Chương 11
Chương 11 — Tổng Tài Họ Phong, Đừng Truy Đuổi Nữa, Cô Ấy Đã Có Giấy Chứng Nhận Kết Hôn Rồi
Suốt hai tuần sau đêm đưa hồ sơ ly hôn, Chính Nguyên tìm đủ mọi cách để níu kéo, dù đó không phải bản tính quen thuộc của một người đàn ông vốn luôn giữ khoảng cách lý trí với cảm xúc. Anh bắt đầu về nhà sớm hơn, tự tay đưa đón Bảo Nhiên đi học, thậm chí có lần còn vụng về nấu một bữa tối đơn giản, dù kết quả là món canh bị mặn quá tay và món cá bị cháy khét một góc.
"Anh xin lỗi." Anh nói, đứng trong bếp với chiếc tạp dề còn vương bột mì, nhìn Nhã Kỳ bước vào. "Anh biết mình đã sai. Về chuyện Uyển Thi, về việc không nói với em, về việc để Bảo Nhiên gọi cô ấy là mẹ. Anh sẽ sửa. Anh hứa."
Nhã Kỳ đứng ở cửa bếp, nhìn cảnh tượng trước mắt — người chồng luôn hoàn hảo, luôn kiểm soát mọi thứ, giờ đây đứng lúng túng giữa một mớ hỗn độn bếp núc, cố gắng chứng minh sự thay đổi bằng những hành động vụng về nhưng chân thành. Có một phần trong cô, phần trái tim vẫn còn lưu luyến bảy năm ký ức, cảm thấy chút xao động.
Nhưng cô đã học được, qua đêm định mệnh ở Singapore, rằng sự xao động ấy không đủ để cô quay lại con đường cũ.
"Em cảm ơn anh vì đã cố gắng." Cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định. "Nhưng vấn đề của chúng ta không phải là anh có nấu ăn giỏi hay không, có đưa đón con đi học hay không. Vấn đề là suốt bảy năm qua, anh chưa từng thực sự coi em là một người bạn đời để chia sẻ, để tin tưởng trọn vẹn. Bây giờ anh cố gắng thay đổi vì sợ mất em, nhưng em không chắc đó là vì anh thực sự nhận ra vấn đề, hay chỉ vì anh sợ hãi trước viễn cảnh mất đi thứ gì đó anh đã quen có sẵn."
Lời nói ấy khiến Chính Nguyên chững lại, vì trong sâu thẳm, anh biết vợ mình đã chạm đúng vào phần sự thật anh chưa dám đối diện. Anh sợ mất Nhã Kỳ, sợ mất đi sự ổn định, sự chu toàn cô mang lại cho cuộc sống của anh suốt bảy năm qua — nhưng anh chưa thể chắc chắn liệu nỗi sợ ấy có xuất phát từ tình yêu thực sự, hay chỉ đơn thuần từ sự quen thuộc, từ nỗi sợ thay đổi vốn có của một người luôn cần sự kiểm soát trong mọi mặt cuộc sống.
Những ngày sau đó, Chính Nguyên tiếp tục thử nhiều cách khác nhau để bày tỏ thiện chí thay đổi. Anh cắt giảm số lượng cuộc họp buổi tối, từ chối vài lời mời gặp gỡ đối tác không thực sự cần thiết để dành thời gian ở nhà nhiều hơn. Anh cũng chủ động cắt đứt liên lạc thường xuyên với Diệp Uyển Thi, chỉ giữ lại những tin nhắn ngắn gọn, thưa thớt hơn hẳn so với trước, dù chưa hoàn toàn cắt đứt khoản hỗ trợ tài chính anh vẫn duy trì hằng tháng vì cảm thấy áy náy nếu đột ngột dừng lại.
Nhưng những thay đổi ấy, dù chân thành đến đâu, cũng không đủ sức thuyết phục Nhã Kỳ quay lại. Cô đã nhìn thấy tận mắt hình ảnh chồng mình cười rạng rỡ với một người phụ nữ khác, đã nghe con gái mình gọi người đó là mẹ, và những hình ảnh ấy đã in sâu vào tâm trí cô đến mức không một nỗ lực bù đắp muộn màng nào có thể xóa nhòa hoàn toàn. Cô hiểu, tình yêu không chỉ là những nỗ lực sửa sai sau khi bị phát hiện, mà phải là sự trân trọng, thấu hiểu ngay từ những ngày tháng bình thường nhất — điều mà suốt bảy năm qua, cô đã không nhận được đủ đầy từ Chính Nguyên.
"Em cần thời gian và không gian riêng để suy nghĩ, Chính Nguyên." Cô nói với anh vào một buổi tối, khi anh lại đến tìm cô sau giờ làm việc, mang theo một bó hoa violet cô từng thích thời sinh viên. "Không phải để giận anh, mà để em nhìn nhận rõ ràng con người mình thực sự muốn trở thành, tách biệt khỏi vai trò người vợ, người con dâu em đã đóng suốt bảy năm qua."
Chính Nguyên đứng lặng, tay vẫn cầm bó hoa, nhìn theo bóng lưng vợ mình bước vào trong, không dám tiến thêm một bước nào nữa. Anh nhận ra, có lẽ lần này, tình yêu và sự nỗ lực thôi là chưa đủ — Nhã Kỳ cần thời gian, cần bằng chứng thực sự bền vững qua hành động lâu dài, không phải chỉ những cử chỉ vội vã trong vài tuần ngắn ngủi sau cú sốc ban đầu.
Nhã Kỳ vẫn tiến hành các thủ tục ly hôn theo đúng kế hoạch, dù Chính Nguyên chưa ký vào hồ sơ. Cô chuyển đến một căn hộ nhỏ cô thuê riêng gần khu vực xưởng may của Bảo Duy, mang theo một số đồ dùng cá nhân và toàn bộ những bản phác thảo thiết kế cô đã dồn tâm huyết suốt mấy tháng qua. Bảo Nhiên, dù còn nhỏ, cũng cảm nhận được sự thay đổi trong gia đình, thường hỏi mẹ tại sao không còn ngủ chung nhà với bố nữa, khiến Nhã Kỳ phải cố gắng giải thích một cách nhẹ nhàng nhất có thể, tránh để con cảm thấy bất an quá mức trước những thay đổi lớn trong cuộc sống của mình.
Bà Ngọc Hân, khi biết chuyện, không hề trách móc con dâu như Nhã Kỳ từng lo sợ. Ngược lại, bà tìm đến căn hộ nhỏ của Nhã Kỳ một buổi chiều, mang theo một ít đồ ăn tự tay nấu.
"Mẹ không trách con." Bà nói, ngồi xuống chiếc ghế đơn sơ trong căn hộ nhỏ. "Mẹ đã nhìn thấy hết mọi chuyện, dù không nói ra. Thằng Nguyên giống bố nó ngày xưa, cũng lạnh lùng, cũng khó bày tỏ cảm xúc. Nhưng mẹ không ngờ nó lại để chuyện đi xa đến mức này."
"Con không muốn làm mẹ khó xử." Nhã Kỳ đáp, rót trà mời mẹ chồng.
"Con không làm mẹ khó xử. Mẹ chỉ tiếc, vì con là một nàng dâu tốt hơn nhiều so với những gì gia đình này xứng đáng được nhận." Bà Ngọc Hân thở dài, ánh mắt bà thoáng chút xa xăm. "Mẹ chỉ mong, dù chuyện gì xảy ra, con vẫn cho phép mẹ được gặp cháu nội thường xuyên. Con bé là máu mủ của mẹ, không liên quan gì đến chuyện của hai đứa."
"Dĩ nhiên rồi mẹ. Con sẽ không bao giờ ngăn cản mẹ gặp Bảo Nhiên." Nhã Kỳ đáp, cảm động trước sự thấu hiểu bất ngờ từ người phụ nữ vốn luôn nghiêm khắc này.
Bà Ngọc Hân ngồi thêm một lúc, ánh mắt bà lướt qua những bản phác thảo thiết kế Nhã Kỳ để trên bàn, không giấu được sự ngạc nhiên. "Con vẽ những cái này khi nào vậy? Đẹp lắm, không thua kém gì những bộ đồ đắt tiền mẹ vẫn thấy trên tạp chí."
"Con đang cố gắng xây dựng lại sự nghiệp thiết kế của mình, mẹ ạ." Nhã Kỳ đáp, có chút ngại ngùng khi lần đầu tiên chia sẻ điều này với mẹ chồng một cách công khai.
"Tốt lắm." Bà Ngọc Hân gật đầu, giọng bà chứa đựng một sự tán thành hiếm hoi. "Phụ nữ mình, dù ở hoàn cảnh nào, cũng cần có một chỗ đứng riêng, không thể mãi phụ thuộc vào đàn ông. Mẹ ủng hộ con, Nhã Kỳ à. Nếu con cần gì, cứ nói với mẹ, đừng ngại."
Cuộc trò chuyện ấy khiến Nhã Kỳ cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, như thể một gánh nặng vô hình về việc phải đối mặt với sự phán xét từ gia đình chồng đã được trút bỏ phần nào. Cô nhận ra, đôi khi, sự thấu hiểu đến từ những người ta ít ngờ tới nhất, vào đúng thời điểm ta cần nó nhất.
Chính thức nhận lời cộng tác cùng Lâm Bảo Duy, Nhã Kỳ bắt đầu những ngày làm việc miệt mài tại xưởng thiết kế nhỏ anh giúp cô thuê lại từ một xưởng may cũ. Cô dồn toàn bộ tâm sức vào việc hoàn thiện bộ sưu tập đầu tay của thương hiệu "NK Atelier", lấy cảm hứng từ chính hành trình bảy năm của bản thân — từ những gam màu trầm lắng của sự cam chịu, chuyển dần sang những đường cắt táo bạo, phóng khoáng của sự giải thoát.
Những ngày đầu không hề dễ dàng. Cô phải học lại nhiều kỹ thuật may mới đã lỗi thời so với thời còn đi học, phải làm quen với các phần mềm thiết kế hiện đại, phải cân đối giữa thời gian làm việc và việc chăm sóc Bảo Nhiên một mình. Nhưng mỗi tối, khi nhìn con gái ngủ say trong căn hộ nhỏ giản dị nhưng ấm cúng, Nhã Kỳ lại cảm thấy một nguồn năng lượng mới mẻ tràn về, tiếp thêm sức mạnh để cô tiếp tục bước đi trên con đường mình đã chọn.
Tú Anh thường xuyên ghé qua căn hộ nhỏ vào cuối tuần, mang theo đồ ăn, giúp Nhã Kỳ trông Bảo Nhiên vài giờ để cô có thêm thời gian tập trung vào bản vẽ. "Mày biết không, nhìn mày bây giờ, tao thấy như gặp lại đúng Nhã Kỳ của hồi sinh viên vậy." Tú Anh nói, ngồi xem những bản phác thảo mới nhất trải kín trên bàn làm việc nhỏ. "Ánh mắt mày sáng lên theo cách tao đã lâu lắm không thấy."
"Tao cũng cảm thấy vậy." Nhã Kỳ mỉm cười, tay vẫn không ngừng phác họa đường viền cổ áo cho mẫu thiết kế mới. "Đau đớn thật đấy, nhưng đồng thời cũng như thể tao vừa được trả lại chính mình sau bảy năm đánh mất."
Lâm Bảo Duy cũng thường xuyên ghé xưởng kiểm tra tiến độ, đưa ra những góp ý chuyên môn quý báu, kết nối cô với các xưởng may, nhà cung cấp vải chất lượng cao với mức giá hợp lý dành cho những thương hiệu mới khởi nghiệp. Anh tin tưởng tuyệt đối vào tài năng của Nhã Kỳ, thường nói với cô rằng bộ sưu tập cô đang xây dựng có tiềm năng tạo được tiếng vang lớn hơn cô tưởng tượng rất nhiều, miễn là cô đủ kiên trì theo đuổi đến cùng.
Cứ như vậy, từng ngày một, Nhã Kỳ dần xây dựng nên một cuộc sống mới hoàn toàn độc lập, tách biệt khỏi cái bóng của gia tộc họ Phong, một cuộc sống nơi cô là người duy nhất quyết định hướng đi cho chính mình, không còn phải xoay quanh việc làm hài lòng bất kỳ ai khác.