Tổng Tài Họ Phong, Đừng Truy Đuổi Nữa, Cô Ấy Đã Có Giấy Chứng Nhận Kết Hôn Rồi
8 phút đọc

Chương 8

Chương 8 — Tổng Tài Họ Phong, Đừng Truy Đuổi Nữa, Cô Ấy Đã Có Giấy Chứng Nhận Kết Hôn Rồi

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Văn phòng luật sư nằm trên tầng mười hai một tòa nhà văn phòng gần hồ Trúc Bạch, không gian yên tĩnh, sang trọng nhưng không phô trương. Nhã Kỳ ngồi đối diện luật sư Đặng Việt Anh — người bạn học cũ của Tú Anh mà cô giới thiệu, chuyên về các vụ ly hôn trong giới doanh nhân — tay siết chặt tách trà đã nguội từ lâu.

"Chị đã suy nghĩ kỹ chưa?" Vị luật sư hỏi, giọng điềm đạm nhưng không thiếu sự quan tâm chân thành. "Ly hôn với một gia tộc lớn như nhà họ Phong không đơn giản chỉ là ký vào một tờ đơn. Sẽ có rất nhiều vấn đề liên quan đến tài sản, quyền nuôi con, và cả áp lực dư luận mà chị cần chuẩn bị tinh thần."

"Tôi đã suy nghĩ rất kỹ." Nhã Kỳ đáp, giọng bình tĩnh đến mức khiến chính cô cũng ngạc nhiên về sự vững vàng của bản thân. "Tôi không muốn tranh chấp tài sản của nhà chồng. Tôi chỉ muốn quyền nuôi con, hoặc ít nhất là quyền được gặp gỡ, chăm sóc con đầy đủ. Còn lại, tôi sẽ tự lo cho cuộc sống của mình bằng chính khả năng của bản thân."

Vị luật sư nhìn cô với ánh mắt có chút bất ngờ xen lẫn nể phục. Phần lớn thân chủ nữ trong hoàn cảnh tương tự thường đến với tâm thế đòi hỏi bồi thường xứng đáng cho những năm tháng hy sinh, nhưng Nhã Kỳ lại chọn một con đường khác — con đường của lòng tự trọng, dù khó khăn hơn rất nhiều.

"Vậy tôi sẽ soạn thảo hồ sơ theo đúng nguyện vọng của chị. Nhưng tôi khuyên chị nên có một khoản dự phòng tài chính độc lập trước khi chính thức nộp đơn, để tránh rơi vào thế bị động." Vị luật sư nói thêm, đưa cho cô một tập tài liệu hướng dẫn các bước cần chuẩn bị.

Rời khỏi văn phòng luật sư, Nhã Kỳ đến thẳng một quán cà phê nhỏ gần đó, nơi cô đã hẹn gặp Lâm Bảo Duy — một người bạn cũ thời sinh viên, nay đã trở thành giám đốc sáng tạo kiêm nhà đầu tư của một quỹ ươm mầm thời trang độc lập, chuyên hỗ trợ những nhà thiết kế trẻ có tiềm năng nhưng thiếu vốn khởi nghiệp.

"Lâu quá không gặp, Nhã Kỳ." Bảo Duy đứng dậy bắt tay cô, nụ cười thân thiện. "Nghe Tú Anh nói cậu muốn quay lại với thiết kế, tớ mừng lắm. Cậu biết không, hồi đó tớ vẫn luôn tiếc vì cậu không tiếp tục theo đuổi con đường này. Bộ sưu tập tốt nghiệp của cậu, đến giờ tớ vẫn còn nhớ như in."

Nhã Kỳ mở túi xách, lấy ra cuốn sổ tay bìa da cũ, đặt lên bàn. "Tớ mang theo vài bản phác thảo cũ, và cả vài ý tưởng mới tớ vừa nghĩ ra trong tuần qua. Tớ không biết liệu chúng có còn giá trị gì không, nhưng tớ muốn thử."

Bảo Duy cẩn thận lật từng trang sổ, ánh mắt anh dần trở nên nghiêm túc, tập trung hơn. "Nhã Kỳ này, những bản vẽ này không hề lỗi thời chút nào, ngược lại, chúng có một thứ ngôn ngữ thiết kế rất riêng, rất cá nhân — thứ mà rất nhiều nhà thiết kế trẻ bây giờ đang cố gắng tìm kiếm mà không phải ai cũng có được. Nếu cậu nghiêm túc muốn quay lại, tớ sẵn sàng hỗ trợ cậu xây dựng một thương hiệu riêng, từ những bước đầu tiên."

"Tớ nghiêm túc." Nhã Kỳ đáp, không chút do dự. "Hơn bao giờ hết."

Bảo Duy gọi thêm cà phê cho cả hai, rồi kể cho Nhã Kỳ nghe về hành trình của quỹ ươm mầm anh đang điều hành, về những nhà thiết kế trẻ anh từng giúp đỡ, có người giờ đã có thương hiệu riêng xuất hiện tại các tuần lễ thời trang quốc tế. "Ngành này khắc nghiệt lắm, Nhã Kỳ à. Không phải cứ có tài năng là thành công. Cần cả sự kiên trì, cả một chút may mắn, và quan trọng nhất là phải tìm được đúng câu chuyện của riêng mình để kể qua từng thiết kế."

"Câu chuyện của tớ..." Nhã Kỳ trầm ngâm, "có lẽ là câu chuyện về một người phụ nữ học cách đứng dậy sau khi đã dành trọn thanh xuân cho người khác, giờ đây quay lại tìm chính mình."

Bảo Duy gật đầu, ánh mắt đầy sự đồng cảm. "Đó là một câu chuyện đủ mạnh mẽ để chạm đến rất nhiều người, đặc biệt là những phụ nữ đã và đang trải qua hoàn cảnh tương tự cậu. Tớ nghĩ, nếu cậu biến chính trải nghiệm của mình thành ngôn ngữ thiết kế, đó sẽ là điều khiến NK Atelier khác biệt hoàn toàn so với những thương hiệu khác trên thị trường."

Họ bàn bạc đến tận chiều muộn về những bước đi cụ thể — từ việc xây dựng bộ sưu tập đầu tay, tìm xưởng may phù hợp, đến việc định vị thương hiệu trên thị trường vốn đã có rất nhiều tên tuổi lớn. Bảo Duy đề xuất tên thương hiệu "NK Atelier", lấy từ chính hai chữ cái đầu tên cô, đơn giản nhưng mang tính cá nhân, dễ ghi nhớ.

Nhã Kỳ trở về nhà khi trời đã tối, lòng tràn đầy một cảm giác mới mẻ mà cô đã lâu không được trải nghiệm — cảm giác của một người đang thực sự làm chủ hướng đi cuộc đời mình, thay vì chỉ xoay quanh việc đáp ứng kỳ vọng của người khác.

Song song với việc chuẩn bị hồ sơ ly hôn và tìm đường quay lại nghề thiết kế, Nhã Kỳ cũng bắt đầu âm thầm xây dựng một khoản tài chính độc lập. Cô rút dần những khoản tiết kiệm riêng cô đã dành dụm qua nhiều năm từ tiền chi tiêu gia đình — không phải để tích trữ ích kỷ, mà vì cô luôn có thói quen tiết kiệm một phần nhỏ mỗi tháng, phòng khi có việc cần đến, một thói quen mà giờ đây hóa ra lại trở thành nền tảng quan trọng cho kế hoạch độc lập của cô.

Cô cũng bắt đầu bán đi một vài món trang sức, túi xách hàng hiệu cô ít khi dùng đến — không phải những món quà có ý nghĩa tình cảm đặc biệt, mà là những món đồ cô nhận được như một phần của "bộ dạng" người vợ mà nhà họ Phong yêu cầu cô phải có khi xuất hiện trước công chúng. Số tiền thu được, cô gửi vào một tài khoản ngân hàng riêng, đứng tên một mình cô, tách bạch hoàn toàn khỏi mọi tài sản chung của gia đình chồng.

Buổi tối, khi Chính Nguyên gọi video call từ Singapore để Bảo Nhiên trò chuyện với mẹ, Nhã Kỳ vẫn giữ được vẻ ngoài bình thản, cười nói với con gái như không có chuyện gì xảy ra. Con bé líu lo kể về những nơi đã đi thăm, những món đồ chơi mới được mua, hoàn toàn không hề nhắc đến buổi tiệc sinh nhật hay cái tên Diệp Uyển Thi — có lẽ với một đứa trẻ sáu tuổi, đó chỉ là một trong vô số những sự kiện thoáng qua, không để lại ấn tượng đặc biệt nào đáng để kể lại với mẹ.

Chính Nguyên, đứng phía sau con gái trong khung hình cuộc gọi, cũng không hề nhận ra bất kỳ điều gì bất thường trong giọng nói hay ánh mắt của vợ mình. Anh chỉ hỏi vài câu ngắn gọn về công việc nhà, về sức khỏe của mẹ anh, rồi cúp máy để tiếp tục một cuộc họp buổi tối với đối tác. Sự vô tâm quen thuộc ấy, lần này, không còn khiến Nhã Kỳ đau lòng như trước nữa — nó chỉ càng củng cố thêm quyết tâm của cô về con đường mình đã chọn.

Đêm đó, trước khi đi ngủ, Nhã Kỳ mở cuốn sổ tay, viết thêm vào danh sách của mình: "Hoàn thành bộ sưu tập đầu tay trong ba tháng. Nộp đơn ly hôn sau khi Chính Nguyên trở về từ Singapore, để không làm gián đoạn công việc quan trọng của anh ấy — đây là sự tôn trọng cuối cùng tôi dành cho một cuộc hôn nhân đã từng tồn tại, không phải vì tôi còn do dự."

Cô gấp cuốn sổ lại, tắt đèn, chìm vào giấc ngủ với một tâm thế nhẹ nhõm hơn nhiều so với những đêm trước đó — không phải vì nỗi đau đã nguôi ngoai hoàn toàn, mà vì cô đã tìm thấy một hướng đi rõ ràng để bước tiếp, thay vì mãi chìm đắm trong sự dằn vặt vô định.

Những ngày sau đó, Nhã Kỳ bắt đầu dành phần lớn thời gian trong phòng làm việc cũ, biến nó thành một xưởng thiết kế thu nhỏ. Cô dậy sớm hơn thường lệ, tranh thủ những giờ Bảo Nhiên còn ngủ hoặc đang ở trường để phác thảo những mẫu thiết kế mới, kết hợp giữa những ý tưởng cũ thời sinh viên với những trải nghiệm, những cảm xúc cô đã tích lũy suốt bảy năm làm vợ, làm mẹ. Cô nhận ra, chính những năm tháng tưởng chừng như đã lãng phí ấy, giờ đây lại trở thành nguồn cảm hứng phong phú nhất cho những thiết kế của cô — sự kiên nhẫn, sự chịu đựng, và cả sự vực dậy sau tổn thương, tất cả đều có thể được kể lại qua từng đường kim mũi chỉ, từng lựa chọn chất liệu vải, từng đường cắt táo bạo mà trước đây cô chưa từng dám thử.

Bà Ngọc Hân, thỉnh thoảng đi ngang qua phòng làm việc, nhìn thấy con dâu miệt mài bên bàn vẽ, tỏ ra có chút ngạc nhiên nhưng không phản đối. "Con vẽ vời gì đấy à?" Bà hỏi, giọng không mang tính trách móc như Nhã Kỳ e ngại.

"Dạ, con đang thử làm lại vài thiết kế cũ thời còn đi học, mẹ ạ. Chỉ là sở thích cá nhân thôi." Nhã Kỳ đáp, không muốn tiết lộ quá nhiều về kế hoạch thực sự của mình vào lúc này.

Bà Ngọc Hân gật đầu, im lặng một lúc rồi nói thêm, giọng có phần xa xăm: "Ngày xưa mẹ cũng từng có một đam mê riêng, trước khi về làm dâu nhà này. Mẹ đã bỏ nó lại phía sau, không một lần hối tiếc công khai, nhưng cũng chưa bao giờ thực sự quên được. Con cứ làm những gì con thấy cần thiết, Nhã Kỳ à, đừng để bản thân giống như mẹ." Nói xong, bà quay người rời đi, để lại Nhã Kỳ đứng lặng nhìn theo, lòng dấy lên một sự đồng cảm bất ngờ với người phụ nữ vốn dĩ luôn nghiêm khắc này.

Đã sao chép liên kết chương