Tổng Tài Họ Phong, Đừng Truy Đuổi Nữa, Cô Ấy Đã Có Giấy Chứng Nhận Kết Hôn Rồi
8 phút đọc

Chương 9

Chương 9 — Tổng Tài Họ Phong, Đừng Truy Đuổi Nữa, Cô Ấy Đã Có Giấy Chứng Nhận Kết Hôn Rồi

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Phong Chính Nguyên trở về Hà Nội sau mười ngày công tác, mang theo một va li đầy tài liệu hợp đồng vừa ký kết thành công và một Bảo Nhiên rám nắng, hào hứng kể về những ngày ở Singapore. Anh bước vào nhà với tâm trạng nhẹ nhõm hiếm có — thương vụ hợp tác với chuỗi bán lẻ lớn đã hoàn tất đúng như kế hoạch, một cột mốc quan trọng trong chiến lược mở rộng thị trường của Tập đoàn Phong Thịnh.

Nhưng ngay khi bước vào phòng khách, anh nhận ra có điều gì đó khác lạ trong không khí gia đình. Nhã Kỳ đón anh với một nụ cười, vẫn chu đáo dọn dẹp va li, vẫn chuẩn bị bữa tối đúng giờ như mọi khi, nhưng có một khoảng cách vô hình nào đó trong ánh mắt cô mà Chính Nguyên, dù không phải người nhạy cảm với cảm xúc, cũng lờ mờ nhận ra.

"Em có mệt không?" Anh hỏi, khi cả hai ngồi vào bàn ăn tối, Bảo Nhiên đã được đưa lên phòng ngủ sớm vì lệch múi giờ.

"Không, em ổn." Nhã Kỳ đáp, gắp thức ăn vào bát cho anh như thường lệ, nhưng động tác có phần máy móc hơn mọi khi, thiếu đi sự ân cần tự nhiên anh vẫn quen thuộc.

Chính Nguyên nhìn vợ một lúc, cố gắng phân tích tình huống theo cách anh vẫn thường làm với những vấn đề trong công việc — tìm nguyên nhân, đánh giá mức độ nghiêm trọng, đưa ra giải pháp phù hợp. Nhưng cảm xúc con người, đặc biệt là cảm xúc của người phụ nữ đã sống cạnh anh bảy năm, lại không dễ dàng được xử lý theo logic tuyến tính như những bản báo cáo tài chính.

Anh nghĩ đến khả năng cô giận vì anh không đưa cô theo chuyến công tác, hoặc có thể cô đang mệt mỏi vì phải một mình quán xuyến gia đình trong mười ngày anh vắng nhà. Anh tự nhủ, đây chỉ là một cơn giận dỗi nhỏ, thứ mà theo kinh nghiệm bảy năm chung sống của anh, thường sẽ tự nguôi ngoai sau vài ngày nếu anh không làm gì khiến tình hình tệ hơn.

Anh nhớ lại, suốt mười ngày ở Singapore, có những buổi tối anh nhắn tin qua lại với Uyển Thi lâu hơn cả thời gian anh dành gọi điện hỏi thăm vợ ở nhà — không phải vì anh cố ý so sánh, mà vì những câu chuyện của Uyển Thi, những tâm sự về nỗi cô đơn, về ký ức đau buồn cô vẫn còn mang theo, luôn khiến anh cảm thấy mình cần phải hồi đáp, cần phải ở bên cạnh, như một cách bù đắp muộn màng cho người bạn thân đã khuất của mình. Anh chưa từng nhìn nhận điều đó như một sự bất công với Nhã Kỳ, bởi trong đầu anh, hai mối quan hệ ấy tồn tại ở hai phạm trù hoàn toàn tách biệt.

"Chuyến này thành công lắm." Anh chuyển chủ đề, giọng có phần hào hứng hơn bình thường. "Đối tác bên đó rất hài lòng với các điều khoản hợp tác. Bảo Nhiên cũng ngoan, được mọi người khen ngợi suốt chuyến đi."

"Vậy à, tốt quá." Nhã Kỳ đáp, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng không còn sự tò mò, hào hứng muốn nghe thêm chi tiết như những lần trước đây mỗi khi anh kể về công việc.

Anh nhìn sang phía ghế trống nơi Bảo Nhiên thường ngồi, chợt nhớ lại khoảnh khắc con gái sà vào lòng Uyển Thi tại buổi tiệc sinh nhật, gọi cô ta là "mẹ" một cách tự nhiên. Anh đã không hề can thiệp, không hề sửa lại cách xưng hô của con, vì trong suy nghĩ của anh, đó chỉ là một cách gọi thân mật ngây thơ của trẻ con, không mang ý nghĩa gì nghiêm trọng. Anh chưa từng nghĩ đến việc, nếu có ai đó đứng từ xa chứng kiến cảnh tượng ấy, họ sẽ diễn giải nó theo một cách hoàn toàn khác — một cách đau lòng hơn nhiều so với những gì anh tưởng tượng.

Chính Nguyên cũng không biết rằng, trong suốt mười ngày công tác vừa qua, anh đã ba lần đưa Bảo Nhiên đến gặp Uyển Thi ngoài buổi tiệc sinh nhật chính thức — một lần dùng bữa trưa cuối tuần, một lần dạo công viên, một lần xem phim hoạt hình cùng nhau khi anh bận họp đột xuất và nhờ Uyển Thi trông giúp con vài giờ. Với anh, đó chỉ là những sự sắp xếp tiện lợi trong hoàn cảnh công tác xa nhà, không có gì đáng để báo cáo lại với vợ một cách chi tiết. Nhưng chính chuỗi những "sự tiện lợi" lặp đi lặp lại ấy đã âm thầm xây dựng nên một mối quan hệ thân thiết giữa Bảo Nhiên và Uyển Thi mà anh hoàn toàn không lường trước được hậu quả.

Bữa tối trôi qua trong sự im lặng nhiều hơn thường lệ. Chính Nguyên, sau khi ăn xong, trở về phòng làm việc riêng để xử lý nốt vài email tồn đọng, không nghĩ ngợi thêm về sự khác lạ của vợ mình. Với anh, đây chỉ là một trong vô số những va chạm nhỏ nhặt trong đời sống hôn nhân, không đáng để dành quá nhiều thời gian phân tích khi còn bao nhiêu công việc quan trọng khác đang chờ đợi.

Những ngày sau đó, Chính Nguyên vẫn duy trì lịch trình công việc bận rộn như thường lệ, thỉnh thoảng vẫn nhắn tin hỏi thăm Diệp Uyển Thi — người mà anh vẫn coi là một phần trách nhiệm tinh thần anh tự đặt ra cho mình từ sau cái chết của Đàm Nhật Trường, bạn thân nhất đời anh. Anh không nghĩ những tin nhắn ấy có gì cần phải giấu giếm vợ, bởi trong tâm trí anh, mối quan hệ với Uyển Thi hoàn toàn nằm trong phạm trù trách nhiệm đạo đức với người bạn đã khuất, không mang bất kỳ sắc thái tình cảm nào khác.

Nhưng anh không nhận ra, chính sự "không cần giấu giếm" ấy lại xuất phát từ một sự thiếu sót căn bản hơn: anh chưa bao giờ thực sự coi trọng việc chia sẻ đầy đủ với vợ mình về những mối quan hệ, những gánh nặng tâm lý anh đang mang theo. Bảy năm chung sống, Chính Nguyên đã quen với việc xử lý mọi vấn đề của bản thân trong im lặng, coi đó là cách bảo vệ vợ con khỏi những gánh nặng không cần thiết, mà không nhận ra rằng chính sự im lặng ấy đang dần đẩy vợ anh ra xa khỏi thế giới nội tâm của mình.

Một buổi tối, khi Chính Nguyên đang ngồi trong phòng làm việc, trợ lý riêng Đặng Việt Anh gõ cửa, mang theo một tập báo cáo tài chính cần anh phê duyệt. Trong lúc rà soát các khoản chi, Việt Anh khẽ đằng hắng, có vẻ ngập ngừng.

"Thưa sếp, có một khoản chuyển khoản định kỳ hàng tháng dưới mục 'hỗ trợ cá nhân' mà em thấy hơi bất thường về quy mô so với những khoản tương tự trước đây. Em chỉ muốn xác nhận lại với sếp trước khi đưa vào báo cáo chính thức."

Chính Nguyên liếc qua con số, khẽ cau mày trong giây lát nhưng rồi gật đầu. "Không sao, đó là khoản tôi hỗ trợ cho một người quen cũ đang gặp khó khăn. Cứ để nguyên như vậy."

"Vâng, thưa sếp." Việt Anh đáp, nhưng vẫn liếc nhìn con số một lần nữa trước khi gấp tập hồ sơ lại. Anh đã làm trợ lý riêng cho Chính Nguyên gần năm năm, đủ lâu để nhận ra sếp mình là người cực kỳ cẩn trọng với từng đồng chi tiêu của tập đoàn, nhưng lại có một sự dễ dãi bất thường với riêng khoản mục này. Việt Anh không phải người thích xen vào chuyện riêng tư của cấp trên, nhưng linh cảm nghề nghiệp mách bảo anh rằng đây là một chi tiết đáng để âm thầm lưu tâm, phòng khi sau này cần đến.

Việt Anh gật đầu, không hỏi thêm, nhưng trong lòng anh không khỏi thắc mắc về quy mô của khoản "hỗ trợ cá nhân" ấy — một con số đủ lớn để duy trì cả một cuộc sống sung túc cho một người, kéo dài liên tục trong nhiều tháng liền, một chi tiết mà, nếu để ý kỹ, không hề tương xứng với một mối quan hệ quen biết thông thường như lời giải thích ngắn gọn của sếp mình.

Chính Nguyên, sau khi Việt Anh rời đi, ngồi lặng một lúc trước màn hình máy tính, nghĩ đến Uyển Thi, đến hoàn cảnh khó khăn cô đang trải qua sau khi cha mất, đến cả những năm tháng cô phải bươn chải một mình nơi đất khách sau biến cố của gia đình. Anh cảm thấy việc hỗ trợ tài chính cho cô là điều hiển nhiên nên làm, một cách để anh phần nào chuộc lại lỗi lầm anh vẫn luôn tin là của chính mình trong cái chết của Nhật Trường.

Anh không hề nhận ra, chính niềm tin tội lỗi ấy — thứ niềm tin đã bám rễ trong anh gần một thập kỷ — đang dần trở thành kẽ hở để một người khác len lỏi vào, khai thác, và biến nó thành công cụ phục vụ cho những toan tính vượt xa khỏi phạm trù "hỗ trợ một người bạn cũ gặp khó khăn" mà anh vẫn tự trấn an bản thân.

Đêm đó, trước khi đi ngủ, Chính Nguyên đứng ngoài ban công phòng làm việc, nhìn xuống khu vườn tối om phía dưới, nơi những khóm hoa hồng bạch mẹ anh trồng đang lay động nhẹ trong gió đêm. Anh nghĩ về Nhã Kỳ, về sự thay đổi mơ hồ trong thái độ của cô mà anh vẫn chưa thể lý giải rõ ràng. Anh tự nhủ, có lẽ chỉ cần vài ngày nữa, mọi thứ sẽ trở lại bình thường như vốn dĩ, giống như tất cả những lần va chạm nhỏ nhặt khác trong suốt bảy năm hôn nhân mà cả hai đã cùng nhau vượt qua mà không cần phải đối thoại quá nhiều.

Anh không hề biết rằng, lần này, mọi chuyện sẽ không đơn giản tự trôi qua như những lần trước. Người phụ nữ luôn kiên nhẫn chờ đợi anh thay đổi suốt bảy năm qua, đã bắt đầu một hành trình hoàn toàn khác, một hành trình mà anh, với tất cả sự nhạy bén trong kinh doanh, vẫn chưa hề hay biết đang âm thầm diễn ra ngay dưới mái nhà của chính mình.

Đã sao chép liên kết chương