Chương 6
Chương 6
An không mang tờ vé đến ga Vạn Phúc.
Anh mang một bản sao được in trên giấy chống giả, còn tờ thật nằm trong hộp nhiên liệu của chiếc xe máy Hạnh mượn. Hạnh đã gửi vị trí cuộc gọi cho cảnh sát, nhưng họ cần thời gian xin lệnh can thiệp.
Ga Vạn Phúc bỏ hoang từ khi tuyến mới mở. Phòng chờ còn một hàng ghế gỗ và bảng giờ tàu bị mối ăn. An bước vào lúc trời bắt đầu mưa, thấy Vinh đứng giữa phòng cùng hai người mặc áo công nhân.
Ly ngồi sau tấm kính, tay bị buộc nhưng tỉnh táo. Cô lắc đầu khi An giơ bản sao.
Vinh cầm tờ giấy lên dưới đèn pin. “Cậu tưởng tôi không biết giấy thật có sợi bảo an sao?”
“Tôi biết ông biết.”
An bấm nút trong túi. Hạnh đang truyền âm thanh đến một đường dây của phóng viên và công an. Anh nói lớn: “Hào đã dùng tiền vé nhóm để mua phụ tùng giả. Quân định giao ổ cứng cho tôi. Các anh bắt cóc Ly để xóa nhân chứng.”
Vinh đấm vào mặt An. “Không ai tin một thợ máy.”
“Nhưng họ sẽ tin hóa đơn.”
An ném bản sao xuống bàn. Trên đó là mã QR dẫn đến toàn bộ hợp đồng đã được gửi cho bốn tòa soạn. Vinh khựng lại.
Một người trong nhóm tháo kính che mặt. Đó là Khải, trưởng ca đêm. Ông nhìn Ly rồi nói: “Tôi chỉ muốn lấy lại bản ghi. Hào giữ con trai tôi.”
Khải chỉ ra cửa phụ. An chạy đến cởi dây cho Ly. Ngoài sân, tiếng xe phanh gấp. Cảnh sát ập vào, nhưng Vinh đã kịp đốt một chiếc USB trong túi.
Hạnh xuất hiện sau hàng rào, mặt mày lấm bùn. Cô nói bản ghi âm đã được phát trực tiếp; cả thành phố đang nghe.
Vinh bị bắt, còn Hào biến mất.
Trong tay Khải, An nhận được một chiếc thẻ nhớ cũ. Khải thú nhận đã giấu nó trong hộp tín hiệu nhưng bị lấy mất; ông chỉ kịp sao chép một phần.
An mở tệp. Hình ảnh cuối cùng là cha anh đứng dưới cầu Đá Trắng, nói với Quân: “Nếu họ làm tôi im, hãy dùng tờ vé để kéo họ ra ánh sáng.”
Phía sau cha, Hào đang cầm một chiếc búa.
Khải xin được nói riêng với An. Ông kể sau vụ tai nạn, Hào đã đưa cho mỗi thành viên điều tra một phong bì. Cha An từ chối, còn Khải nhận vì con trai đang phải phẫu thuật. Từ đó, ông mang một món nợ không trả nổi.
“Tôi đã xóa camera đêm Quân lên tàu,” Khải nói. “Nhưng tôi không biết người chết là ai. Tôi chỉ làm theo lệnh.”
An hỏi chiếc chìa khóa chữ Q mở gì. Khải đáp đó là khoang kỹ thuật dưới nhà ga, nơi Quân giấu hộp đen trước khi bị theo dõi. Họ đến khoang lúc rạng sáng. Trên tường có một dãy ký hiệu, mỗi ký hiệu trùng với một tờ vé từng được dùng để thanh toán.
Ở giữa là số 17B.
An dùng chìa khóa. Cửa bật ra, để lộ một hộp gỗ bọc vải. Bên trong không có ổ cứng mà là hàng chục cuộn băng, mỗi cuộn ghi ngày tháng và tên ga. Quân đã phỏng vấn công nhân về những lần phanh hỏng, những khoản tiền “hỗ trợ” và người nhận.
Một cuộn ghi giọng cha An. Ông nói rõ mình đã báo Hào về phụ tùng giả, nhưng trưởng ga yêu cầu im lặng để giữ hợp đồng. Hào đáp bằng câu: “Nếu ai cũng được nghe, tuyến này không chạy nổi.”
An tắt băng. Khải nói điều tra viên muốn anh giao toàn bộ để niêm phong. An đồng ý, nhưng yêu cầu tạo ba bản sao và gửi cho ba địa chỉ khác nhau.
“Cậu sợ bị cướp?”
“Tôi sợ một lần nữa chỉ còn một bản ghi.”
Ngoài khoang, tiếng còi tàu hàng vang lên. Người phụ nữ túi đỏ đi ngang qua cửa, không quay đầu. An nhận ra bà ta từ đoạn âm thanh trong điện thoại Quân.
Anh chạy theo, nhưng người phụ nữ đã lên một toa hàng đang chuyển bánh. Trên nền ga chỉ còn chiếc vé bị xé đôi.