tiệm cầm đồ.
Quân từng vay Thành. Hắn không chỉ cho vay; hắn giữ bản sao căn cước của công nhân và biết ai đang nợ.
Thành mở cửa, bảo Quân đến trả tiền hay đổi vé. Hắn biết tờ vé trước khi Quân nói.
"Tôi có thể cho cậu một đường lui," Thành nói. "Giao vé, tôi xóa nợ, giữ mạng cho cậu."
Nhi hỏi vì sao Thành có ảnh giấy báo tử của Lâm. Thành đáp ảnh được gửi từ người muốn lấy tiền.
Quân không giao gì. Thành chỉ cười, nói người thắng số mà không có tên sẽ không bao giờ rút được tiền.
Trên đường ra, Quân thấy camera trong tiệm hướng vào chiếc tủ sắt. Bên trong có hàng chục bản sao căn cước của công nhân.
Nhi nói: "Thành là mắt xích dữ liệu, không phải người cầm vé cuối."
Quân mở USB, phát hiện một file ẩn có tên “K-17”. Mật khẩu là ngày Lâm mất tích.
File chứa ảnh một tờ vé khác, có mặt sau in tên tài khoản quỹ công đoàn.
Tờ vé thắng không phải giải thưởng. Nó là chìa khóa mở sổ tiền đã bị rút.
Quân không đi bệnh viện cũ một mình. Anh gửi vị trí cho Nhi, bà Sáu và một cán bộ công đoàn đã nghỉ hưu. Tin nhắn của Lâm có thể là bẫy, nhưng nếu là lời cầu cứu, anh không muốn để bạn mình chờ thêm.
Bệnh viện cũ nằm sau nhà máy, đã đóng cửa từ khi khu công nghiệp mở rộng. Phòng lưu trữ ở tầng hầm, cửa bị phủ vôi. Trên sàn có những vệt kéo dài, như ai đó vừa chuyển thùng hồ sơ.
Nhi tìm thấy sổ nhập viện với tên Lâm, nhưng ngày vào viện trùng ngày anh vẫn chấm công. Trang đó bị xé khỏi quyển sổ, chỉ còn một mảnh góc có dấu tam giác của công ty bảo hiểm.
Quân nghe tiếng nước nhỏ giọt. Anh đi theo âm thanh, đến một kho lạnh bỏ không. Bên trong có chiếc tủ thuốc và một chiếc điện thoại được buộc dưới kệ. Điện thoại bật sẵn đoạn ghi hình.
Lâm xuất hiện, không bị trói, nhưng mắt liên tục nhìn ra ngoài. Anh nói: “Nếu cậu xem được cái này, nghĩa là họ đã dùng giấy báo tử. Tờ vé không có tên là thứ duy nhất họ chưa thể sửa trên máy. Đừng đưa cho báo chí. Hãy tìm sổ quỹ trước.”
Video dừng ở đó. Nhi kiểm tra con dấu thời gian, thấy nó được quay ba ngày trước, khi Lâm còn chưa “chết”.
Một cánh cửa sau kho lạnh mở ra. Thành bước vào, không mang theo đàn em. Hắn đặt hai ly cà phê lên thùng gỗ, như thể họ đang gặp nhau bình thường.
“Tôi có thể cho các người biết Lâm đang ở đâu,” Thành nói. “Đổi lại, Quân đọc dãy số trên vé trước camera của tôi.”
Quân không trả lời. Nhi hỏi Thành ai trả tiền thuê hắn theo dõi công nhân.
Thành cười, chỉ vào tủ hồ sơ. “Tôi không theo dõi. Tôi lưu trữ. Công nhân nào cũng có một giá: tiền nợ, người thân, bệnh án. Ai nắm dữ liệu thì nắm được quyết định của họ.”
Quân nhìn những bản sao căn cước xếp theo tên. Có cả ảnh bà Sáu, Hạnh và Phúc. Bên cạnh mỗi hồ sơ là một con số và ký hiệu K-17.
“Anh bán họ cho ai?”
“Cho người có thể trả. Tôi không hỏi họ làm gì với dữ liệu.”
Nhi bật ghi âm. Thành nhận ra, nhưng không ngăn. “Tôi biết các người muốn biến tôi thành kẻ xấu. Tôi chỉ là người đứng giữa.”
Quân tiến tới chiếc tủ. Thành lập tức rút dao, nhưng không tấn công. Hắn chỉ chắn đường. “Đừng mở ngăn K-17. Cậu sẽ thấy tên người đã ký giấy báo tử của Lâm.”
Quân hỏi: “Khánh?”
Thành không đáp. Sự im lặng là đủ.
Bên ngoài vang lên tiếng xe. Thành nhìn đồng hồ, chửi thề. Hắn chộp USB của Nhi rồi chạy qua lối thoát hiểm. Quân đuổi theo, nhưng Nhi giữ anh lại.
“Để hắn đi. Cậu xem ngăn K-17.”
Trong ngăn có một tập phiếu rút quỹ, mỗi phiếu mang chữ ký scan của quản đốc và xác nhận tử vong của Lâm. Một phiếu ghi số tiền hai tỷ, người nhận là công ty tư vấn “Minh K-17”.
Tên công ty trùng với mã trên chiếc thẻ nhân viên tìm thấy ở nhà Quân. Nhi chụp toàn bộ, rồi gửi bản mã hóa cho luật sư.
Đúng lúc họ rời tầng hầm, điện thoại Quân rung. Thành gửi một ảnh: Lâm đang đứng ở đầu cầu vượt, tay cầm chiếc nhẫn móc câu.
Tin nhắn chỉ có một dòng: “Tôi không bắt được bạn cậu. Nhưng người giữ vé thật đang ở ngay sau lưng cậu.”
Quân quay lại. Trong hành lang trống, bóng người mặc áo khoác bảo hiểm vừa biến mất qua cửa cấp cứu.
Quân chạy theo nhưng chỉ thấy cửa cấp cứu đung đưa. Trên bậc thềm có một giọt dầu màu xanh, cùng loại dầu dùng cho mô-tơ trong xưởng. Người kia không phải nhân viên bệnh viện; hắn đã đi qua phòng máy bằng đôi giày làm việc.
Nhi đuổi kịp, đưa cho anh một túi chứng cứ. Trong đó là chiếc nút áo nhặt được dưới bàn và mảnh thẻ K-17. “Chúng ta chưa biết người áo khoác là ai,” cô nói, “nhưng biết hắn muốn chúng ta nghĩ Lâm còn sống ở đây.”
Quân nhìn ảnh Lâm trên điện thoại. “Nếu là bẫy, tại sao họ để lại file cho mình?”
“Vì họ cần chúng ta mở ngăn K-17. Có thể trong đó còn thứ họ chưa lấy được.”
Trước khi rời bệnh viện, Nhi gửi yêu cầu bảo toàn dữ liệu tới ban quản lý. Hệ thống báo tài khoản cô đã bị đăng nhập từ một thiết bị lạ. Cô đổi mật khẩu, nhưng email khôi phục lại trỏ tới công ty bảo hiểm.
Quân hiểu vụ này đã đi vào những nơi mà một chiếc vé số không nên chạm tới. Anh cất bản sao phiếu rút vào áo, quyết định nếu Lâm thật sự còn sống, họ sẽ tìm anh bằng bằng chứng chứ không bằng lời hứa của Thành.