Tổng Tài Họ Phong, Đừng Truy Đuổi Nữa, Cô Ấy Đã Có Giấy Chứng Nhận Kết Hôn Rồi
9 phút đọc

Chương 10

Chương 10 — Tổng Tài Họ Phong, Đừng Truy Đuổi Nữa, Cô Ấy Đã Có Giấy Chứng Nhận Kết Hôn Rồi

Cập nhật 10/09/2026 9 phút đọc

Ba tuần sau ngày trở về từ Singapore, Nhã Kỳ chọn một buổi tối cuối tuần, khi Bảo Nhiên đã ngủ say và bà Ngọc Hân về quê thăm họ hàng vài ngày, để đưa cho Chính Nguyên tập hồ sơ ly hôn đã hoàn tất.

Cả ngày hôm đó, Nhã Kỳ đã chuẩn bị tinh thần rất kỹ lưỡng. Cô dành buổi sáng đưa Bảo Nhiên đi công viên, chơi đùa với con nhiều hơn thường lệ, như muốn tích lũy thêm những khoảnh khắc ấm áp trước khi bước vào một cuộc trò chuyện mà cô biết chắc sẽ làm rung chuyển toàn bộ nếp sống quen thuộc của gia đình nhỏ này. Buổi chiều, cô ngồi lại với luật sư Đặng Việt Anh — người bạn học cũ của Tú Anh — qua điện thoại, rà soát lại lần cuối từng điều khoản trong tập hồ sơ, đảm bảo mọi thứ đều rõ ràng, hợp lý, không để lại kẽ hở nào có thể khiến quá trình ly hôn kéo dài hay phức tạp thêm.

Đến tối, sau khi ru Bảo Nhiên ngủ say, kiểm tra một lần nữa đảm bảo bà Ngọc Hân vẫn còn đang ở quê, Nhã Kỳ đứng trước cửa phòng làm việc của Chính Nguyên rất lâu, tay cầm tập hồ sơ, hít thở sâu vài lần để trấn tĩnh bản thân. Cô đã tưởng tượng khoảnh khắc này hàng trăm lần trong đầu suốt ba tuần qua — có lúc cô hình dung mình sẽ khóc, có lúc cô hình dung mình sẽ giận dữ trách móc, nhưng cuối cùng, cô quyết định mình cần phải bước vào với sự bình tĩnh tuyệt đối, bởi chỉ có sự bình tĩnh mới đủ sức nặng để chồng cô hiểu rằng đây không phải một cơn giận dỗi nhất thời.

Anh đang ngồi trong phòng làm việc, xem lại báo cáo quý, khi cô gõ cửa bước vào, đặt tập hồ sơ màu nâu lên bàn trước mặt anh, không nói một lời, chỉ đứng đó, hai tay đan vào nhau, ánh mắt bình thản đến mức lạ lùng.

"Cái gì đây?" Chính Nguyên hỏi, tay cầm lấy tập hồ sơ, chưa kịp mở ra.

"Đơn ly hôn." Nhã Kỳ đáp, giọng đều đều, không hề run rẩy như cô từng tưởng tượng trong đầu suốt bao đêm chuẩn bị cho khoảnh khắc này. "Em đã điền đầy đủ thông tin, chỉ cần anh xem qua và ký vào phần của anh nữa là xong."

Chính Nguyên mở tập hồ sơ ra, lướt qua từng trang, đôi mắt anh dần mở to, gương mặt anh — vốn luôn giữ vẻ điềm tĩnh tuyệt đối trong mọi tình huống, kể cả những cuộc đàm phán căng thẳng nhất trên bàn họp cổ đông — lần đầu tiên sau bảy năm, lộ rõ sự sững sờ không thể che giấu.

"Em nói đùa gì vậy?" Anh ngẩng lên nhìn cô, giọng anh vẫn cố giữ bình tĩnh nhưng đã có chút run rẩy len vào. "Chúng ta đang sống bình thường mà, tại sao đột nhiên em lại đưa ra chuyện này?"

"Bình thường?" Nhã Kỳ nhắc lại từ ấy, một nụ cười chua chát thoáng qua trên môi cô. "Anh nghĩ bảy năm qua chúng ta đã sống bình thường sao, Chính Nguyên?"

"Chúng ta có mâu thuẫn gì đâu. Anh vẫn chu cấp đầy đủ cho gia đình, vẫn tôn trọng em, chưa bao giờ..." Anh dừng lại, tự nhiên nhận ra những lý lẽ mình đang định đưa ra nghe thật trống rỗng, thật xa lạ với khái niệm về một cuộc hôn nhân hạnh phúc thực sự.

"Đúng vậy, anh chưa bao giờ tệ bạc với em." Nhã Kỳ gật đầu, giọng cô vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên. "Nhưng anh cũng chưa bao giờ thực sự nhìn thấy em, Chính Nguyên à. Bảy năm, em đã cố gắng hết sức để trở thành người vợ mà anh và cả gia tộc này mong muốn. Em đã từ bỏ đam mê của mình, đã học cách sống theo lịch trình của anh, đã kiên nhẫn chờ đợi một ngày anh sẽ mở lòng. Nhưng em nhận ra, có lẽ vấn đề không phải ở việc em chưa đủ kiên nhẫn, mà là ở việc trái tim anh đã có chỗ dành cho người khác từ rất lâu rồi, chỉ là em không biết mà thôi."

Chính Nguyên khựng lại, một tia lo lắng thoáng qua trong mắt anh. "Em đang nói về chuyện gì?"

"Em đã ở Singapore, đúng ngày sinh nhật em." Nhã Kỳ nói, giọng cô lần đầu tiên hơi run lên, dù cô đã cố gắng kìm nén hết sức có thể. "Em đã thấy tất cả — bữa tiệc sinh nhật của Diệp Uyển Thi, điệu nhảy của hai người, và cả việc Bảo Nhiên gọi cô ấy là mẹ."

Căn phòng chìm trong im lặng nặng nề. Chính Nguyên đứng bất động, như thể vừa bị ai đó dội một gáo nước lạnh vào giữa mùa đông. Anh cố lục lại trong đầu, cố tìm một lời giải thích hợp lý, nhưng mọi ngôn từ dường như đông cứng lại nơi cổ họng anh.

"Đó chỉ là..." Anh mở miệng, nhưng không thể hoàn thành câu nói, bởi chính anh cũng không chắc chắn nên giải thích thế nào cho một sự thật mà giờ đây, nhìn lại, ngay cả bản thân anh cũng thấy khó lòng biện minh một cách thuyết phục.

"Em không cần anh giải thích, Chính Nguyên." Nhã Kỳ ngắt lời, giọng cô giờ đã lấy lại được sự vững vàng. "Em không trách anh vì đã dành tình cảm cho một người khác, dù đó có là tình cảm gì đi chăng nữa. Con người không thể ép buộc trái tim mình yêu ai theo ý muốn. Nhưng em không thể tiếp tục sống trong một cuộc hôn nhân mà chính con gái em, đứa trẻ em đã sinh ra và nuôi dưỡng bằng cả trái tim mình, lại gọi một người phụ nữ khác là mẹ. Đó là ranh giới cuối cùng em không thể chấp nhận vượt qua."

"Nhã Kỳ, đợi đã—" Chính Nguyên đứng dậy, bước đến gần cô, nhưng cô lùi lại một bước, giữ khoảng cách.

"Em đã suy nghĩ rất kỹ trong ba tuần qua, không phải quyết định trong lúc nóng giận." Cô nói tiếp, giọng cô giờ đây mang một sự dứt khoát mà Chính Nguyên chưa từng thấy ở người vợ vốn luôn nhẫn nhịn của mình suốt bảy năm qua. "Em không đòi hỏi bất kỳ tài sản nào của gia tộc nhà anh. Em chỉ mong anh đồng ý để em được quyền chăm sóc, nuôi dưỡng Bảo Nhiên đầy đủ, và anh vẫn có thể thăm nom con bất cứ lúc nào con cần."

Chính Nguyên đứng lặng, tay anh siết chặt tập hồ sơ, những ngón tay trắng bệch vì lực siết quá mạnh. Suốt bảy năm qua, anh chưa từng một lần hình dung đến viễn cảnh này — viễn cảnh người vợ luôn kiên nhẫn, luôn dịu dàng, luôn đứng phía sau ủng hộ anh vô điều kiện, lại có thể đưa ra một quyết định dứt khoát đến vậy, không hề có dấu hiệu lay chuyển.

"Anh không đồng ý." Anh nói, giọng anh giờ đây đã lấy lại được chút uy quyền vốn có của một người luôn quen với việc kiểm soát mọi tình huống. "Chúng ta sẽ nói chuyện này sau, khi cả hai bình tĩnh hơn."

"Em không cần thêm thời gian để bình tĩnh, Chính Nguyên. Em đã bình tĩnh suốt ba tuần qua rồi." Nhã Kỳ đáp, ánh mắt cô không hề dao động. "Anh có thể cần thời gian, em hiểu điều đó. Nhưng quyết định của em sẽ không thay đổi, dù anh có cần bao lâu để chấp nhận sự thật này."

Chính Nguyên im lặng, đôi mắt anh nhìn cô, dường như đang cố tìm kiếm một dấu hiệu nào đó của sự nao núng, của sự có thể lay chuyển trong ánh mắt vợ mình, giống như những lần trước đây mỗi khi anh đưa ra quyết định gì đó khiến cô không hài lòng, cô luôn là người nhượng bộ trước. Nhưng lần này, anh không tìm thấy điều đó. Ánh mắt Nhã Kỳ chỉ có sự kiên định lạnh lùng, thứ kiên định mà bảy năm qua anh chưa từng có cơ hội chứng kiến ở người vợ luôn dịu dàng, nhẫn nhịn của mình.

"Em đã rất bình tĩnh, Chính Nguyên." Nhã Kỳ đáp, rồi quay người bước ra khỏi phòng, để lại anh đứng đó một mình giữa căn phòng làm việc quen thuộc, tay vẫn còn cầm tập hồ sơ ly hôn, tâm trí hoàn toàn rối bời trước cú sốc lớn nhất anh từng trải qua trong suốt bảy năm hôn nhân tưởng chừng như êm đềm, ổn định.

Cô bước về phòng ngủ riêng cô đã chuyển sang ở từ vài tuần trước với lý do "để anh nghỉ ngơi thoải mái hơn sau chuyến công tác dài ngày", đóng cửa lại, tựa lưng vào cánh cửa gỗ, thở ra một hơi dài mà cô không nhận ra mình đã nín thở từ lúc nào. Tay cô vẫn còn run, nhưng đó không phải là cơn run của sự yếu đuối, mà là cơn run của một người vừa dồn hết can đảm để bước qua một ngưỡng cửa quan trọng nhất đời mình.

Trong phòng làm việc, Chính Nguyên ngồi phịch xuống ghế, tập hồ sơ vẫn nằm mở trên bàn trước mặt. Anh nhìn chằm chằm vào chữ ký còn để trống nơi phần dành cho mình, đầu óc quay cuồng với hàng loạt câu hỏi không lời đáp. Anh đã sai ở đâu? Từ khi nào mối quan hệ tưởng chừng ổn định của họ lại rạn nứt đến mức không thể cứu vãn mà anh hoàn toàn không hay biết? Lần đầu tiên sau nhiều năm, người đàn ông vốn luôn tự tin vào khả năng kiểm soát mọi tình huống của mình, cảm thấy hoàn toàn bất lực trước một vấn đề mà không một bản báo cáo tài chính, không một chiến lược kinh doanh nào có thể giúp anh giải quyết.

Anh nhớ lại gương mặt Nhã Kỳ lúc nãy — không giận dữ, không nước mắt, chỉ có một sự bình thản đau đớn đến mức khiến anh nhận ra, đây không phải là một cơn giận dỗi bộc phát, mà là kết quả của một quá trình cân nhắc dài lâu, có lẽ đã âm thầm diễn ra trong lòng cô suốt nhiều tuần, thậm chí nhiều năm trước đó mà anh không hề hay biết. Ý nghĩ ấy khiến anh cảm thấy một nỗi hoang mang chưa từng có, len lỏi vào tận sâu trong lồng ngực, nơi anh vẫn luôn nghĩ rằng mình đã xây dựng một pháo đài vững chắc bằng sự lý trí và kỷ luật.

Đêm đó, Chính Nguyên ngồi trong phòng làm việc đến tận khuya, không tài nào chợp mắt được. Ngoài cửa sổ, thành phố Hà Nội chìm trong màn đêm tĩnh lặng, chỉ còn ánh đèn đường leo lắt hắt vào phòng. Anh mở điện thoại, định nhắn tin cho Uyển Thi như thói quen anh vẫn làm mỗi tối gần đây, nhưng rồi lại dừng tay, đặt điện thoại xuống bàn. Lần đầu tiên, một câu hỏi nhói lên trong đầu anh: liệu những gì anh đang làm, có thực sự chỉ đơn thuần là trách nhiệm với một người bạn đã khuất, hay đã vô tình trở thành nguyên nhân đẩy cuộc hôn nhân của chính mình đến bờ vực sụp đổ?

Đã sao chép liên kết chương