Tờ Vé Số Trên Chuyến Tàu Cuối
4 phút đọc

Chương 8

Chương 8

Sau buổi xác minh, tài khoản tiền thưởng bị phong tỏa.

An không được nhận đồng nào, nhưng tin tức về vụ vé số và tai nạn cũ lan khắp các ga. Những người từng làm cùng cha anh gửi đến hàng chục tin nhắn. Một người có ảnh chụp thùng phanh, một người có sổ chấm công, một người chỉ nói: “Tôi đã im mười hai năm. Giờ tôi muốn nói.”

Hào bị bắt tại khu bảo trì khi đang định lên một chuyến tàu hàng. Hắn không nhận tội. Hắn nói mọi giấy tờ đều do cấp dưới ký, còn cha An chết vì tự ý rút chốt an toàn.

An ngồi trước điều tra viên, nghe câu ấy mà bàn tay siết chặt. Hạnh đặt lên bàn đoạn ghi âm cha anh nói về quy trình. Nhưng điều tra viên cảnh báo: file có thể bị coi là chỉnh sửa nếu không xác định được thiết bị gốc.

Khải đứng ngoài cửa. Ông giao nộp một chiếc máy ghi âm cassette cũ, nói đã lấy từ tủ đồ của cha An sau tai nạn. Băng bị đứt ở giữa, nhưng còn nghe được tiếng Hào quát: “Ông ký đi, không thì cả đội mất việc.”

Đoạn băng khiến vụ án chuyển hướng. Hào không còn chỉ đối mặt với sai phạm tài chính; hắn bị điều tra về việc ép nhân viên che giấu nguy cơ an toàn.

Trong lúc đó, Ly phát hiện người đàn ông áo xám đã chết trên tàu không phải Quân. Ông ta dùng tên giả và mang căn cước của một người mất tích. Quân thật đang ở nước ngoài, bí mật thu thập hồ sơ để trở về làm chứng.

An bàng hoàng. Người chết đã dùng tờ vé để dẫn anh đến sự thật, nhưng ai đã giết người thay thế?

Hạnh tìm được câu trả lời trong dữ liệu nhà ga: người đàn ông áo xám lên tàu cùng một người phụ nữ cầm túi đỏ. Camera bị xóa đúng mười bảy phút, nhưng bản sao lưu âm thanh ghi tiếng phụ nữ nói: “Đổi vé trước khi anh ta đến ga cuối.”

Hào chỉ là một mắt xích. Người phụ nữ trong túi đỏ vẫn tự do.

An lấy tờ vé từ két sắt. Anh không còn nghĩ mình đang trả thù cho cha. Vụ việc đã trở thành một đường ray dài hơn, với những ga chưa ai gọi tên.

Họ truy ra người phụ nữ túi đỏ qua dữ liệu lên tàu. Bà tên Diệp, từng là kế toán trưởng của Hào Logistics, sau đó chuyển sang công ty xổ số. Diệp không hề có tên trong hồ sơ điều tra, nhưng chữ ký của bà xuất hiện trên mọi phiếu thanh toán bằng vé.

Hạnh hẹn gặp một cựu nhân viên của Diệp tại quán cháo gần ga. Người này đưa họ một cuốn sổ tay, nói Diệp thường đánh dấu những tờ vé bằng mực đỏ. Mỗi màu tương ứng với một khoản tiền và một người cần bịt miệng.

An tìm thấy tên Quân. Bên cạnh tên anh là chữ **đổi người**.

Diệp đã thuê người giả làm Quân trên chuyến tàu, rồi dùng thuốc để hắn không thể nói. Quân thật được bảo vệ ở một nơi khác, nhưng chưa ai biết ở đâu.

An muốn công bố ngay. Hạnh ngăn lại, vì họ vẫn thiếu bằng chứng Diệp ra lệnh. Cô đề nghị dùng chính tờ vé làm mồi, gửi thông báo rằng An sẵn sàng giao bản gốc cho người mua.

Thông báo được gửi qua một kênh công khai. Diệp phản ứng sau hai giờ: bà đặt lịch gặp ở một đại lý nhỏ ngoài thành phố.

An đến cùng camera giấu trong áo. Diệp không mang túi đỏ, chỉ mang một chiếc ô. Bà nói Quân đã quá tham, muốn chia tiền với công nhân thay vì giữ im lặng.

“Bà đã đổi người trên tàu?”

“Tôi chỉ đổi một cái tên trên vé.”

An đặt tờ vé xuống bàn. “Còn mạng người?”

Diệp im lặng, nhưng bàn tay bóp chặt cán ô. Trong lúc đó, Hạnh gửi tọa độ cho điều tra viên.

Diệp nhìn ra cửa, nhận ra mình bị theo dõi. Bà đứng dậy, hất bàn rồi chạy vào ngõ nhỏ. An đuổi theo, chỉ kịp nhặt chiếc túi đỏ bị giấu dưới ghế.

Trong túi là bản danh sách cuối cùng: **ga cuối — An**.

Đã sao chép liên kết chương