Chương 7
Chương 7
Hào không chạy khỏi thành phố. Hắn trốn trong khu bảo trì cũ, nơi mọi đường ray đều dẫn về ga cuối.
Hạnh lần được tín hiệu từ tài khoản đám mây. Hào đang truy cập hồ sơ bằng máy tính của công ty xổ số, chuẩn bị khẳng định tờ vé bị mất và yêu cầu hủy giải. Nếu thành công, khoản tiền sẽ chuyển vào quỹ tranh chấp rồi biến mất trong một chuỗi tài khoản.
An muốn đi thẳng đến đó, nhưng điều tra viên nói họ cần hắn xuất hiện cùng bản gốc tờ vé để bắt quả tang.
“Tôi không làm mồi nhử,” An nói.
Ly nhìn anh. “Anh đã làm mồi nhử từ lúc nhặt chiếc vé. Khác nhau là bây giờ anh được chọn cách đứng.”
Họ chuẩn bị một cuộc xác minh công khai tại ga Cẩm Vân. An đồng ý xuất trình vé thật trước camera của công ty xổ số, nhưng yêu cầu mọi bước được ghi hình độc lập.
Hào xuất hiện thông qua luật sư, cáo buộc An trộm tài sản của Quân. Hắn còn đưa ra một nhân chứng: người đàn ông áo xám đã ngồi cùng toa, nói An là người cuối cùng chạm vào túi Quân.
Hạnh phóng lớn khuôn mặt nhân chứng. Đó là một nhân viên Hào Logistics từng có tên trong danh sách bàn giao phanh.
An đặt tờ vé lên bàn. Chuyên viên quét mã, máy báo hợp lệ. Mọi người trong phòng nín thở.
Nhưng số seri trên hệ thống không trùng. Tờ vé hợp lệ, nhưng được đăng ký ở một đại lý khác.
Hào bật cười. “Thấy chưa? Tờ của tôi vẫn còn nguyên.”
An không hề hoảng. Anh quay sang camera. “Đúng. Tờ này không phải vé của Quân. Nó là vé tôi mua sáng nay.”
Hào ngừng cười.
An lấy tờ vé thật ra từ phong bì niêm phong thứ hai. Trên mặt sau có vết máu và dòng ghi 17B. Chuyên viên đối chiếu bằng kính hiển vi; sợi giấy, mực và mã seri đều khớp với cuộn vé Quân mua.
Luật sư của Hào định phản đối thì điện thoại ông ta đổ chuông. Một bản sao hợp đồng vừa được gửi cho báo chí, kèm video cha An cảnh báo về phanh giả.
Hào nhìn An, lần đầu không còn vẻ bình tĩnh.
“Cậu không biết mình đang phá hủy cái gì.”
“Tôi biết. Một hệ thống đã sống nhờ việc mọi người sợ mất việc hơn sợ mất người.”
Buổi xác minh kết thúc bằng lệnh niêm phong tờ vé. An không được rời khỏi phòng khi chuyên viên hoàn tất biên bản. Vinh ngồi ở góc đối diện, liên tục nhắn tin. Mỗi lần điện thoại sáng, hắn lại nhìn về phía cửa như chờ ai đó.
Hạnh kiểm tra lịch sử giao dịch của công ty và thấy một khoản chuyển tiền vừa phát sinh, người nhận là **Quỹ An Toàn Tuyến Bắc**. Quỹ này chưa từng đăng ký, nhưng đã nhận hàng tỷ đồng từ Hào Minh trong nhiều năm.
An hiểu số tiền thưởng chỉ là một phần nhỏ. Hào dùng những tờ vé để phân tán khoản chi, rồi đẩy trách nhiệm cho công nhân ký nhận. Quân có lẽ đã phát hiện quỹ giả và dùng tờ vé để buộc mọi người chú ý.
Luật sư của Hào yêu cầu An rút đơn kiện đổi lấy toàn bộ phần thưởng. An hỏi nếu anh từ chối, họ sẽ làm gì với gia đình nạn nhân. Luật sư trả lời đó là chuyện “không liên quan đến giải xổ số”.
An lấy điện thoại mở danh sách tên các gia đình. Có bà mẹ vẫn trả khoản vay sửa nhà sau vụ tai nạn, có người con không được nhận trợ cấp vì hồ sơ ghi cha vi phạm quy trình.
Anh nói trước camera: “Tôi không nhận bất kỳ thỏa thuận nào nếu không có quỹ bồi thường và điều tra độc lập.”
Đoạn phát trực tiếp được Hạnh đưa lên, khiến phòng xác minh náo loạn. Những người ngoài cổng bắt đầu gọi tên công ty.
Hào lần đầu xuất hiện qua cuộc gọi video. Mặt hắn nhòe vì ánh đèn, giọng vẫn bình thản: “Cậu muốn nổi tiếng hay muốn sống?”
An trả lời: “Tôi muốn những người đã chết được gọi đúng tên.”
Cuộc gọi tắt. Một phút sau, tin nhắn từ số của Ly đến: **Em đang ở nhà. Đừng tin cuộc gọi vừa rồi.**
An nhìn Hạnh. Ly đang ngồi cạnh cô, chiếc điện thoại của em vẫn nằm trong túi áo.