Tờ Vé Số Không Có Tên
6 phút đọc

Chương 4

Chương 4: Tờ Vé Số Không Có Tên

Nhi đưa dữ liệu cho luật sư cấp tỉnh. Ông yêu cầu họ không công bố tờ vé trước khi có lệnh bảo vệ, vì nó có thể trở thành vật chứng trong vụ biển thủ.

Quân thất vọng. Hắn chỉ muốn biết Lâm còn sống.

Một cuộc gọi đến từ số Lâm. Người bên kia thở gấp, nói: "Đừng đến bệnh viện. Họ đang tìm cậu."

Quân hỏi tên, nhưng cuộc gọi tắt.

Nhi lần theo trạm phát, xác định tín hiệu từ khu nhà máy cũ đã đóng cửa. Họ đến bằng xe của bà Sáu, mang theo camera và thiết bị ghi âm.

Trong căn phòng bảo vệ, họ tìm thấy một chiếc áo khoác của Lâm và hộp thuốc. Không có người. Trên tường là lịch ca, ngày mất tích bị khoanh đỏ.

Một người đàn ông xuất hiện phía sau, là quản đốc. Ông ta nói Lâm đã chết trong tai nạn và Quân đang làm gia đình công nhân hoảng loạn.

Nhi hỏi tại sao áo Lâm ở đây. Quản đốc nói tài sản thất lạc.

Quân nhìn cổ tay ông ta. Có vết xước mới, giống dây xích.

Quản đốc gọi bảo vệ. Quân kéo Nhi chạy qua kho. Một cánh cửa sắt bị khóa; anh dùng cờ lê mở chốt, đưa cô ra đường sau.

Họ không tìm thấy Lâm, nhưng camera ghi được một tiếng động từ tầng hầm. Khi xem lại, dưới khung hình có bóng một người bị trói.

Nhi báo công an. Đoàn khám xét phát hiện tầng hầm trống, chỉ còn dây thừng và một thẻ ra vào của công đoàn.

Quản đốc biến mất trong đêm.

Thành gửi tin: "Lâm còn sống. Đổi tờ vé lấy địa chỉ."

Quân muốn gặp. Nhi ngăn, nói Thành muốn tách họ khỏi điều tra.

Quân hỏi: "Nếu cậu ấy đang bị giữ thì sao?"

Nhi không có câu trả lời. Cô chỉ đặt tay lên bản sao tờ vé. "Chúng ta không cứu được Lâm bằng cách giao vật chứng cho kẻ biết địa chỉ của mọi người."

Quân mở file K-17 lần nữa. Ảnh chụp mặt sau tờ vé có một ký hiệu hình tam giác, giống logo trên biển hiệu tiệm cầm đồ Thành.

Có thể Thành đã nhận tờ vé từ Lâm trước khi hắn mất tích.

Đêm, Quân nhận một video: Lâm ngồi trong phòng tối, mặt bầm, nói một câu duy nhất: "Quân, đừng tin người nói mình đang cứu chúng ta."

Video kết thúc bằng hình ảnh chiếc nhẫn móc câu.

Quân dừng video ở khung cuối. Chiếc nhẫn không chỉ có hình móc câu; bên trong vòng kim loại khắc số 17. Nhi nhận ra đó là mã phòng trong nhà máy cũ, nơi công đoàn từng lưu hồ sơ tai nạn.

Họ tới phòng 17 lúc sáng sớm. Cửa bị khóa bằng loại ổ mà Quân từng sửa cho kho phụ tùng. Anh dùng một thanh thép mỏng mở chốt, nhưng bên trong không có hồ sơ, chỉ có mùi dầu máy và một chiếc quạt chạy không tải.

Trên tường, ai đó dùng phấn vẽ sơ đồ đường tiền: quỹ công đoàn → tài khoản bảo hiểm → công ty Minh K-17 → một tài khoản cá nhân. Dòng cuối bị lau, còn sót chữ “K”.

Quân tìm thấy một chiếc nút áo mắc dưới chân bàn. Nút có logo công ty bảo hiểm, cùng loại với chiếc áo người xuất hiện trong video. Nhi gọi cho luật sư, xin lệnh bảo toàn hiện trường. Nhưng trước khi họ kịp rời đi, hệ thống báo cháy bất ngờ vang lên.

Khói trắng tràn từ hành lang. Quân kéo Nhi cúi thấp, dùng khăn ướt che mặt. Cửa chính bị khóa từ ngoài. Anh cạy nắp hộp cứu hỏa, tìm được lối ống kỹ thuật dẫn ra sân sau.

Một tiếng va đập vang phía sau. Ai đó đang cố mở cửa phòng 17. Quân quay lại và nhìn thấy bóng một người đeo nhẫn móc câu qua lớp khói. Người đó không đuổi theo; hắn chỉ lấy chiếc sơ đồ trên tường.

Ra đến sân, Quân phát hiện điện thoại của mình biến mất. Nhi chỉ vào tay áo anh: một mẩu giấy được ghim bên trong, ghi địa chỉ nhà kho lạnh và giờ hẹn.

“Họ muốn dẫn chúng ta đi,” Nhi nói.

“Có thể Lâm ở đó.”

“Cũng có thể họ muốn tờ vé.”

Quân lấy vé ra kiểm tra. Vệt mực xanh vẫn nguyên, nhưng bảy chấm ở mặt sau đã bị nhòe thêm một chấm. Ai đó đã chạm vào nó khi lấy điện thoại.

Họ tới nhà kho lạnh cùng một đội công an. Không có Lâm, chỉ có một chiếc bàn, một hộp cơm và bản in tờ vé giả. Bản giả có cùng dãy số, cùng góc rách, nhưng mã seri sai một ký tự.

Nhi dùng đèn cực tím soi tờ giả. Lớp mực bảo an phản chiếu một hình tam giác, giống logo của Thành. Hắn đã in bản giả, nhưng ai đưa bản gốc để sao chép vẫn chưa rõ.

Trong hộp cơm có thẻ nhớ. File duy nhất là đoạn ghi âm Lâm và Khánh tranh cãi.

Khánh nói: “Cậu chỉ là người giữ hộ. Quỹ mới là nơi mọi thứ thuộc về.”

Lâm đáp: “Nếu quỹ sở hữu, tại sao anh phải làm giấy báo tử của tôi?”

Khánh không trả lời. Tiếng va đập vang lên, rồi có người nói: “Đưa nó cho Thành.”

Điều tra viên phát lệnh truy tìm Khánh. Quân đứng ngoài kho, nhìn các công nhân được giải ra khỏi khu vực. Một người trẻ nói với anh rằng Lâm từng bị đưa lên chiếc xe tải có biển số bắt đầu bằng K-17.

Đêm đó, số Lâm gọi lại. Lần này Quân nghe rõ tiếng thở.

“Tôi đang ở đâu?” Lâm hỏi.

“Cậu phải nói tôi biết.”

“Không. Tôi cần cậu tin vào một điều trước: tờ vé không phải phần thưởng. Nó là bằng chứng để kéo họ ra ánh sáng.”

“Ai đang giữ cậu?”

“Người mà cậu nghĩ đang cứu cậu.”

Cuộc gọi tắt. Trên màn hình hiện một tên liên lạc mà Quân chưa từng lưu: Bà Sáu.

Quân gọi lại ngay. Bà Sáu bắt máy, không nói lời nào. Anh nghe tiếng dao thớt và tiếng người cãi nhau ở xa. Nhi ra hiệu bật loa.

“Bà đang ở đâu?” Quân hỏi.

“Căng-tin. Nhưng đừng đến. Có người đã vào bếp tìm thứ Lâm gửi.”

“Lâm đang ở đâu?”

“Người sống không phải lúc nào cũng được phép về nhà.”

Cuộc gọi tắt. Nhi nhận ra tiếng còi xe trong nền là còi của khu nhà ga, không phải nhà máy. Họ lập tức đổi hướng. Trước khi lên xe, Quân kiểm tra tờ vé và thấy mép túi chống ẩm có vết cắt rất nhỏ, vừa đủ luồn một lưỡi dao.

Ai đó đã thử lấy vé mà không muốn để lại dấu. Quân đặt thêm một lớp băng dính trong suốt quanh túi, rồi chụp ảnh niêm phong. Anh không còn tin vào trí nhớ của mình; từ giờ mọi lần chạm vào tờ giấy đều phải có thời gian và người chứng kiến.

Đã sao chép liên kết chương