Chương 12
Chương 12 — Tổng Tài Họ Phong, Đừng Truy Đuổi Nữa, Cô Ấy Đã Có Giấy Chứng Nhận Kết Hôn Rồi
Ba tháng sau khi chuyển ra sống độc lập, Nhã Kỳ hoàn thành bộ sưu tập đầu tay của "NK Atelier" — mười hai bộ trang phục lấy cảm hứng từ hành trình cảm xúc của chính cô, được đặt tên là "Lặng Thức", ngụ ý về một sự tỉnh thức âm thầm sau những năm tháng ngủ quên trong vai trò người khác mong đợi.
Lâm Bảo Duy giúp cô kết nối với một buổi trình diễn nhỏ dành cho các nhà thiết kế độc lập, tổ chức tại một không gian nghệ thuật ở khu phố cổ, quy mô khiêm tốn nhưng quy tụ khá đông các nhà báo thời trang, biên tập viên tạp chí phong cách sống, và một số nhà đầu tư quan tâm đến các thương hiệu mới nổi.
Đêm diễn ra buổi trình diễn, Nhã Kỳ đứng sau cánh gà, tim đập rộn ràng không kém gì cái đêm cô đứng chờ bảo vệ đồ án tốt nghiệp năm nào. Cô nhìn từng người mẫu bước ra sàn catwalk trong những thiết kế cô đã dồn hết tâm huyết, ánh đèn sân khấu chiếu rọi lên từng đường cắt, từng lớp vải cô đã tỉ mỉ lựa chọn.
Bộ trang phục cuối cùng — một chiếc váy dạ hội lấy cảm hứng từ ánh trăng phản chiếu trên mặt hồ mùa thu, chính là thiết kế cô đã phác thảo đêm trước ngày cưới bảy năm về trước — nhận được tràng pháo tay dài nhất, kèm theo tiếng trầm trồ không ngớt từ hàng ghế khán giả.
Trước khi bước ra sàn diễn, Nhã Kỳ đứng lặng một mình trong phòng thay đồ nhỏ phía sau sân khấu, nhìn vào gương, hồi tưởng lại quãng đường cô đã đi qua trong ba tháng ngắn ngủi vừa rồi. Cô nhớ những đêm thức trắng chỉnh sửa từng đường kim mũi chỉ, những lần thất bại phải tháo bỏ cả một mảng vải đã cắt sai vì tính toán nhầm số đo, những lần tự nghi ngờ bản thân liệu quyết định từ bỏ cuộc sống ổn định để theo đuổi con đường bấp bênh này có phải là một sai lầm hay không. Nhưng đứng đây, trong bộ đồ đơn giản, tóc búi gọn gàng, không một chút trang điểm cầu kỳ, cô cảm thấy mình chưa bao giờ tự tin đến vậy.
Bảo Duy bước vào, đặt tay lên vai cô, ánh mắt anh tràn đầy sự khích lệ. "Cậu đã chuẩn bị đủ kỹ rồi, Nhã Kỳ à. Giờ chỉ cần bước ra và để mọi người nhìn thấy câu chuyện cậu muốn kể qua từng thiết kế thôi."
Nhã Kỳ hít một hơi thật sâu, gật đầu, rồi bước ra đứng cạnh cánh gà, quan sát người mẫu đầu tiên bước những bước chân tự tin ra sàn catwalk trong ánh đèn rực rỡ. Từng bộ trang phục lần lượt xuất hiện, kể lại câu chuyện của cô theo một trình tự cô đã cẩn thận sắp xếp — bắt đầu bằng những gam màu xám, be trầm lắng tượng trưng cho những năm tháng cam chịu, dần chuyển sang những gam màu rực rỡ hơn, những đường cắt táo bạo hơn, tượng trưng cho hành trình tự giải phóng bản thân.
Khi ánh đèn tắt và bật sáng trở lại báo hiệu kết thúc buổi trình diễn, Nhã Kỳ bước ra sân khấu cúi chào trong tiếng vỗ tay không ngớt, nước mắt cô bất giác trào ra — không phải vì buồn bã, mà vì một cảm xúc vỡ òa của sự công nhận, sau bảy năm dài cô đã quên mất cảm giác được nhìn nhận vì chính năng lực, tài năng của bản thân mình, chứ không phải vì vai trò vợ của ai, con dâu của ai.
Sau buổi diễn, Trần Tú Anh, với vai trò biên tập viên tạp chí phong cách sống, viết một bài giới thiệu đầy cảm xúc về bộ sưu tập, nhấn mạnh vào câu chuyện đằng sau từng thiết kế — câu chuyện về một người phụ nữ tìm lại chính mình sau nhiều năm lùi bước vì gia đình. Bài viết nhanh chóng được chia sẻ rộng rãi trên mạng xã hội, thu hút sự chú ý của không ít người, đặc biệt là những phụ nữ đã và đang trải qua những giằng xé tương tự giữa gia đình và đam mê cá nhân.
Chỉ trong vòng một tuần, "NK Atelier" nhận được hàng loạt lời đề nghị hợp tác — từ một cửa hàng boutique nhỏ muốn trở thành đại lý phân phối, đến một vài người nổi tiếng ngỏ ý muốn đặt riêng trang phục cho các sự kiện quan trọng. Nhã Kỳ, dù bất ngờ trước tốc độ đón nhận, vẫn giữ được sự tỉnh táo cần thiết, cẩn trọng lựa chọn từng cơ hội hợp tác dựa trên giá trị thực sự phù hợp với định hướng thương hiệu, thay vì vội vàng chạy theo mọi lời mời gọi hào nhoáng.
"Tao đã nói rồi mà, mày có tài thật sự, Nhã Kỳ à." Tú Anh nói trong một buổi tối hai người ngồi ăn mừng thành công bước đầu tại quán cà phê quen thuộc. "Chỉ là mày cần một cú hích để dám tin vào chính mình thôi."
"Tao vẫn chưa dám tin đây là sự thật." Nhã Kỳ cười, ánh mắt cô lấp lánh một niềm vui chân thật mà đã lâu lắm cô không cảm nhận được trọn vẹn như vậy. "Cảm giác như tao vừa được sống lại một phần con người mình đã chôn giấu suốt bảy năm."
Lâm Bảo Duy, đứng từ xa quan sát sự trưởng thành nhanh chóng của Nhã Kỳ trong vai trò một nhà thiết kế độc lập, không giấu được sự tự hào. Anh đề xuất cô nên bắt đầu chuẩn bị cho một show diễn quy mô lớn hơn trong vài tháng tới, đánh dấu bước ngoặt chính thức đưa "NK Atelier" trở thành một thương hiệu được công nhận rộng rãi trên thị trường thời trang trong nước.
"Tớ đã liên hệ được với ban tổ chức Tuần lễ thời trang mùa tới, họ đồng ý dành một suất trình diễn riêng cho cậu, dù đây mới chỉ là năm đầu tiên cậu hoạt động trở lại." Bảo Duy nói, giọng đầy phấn khích trong một buổi họp bàn kế hoạch tại xưởng may. "Đây sẽ là cơ hội lớn để đưa NK Atelier lên một tầm cao mới, nhưng cũng đồng nghĩa với áp lực và sự cạnh tranh sẽ khốc liệt hơn rất nhiều."
Nhã Kỳ nghe tin, vừa mừng vừa lo. Cô hiểu rõ, một show diễn tại Tuần lễ thời trang chính thức sẽ đặt cô vào tầm ngắm của toàn bộ giới truyền thông và những đối thủ cạnh tranh khác trong ngành, một sân chơi hoàn toàn khác so với buổi trình diễn nhỏ ấm cúng vừa qua. Nhưng cô cũng biết, đây chính là cơ hội cô cần để khẳng định vị thế lâu dài cho thương hiệu của mình, thay vì mãi dừng lại ở một thành công nhỏ lẻ, nhất thời.
"Tớ sẽ cố gắng hết sức." Cô đáp, ánh mắt cô ánh lên quyết tâm. "Đây là cơ hội tớ không thể để vuột mất."
Song song với sự nghiệp đang khởi sắc, cuộc sống cá nhân của Nhã Kỳ cũng dần ổn định theo một nhịp điệu mới. Cô sắp xếp thời gian hợp lý giữa công việc thiết kế và việc chăm sóc Bảo Nhiên, đưa đón con đi học đều đặn, cùng con làm bài tập mỗi tối, dù đôi khi phải thức khuya hoàn thành bản vẽ sau khi con đã ngủ say.
Con gái cô, dù ban đầu có chút bỡ ngỡ với sự thay đổi trong nếp sống gia đình, dần thích nghi và thậm chí tỏ ra thích thú với không gian xưởng may nhỏ của mẹ, thường ngồi cạnh bàn vẽ, nghịch những mẩu vải vụn, tự tay "thiết kế" những bộ trang phục tưởng tượng cho búp bê của mình.
"Mẹ ơi, sau này con cũng muốn làm thiết kế như mẹ." Bảo Nhiên nói trong một buổi tối, tay cầm một mẩu vải hoa nhỏ, mắt sáng lên đầy hào hứng.
"Vậy à? Vậy con phải chăm chỉ luyện tập từ bây giờ nhé." Nhã Kỳ mỉm cười, xoa đầu con gái, lòng dâng lên một niềm hạnh phúc giản dị mà cô đã không còn dám mơ tới trong suốt những tháng ngày u ám trước đó.
Nhìn con gái say sưa với những mẩu vải vụn, Nhã Kỳ chợt nhận ra, việc cô dũng cảm bước ra khỏi cuộc hôn nhân không hạnh phúc, dũng cảm theo đuổi lại đam mê của chính mình, không chỉ mang lại giá trị cho riêng cô, mà còn đang âm thầm dạy cho con gái một bài học quý giá về lòng tự trọng và sự độc lập — một bài học mà nếu cô tiếp tục cam chịu trong im lặng, có lẽ Bảo Nhiên sẽ không bao giờ có cơ hội được chứng kiến.
Vài tuần sau buổi diễn, một tạp chí thời trang uy tín trong nước liên hệ mời Nhã Kỳ tham gia một buổi phỏng vấn ngắn về hành trình khởi nghiệp của "NK Atelier". Đây là lần đầu tiên cô xuất hiện trước công chúng với danh nghĩa một nhà thiết kế độc lập, không còn là "vợ của tổng giám đốc Tập đoàn Phong Thịnh" như cách người ta vẫn thường giới thiệu về cô trong những năm tháng trước đây.
Buổi phỏng vấn diễn ra suôn sẻ, Nhã Kỳ trả lời từng câu hỏi với sự tự tin và chân thành, chia sẻ về nguồn cảm hứng đằng sau bộ sưu tập, về hành trình cân bằng giữa vai trò làm mẹ và đam mê sáng tạo, dù cô khéo léo tránh đi sâu vào những chi tiết riêng tư về cuộc hôn nhân đang trong quá trình giải quyết của mình. "Tôi nghĩ, mỗi người phụ nữ đều xứng đáng có quyền được là chính mình, dù ở bất kỳ giai đoạn nào của cuộc đời." Cô nói, câu trả lời sau đó được trích dẫn lại trong tiêu đề bài phỏng vấn, lan truyền khá rộng rãi trong cộng đồng những người quan tâm đến thời trang và câu chuyện phụ nữ độc lập.
Thành công bước đầu ấy không chỉ mang lại cho Nhã Kỳ sự tự tin, mà còn mang lại một nguồn thu nhập ổn định đầu tiên hoàn toàn do chính cô tạo ra, không phụ thuộc vào bất kỳ khoản chu cấp nào từ gia đình họ Phong. Cô mở một tài khoản kinh doanh riêng cho thương hiệu, tự tay quản lý từng khoản thu chi, cảm nhận rõ rệt niềm tự hào của một người phụ nữ đang đứng vững trên đôi chân của chính mình, không còn phải ngửa tay xin xỏ hay phụ thuộc vào lòng thương xót của bất kỳ ai.