Tờ Vé Số Trên Chuyến Tàu Cuối
3 phút đọc

Chương 10

Chương 10

Chuyến tàu cuối rời ga lúc 23:40.

An ngồi trong toa số tám, đối diện là người phụ nữ từng xuất hiện trong đoạn âm thanh. Bà ta tự xưng là Diệp, giám đốc công ty xổ số Hào Minh. Mai bị trói trong toa bên cạnh, còn tờ vé nằm trên bàn.

“Cậu thắng rồi,” Diệp nói. “Hào bị bắt, nhưng nếu cậu giao sổ và im lặng, khoản thưởng sẽ về tay cậu. Một đời sửa tàu không mua được căn nhà tử tế.”

An nhìn qua cửa kính. Bóng đêm trôi ngược như những năm tháng cha anh không thể trở lại.

“Bà đã đổi người trên tàu.”

“Một sai sót đáng tiếc.”

“Bà dùng vé số để rửa tiền.”

Diệp đẩy tờ vé về phía anh. “Tiền có thể biến sai sót thành tai nạn. Cậu có thể biến tai nạn thành tương lai.”

An nhấn nút ghi âm trong chiếc đồng hồ. Từ đầu, anh đã để Hạnh phát sóng tín hiệu trên tuyến nội bộ của đoàn tàu. Giọng Diệp vang qua hệ thống loa, rõ từng chữ.

Diệp nhận ra, định giật thiết bị. Mai đạp vào đầu gối bà ta. Cảnh sát chặn tàu ở ga kế tiếp.

Vụ án kéo dài hai năm. Hào, Diệp và những người liên quan bị kết tội làm giả hồ sơ, cưỡng ép nhân chứng và rửa tiền. Vụ tai nạn ở cầu Đá Trắng được mở lại. Cha An được minh oan trong một bản báo cáo chỉ có mười hai trang, nhưng An đọc từng dòng như đọc thư người thân.

Khoản thưởng được chia theo quyết định của tòa. Phần của An không đủ để mua lại ga cũ; anh dùng nó lập quỹ học nghề và kiểm định phanh cho công nhân đường sắt. Ly trở thành điều dưỡng trưởng ở bệnh viện gần ga.

Một năm sau, chuyến tàu đầu tiên đi qua cầu Đá Trắng dừng ba phút. An đặt tờ vé đã ép kính trong phòng truyền thống. Mặt sau vẫn còn dòng chữ của Quân.

Hạnh hỏi anh có tiếc vì không giữ toàn bộ tiền không.

An nhìn những người thợ trẻ đang học kiểm tra phanh. “Tôi giữ được thứ cha tôi muốn giữ.”

Ngoài sân, loa vang lên giờ tàu chạy. Con tàu rời ga, không còn ai bị bỏ lại trong toa cuối.

Quân sống thêm nhiều năm sau đó để làm chứng. Ông không nhận tiền thưởng; phần của ông được chuyển vào quỹ hỗ trợ người lao động bị mất việc vì các vụ tai nạn. Mai trở thành kế toán cho quỹ, mỗi tháng gửi An một báo cáo dài và một dòng nhắc: “Đừng để số liệu biến thành câu chuyện vô danh.”

Khải nhận án treo vì hợp tác, nhưng vẫn đến lớp học an toàn đường sắt do An phụ trách. Ông thường ngồi cuối phòng, ghi chép bằng chiếc bút xanh giống ngày xưa. Hạnh viết một loạt bài, không gọi An là người hùng. Cô gọi anh là người giữ biên bản.

An vẫn đi qua cầu Đá Trắng mỗi tuần. Mỗi lần tàu lướt trên đường ray, anh nhớ cha từng đo độ rung bằng bàn tay trần. Anh không còn muốn trả lại quá khứ; anh chỉ muốn hiện tại không lặp lại nó.

Tờ vé được đặt trong tủ kính, bên cạnh mười bảy bản sao hồ sơ. Người xem thường hỏi vì sao một mảnh giấy có thể làm rung chuyển một công ty lớn. An trả lời: “Nó không làm gì cả. Người cầm nó mới quyết định.”

Một buổi chiều, một bé trai đứng trước tủ kính, hỏi An có phải vé đó đã trúng ba mươi tám tỷ không. An gật đầu.

“Chú có giàu không?”

“Chú có đủ để không phải im lặng.”

Bên ngoài, chuyến tàu cuối rời ga. Ánh đèn trên toa kéo thành một đường dài trong hoàng hôn. An đóng cửa phòng truyền thống, kiểm tra khóa hai lần rồi đi về phía sân ga.

Lần đầu tiên sau mười hai năm, anh bước lên tàu mà không sợ một người nào đó sẽ bị bỏ lại phía sau.

Đã sao chép liên kết chương