Chương 23
Chương 23 — Tổng Tài Họ Phong, Đừng Truy Đuổi Nữa, Cô Ấy Đã Có Giấy Chứng Nhận Kết Hôn Rồi
Bốn tháng sau đêm diễn định mệnh, Nhã Kỳ ngồi một mình trong xưởng thiết kế vào một buổi tối muộn, sau khi Bảo Nhiên đã được bà nội đón về ngủ lại biệt thự. Cô nhìn lại toàn bộ hành trình mình đã đi qua kể từ cái đêm đứng lặng trong hành lang kính tại Singapore — từ một người vợ cam chịu, đau khổ, đến một người phụ nữ độc lập, tự tin, đứng vững trên đôi chân của chính mình.
Ngoài cửa sổ xưởng thiết kế, thành phố Hà Nội về đêm lấp lánh ánh đèn, tiếng còi xe xa xăm vọng lại, hòa cùng tiếng quạt máy khâu vẫn còn để chạy không từ buổi chiều. Cô mở cuốn sổ tay cũ, lật đến trang cuối cùng cô đã viết danh sách những việc cần làm cho bản thân vào đêm trên chuyến bay trở về từ Singapore. Nhìn lại, cô nhận ra mình đã hoàn thành gần như tất cả những mục tiêu đã đề ra — gặp luật sư, xây dựng sự nghiệp độc lập, tìm lại chính mình. Chỉ còn một câu hỏi cuối cùng cô vẫn chưa có câu trả lời dứt khoát: liệu cô có nên cho Chính Nguyên, và cho chính bản thân mình, một cơ hội thứ hai hay không.
Cô gọi điện cho Tú Anh, người bạn đã đồng hành cùng cô suốt cả hành trình gian nan này.
"Mày nghĩ sao, Tú Anh? Liệu tao có đang mắc lại sai lầm cũ không, khi cân nhắc quay lại với anh Nguyên?" Nhã Kỳ hỏi, giọng cô đầy trăn trở.
"Tao nghĩ, sai lầm cũ của mày không phải là việc mày yêu anh ấy hay tin tưởng anh ấy." Tú Anh đáp, giọng cô nghiêm túc hơn thường lệ. "Sai lầm cũ là mày đã đánh mất chính mình trong quá trình cố gắng làm hài lòng anh ấy và cả gia tộc nhà chồng. Nếu bây giờ mày quay lại, với tư cách là một Nhã Kỳ đã tìm lại được bản thân, có sự nghiệp riêng, có lòng tự trọng riêng, thì đó không phải là lặp lại sai lầm, mà là một lựa chọn hoàn toàn khác, xuất phát từ vị thế bình đẳng hơn nhiều."
"Nhưng tao vẫn lo cho mày, Nhã Kỳ à." Tú Anh nói thêm, giọng cô có chút do dự. "Gia tộc nhà họ Phong, dù mọi chuyện đã lắng xuống, vẫn là một môi trường không dễ dàng gì. Mày có chắc mày đủ mạnh mẽ để vừa giữ vững sự nghiệp riêng, vừa đối mặt với những áp lực cũ nếu quay lại làm dâu nhà đó không?"
"Tao không định quay lại làm dâu theo đúng nghĩa cũ." Nhã Kỳ đáp, giọng cô đã có phần rõ ràng hơn trong suy nghĩ của chính mình. "Nếu tao và anh Nguyên nối lại, tao sẽ giữ căn hộ riêng, giữ xưởng thiết kế riêng, giữ toàn bộ không gian độc lập tao đã xây dựng được. Tao sẽ không để bản thân bị cuốn trở lại guồng quay cũ, nơi tao đánh mất chính mình chỉ để làm hài lòng người khác."
Lời nói của Tú Anh khiến Nhã Kỳ suy nghĩ rất lâu. Cô nhận ra, nỗi sợ hãi lớn nhất của cô không phải là liệu Chính Nguyên có thực sự thay đổi hay không — bốn tháng qua đã chứng minh điều đó khá rõ ràng — mà là nỗi sợ đánh mất chính mình một lần nữa nếu quay lại cuộc hôn nhân cũ.
Cô quyết định, nếu cho Chính Nguyên một cơ hội thứ hai, đó sẽ phải là một mối quan hệ hoàn toàn khác so với bảy năm trước — một mối quan hệ nơi cô không còn là người phụ nữ chỉ biết cho đi, chờ đợi, mà là một người bạn đời bình đẳng, có tiếng nói, có không gian riêng cho sự nghiệp và đam mê của bản thân.
Đêm đó, trước khi đi ngủ, cô ghé qua phòng Bảo Nhiên, ngồi xuống mép giường nhìn con gái say ngủ. Cô thì thầm, gần như chỉ để tự nhủ với chính mình: "Mẹ hy vọng, khi con lớn lên, con sẽ học được rằng tình yêu thực sự không phải là hy sinh mọi thứ trong im lặng, mà là hai người cùng nhau xây dựng, cùng nhau trưởng thành, không ai phải đánh mất chính mình vì người kia." Bảo Nhiên, dù đang say giấc, khẽ cựa mình, một nụ cười nhỏ thoáng qua trên môi, như thể ngay cả trong giấc mơ, con bé cũng cảm nhận được sự bình yên đang dần trở lại trong ngôi nhà của mình.
Cuối tuần đó, Nhã Kỳ hẹn gặp Chính Nguyên tại chính căn phòng làm việc cũ trong biệt thự nhà họ Phong — nơi cô đã đưa cho anh tập hồ sơ ly hôn định mệnh gần một năm về trước.
"Em đã suy nghĩ rất kỹ, Chính Nguyên." Cô nói, giọng cô điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sự chắc chắn mới mẻ. "Em tin rằng sự thay đổi của anh trong bốn tháng qua là thật sự chân thành. Nhưng nếu chúng ta quay lại với nhau, em cần một số điều rõ ràng, không phải như một điều kiện áp đặt, mà như một nền tảng để cả hai cùng xây dựng một mối quan hệ lành mạnh hơn."
"Em nói đi, anh sẽ lắng nghe." Chính Nguyên đáp, ánh mắt anh tập trung hoàn toàn vào cô.
"Thứ nhất, em sẽ tiếp tục điều hành NK Atelier độc lập, không phụ thuộc vào bất kỳ nguồn lực nào của Tập đoàn Phong Thịnh, để đảm bảo giá trị và uy tín thương hiệu là hoàn toàn của riêng em." Nhã Kỳ nói, đếm từng điều trên đầu ngón tay. "Thứ hai, chúng ta cần có những buổi trò chuyện thường xuyên, thẳng thắn về cảm xúc, về những khó khăn trong công việc lẫn cuộc sống, không để bất kỳ điều gì âm ỉ tích tụ trong im lặng như trước đây. Thứ ba, nếu có bất kỳ mối quan hệ nào — dù là bạn bè, đối tác, hay bất kỳ ai — có khả năng ảnh hưởng đến ranh giới gia đình, anh cần minh bạch chia sẻ với em ngay từ đầu, không để em phải tự mình phát hiện ra sự thật theo cách đau đớn như đã từng xảy ra."
Cô nhìn thẳng vào mắt anh khi nói ra từng điều kiện, không phải với thái độ dò xét hay nghi ngờ, mà với sự thẳng thắn của một người đã học được cách bảo vệ giá trị bản thân, không còn e ngại việc bày tỏ nhu cầu của chính mình chỉ vì sợ làm phật lòng người khác. Đây chính là sự khác biệt lớn nhất giữa Nhã Kỳ của bảy năm trước và Nhã Kỳ của hiện tại — cô không còn coi việc im lặng nhẫn nhịn là thước đo của một tình yêu tốt đẹp.
Chính Nguyên gật đầu sau mỗi điều Nhã Kỳ nói, không hề tỏ ra khó chịu hay phản đối. "Anh đồng ý với tất cả những điều đó, Nhã Kỳ. Thực ra, anh cũng đã tự đặt ra cho mình những nguyên tắc tương tự trong bốn tháng qua, dù chưa nói ra thành lời với em."
"Còn một điều cuối cùng." Nhã Kỳ nói, giọng cô dịu lại. "Em muốn chúng ta bắt đầu lại, không phải như quay về nguyên trạng cuộc hôn nhân cũ, mà như một khởi đầu hoàn toàn mới, với những kỳ vọng thực tế hơn, những giao tiếp cởi mở hơn. Em không cần một người chồng hoàn hảo, Chính Nguyên. Em chỉ cần một người bạn đời thực sự nhìn thấy em, lắng nghe em, và sẵn sàng cùng em xây dựng, thay vì để em một mình gánh vác mọi thứ trong im lặng."
Chính Nguyên đứng dậy, bước đến gần cô, ánh mắt anh tràn đầy xúc động mà anh không còn cố gắng che giấu như trước. "Anh hứa, Nhã Kỳ. Không phải một lời hứa suông như trước đây, mà một cam kết anh sẽ chứng minh bằng hành động, mỗi ngày, trong suốt quãng đời còn lại của chúng ta."
Nhã Kỳ nhìn anh, nhìn thấy trong ánh mắt ấy một sự chân thành mà cô chưa từng thấy trong suốt bảy năm hôn nhân trước đó. Cô mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm, tràn đầy hy vọng nhưng không còn ngây thơ mù quáng như trước.
"Vậy thì, chúng ta hãy bắt đầu lại, Chính Nguyên." Cô nói. "Từ hôm nay."
Chính Nguyên ôm cô vào lòng, một cái ôm không vội vã, không cuồng nhiệt, mà ấm áp, chắc chắn, như một lời khẳng định lặng lẽ cho những gì cả hai vừa cam kết với nhau. Nhã Kỳ tựa đầu vào vai anh, cảm nhận nhịp tim anh đập đều đặn, một cảm giác bình yên mà cô đã khao khát suốt bảy năm nhưng chưa bao giờ thực sự có được trọn vẹn như lúc này.
"Anh có một đề nghị nhỏ." Chính Nguyên nói, giọng anh nhẹ nhàng cất lên sau một lúc im lặng. "Chúng ta có thể tổ chức lại một buổi lễ nhỏ, không phải để phô trương hay chứng minh gì với ai, mà như một dấu mốc đánh dấu khởi đầu mới này, có sự chứng kiến của gia đình và những người thân thiết nhất. Em nghĩ sao?"
Nhã Kỳ ngước lên nhìn anh, khóe môi cô cong lên thành một nụ cười chân thật. "Em nghĩ đó là một ý tưởng đẹp, Chính Nguyên. Nhưng lần này, em muốn tự tay thiết kế chiếc váy em sẽ mặc, không phải một chiếc váy cưới xa hoa theo chuẩn mực của gia tộc, mà một thiết kế thực sự phản ánh con người em bây giờ."
"Anh mong chờ được nhìn thấy nó." Chính Nguyên đáp, ánh mắt anh tràn ngập sự dịu dàng mà suốt bảy năm qua anh chưa từng để lộ trọn vẹn đến vậy.
Họ đứng bên nhau trong căn phòng làm việc quen thuộc, nơi từng chứng kiến khoảnh khắc đau đớn nhất của cuộc hôn nhân cũ, giờ đây lại trở thành nơi đánh dấu một khởi đầu mới đầy hy vọng. Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào phòng, soi rõ hai bóng người đứng cạnh nhau, không còn khoảng cách vô hình như bảy năm về trước, mà là một sự gắn kết được xây dựng lại từ những bài học đau đớn nhưng cần thiết cả hai đã cùng trải qua.