Tờ Vé Số Trên Chuyến Tàu Cuối
4 phút đọc

Chương 5

Chương 5

An không còn tin chiếc điện thoại.

Anh tháo pin, chụp từng con ốc và mang máy đến một kỹ thuật viên độc lập. Hạnh tìm được bản sao lưu từ nhà mạng: video đã được tải lên một tài khoản đám mây trước khi bị xóa.

Muốn mở tài khoản, An phải xác minh tờ vé với công ty xổ số. Hào biết điều đó. Buổi trưa, luật sư Vinh xuất hiện tại ga, mang theo một lệnh yêu cầu kiểm kê tài sản của Quân.

“Ông Quân có vợ con không?” An hỏi.

“Không ai có quyền nhận khoản thưởng ngoài người thừa kế hợp pháp.”

“Vậy tại sao ông cứ tìm tôi?”

Vinh nhìn thẳng vào mắt anh. “Vì cậu đang giữ thứ không thuộc về mình.”

An đưa tờ vé giả. Vinh kiểm tra dưới đèn cực tím rồi mỉm cười: “Giấy này không phải loại phát hành.”

Hắn đã biết An dùng vé giả. Trước khi rời đi, Vinh nói nhỏ: “Em gái cậu tan ca lúc sáu giờ. Đường từ bệnh viện về nhà có ba đoạn không có camera.”

An gọi cho Ly. Cô không bắt máy.

Anh lao đến bệnh viện. Phòng thay đồ của Ly trống, chiếc thẻ nhân viên bị bẻ đôi. Trên tủ có một vé xe buýt, mặt sau ghi số hồ sơ 17B.

Hạnh ngăn An chạy đi một mình. Cô gọi một luật sư và báo công an, nhưng An biết mỗi phút đều có giá. Anh mở tài khoản đám mây bằng số seri trên tờ vé thật. Một thư mục mới hiện lên, chứa bản scan hợp đồng mua phanh.

Hào Logistics đã thay thiết bị trước ngày tai nạn. Người nhận hàng là trưởng ga hiện tại.

Cuối thư mục có một đoạn ghi âm của cha An: “Nếu con nghe được, đừng trả thù bằng cách giống họ. Hãy khiến cả thành phố nhìn thấy hóa đơn.”

An đứng giữa phòng bệnh vắng, lần đầu hiểu vì sao cha giữ lại con số seri. Tờ vé không phải chìa khóa nhận tiền. Nó là mã mở một hệ thống bằng chứng.

Điện thoại của An rung. Một tin nhắn video gửi đến. Ly ngồi trong căn phòng không cửa sổ, tay bị trói trước một chiếc bàn kim loại.

Người quay phim đặt tờ vé giả lên bàn.

“Đổi em gái lấy tờ thật,” giọng Vinh vang lên. “Một tiếng nữa, ga Vạn Phúc.”

An ngồi xuống sàn, buộc mình thở chậm. Hạnh gọi cho điều tra viên, còn anh hỏi Ly về màu tường phía sau. Ly mô tả một sọc sơn vàng và tiếng máy phát chạy đều. An nhận ra đó là phòng kiểm tra vé cũ ở ga Vạn Phúc, nơi điện được lấy từ hệ thống tàu hàng.

Họ không thể chờ lệnh can thiệp. Hạnh chia nhóm: một người theo dõi lối chính, một người kiểm tra đường hầm, còn An đi vào bằng cửa dành cho nhân viên. Anh tháo bảng tên, mặc áo kỹ thuật viên lấy từ kho và mang theo túi dụng cụ rỗng.

Trong đường hầm, An thấy một vệt bùn kéo dài và mùi thuốc sát trùng. Vết giày của Ly nhỏ hơn vết giày người canh. Anh lần theo đến căn phòng có sọc sơn vàng. Cửa không khóa.

Ly ngồi trên ghế, dây trói đã được nới. Cô không nói gì, chỉ nhìn về phía trần. An ngẩng lên và thấy camera giấu trong bóng đèn.

“Anh đến một mình?” một giọng nói vang ra từ loa.

“Tôi đến với tờ vé.”

“Đặt nó dưới chân bàn.”

An làm theo. Trong lúc cúi xuống, anh bật công tắc đèn pin theo nhịp đã thống nhất với Hạnh. Ba lần sáng, một lần tắt.

Ngoài hành lang vang lên tiếng giày. Người canh tiến vào, nhưng cửa sau mở ra đúng lúc. Hạnh lao vào, kéo Ly chạy. An đạp vào chân bàn, làm tờ vé giả trượt dưới máy phát.

Vinh xuất hiện ở cửa đối diện, súng chĩa xuống đất. “Cậu nghĩ cảnh sát sẽ cứu được em gái mãi sao?”

An không đáp. Anh chỉ vào tờ vé thật đang nằm trong túi áo và nói: “Ông không biết mình đã bắt nhầm người.”

Vinh khựng lại. “Ý gì?”

“Ly đã được thay áo từ trước. Người ông giữ lúc nãy là một điều tra viên.”

Vinh quay phắt. Một tiếng còi vang trong đường hầm. Hắn bỏ chạy, để lại chiếc điện thoại đang phát địa chỉ của Hào.

Đã sao chép liên kết chương