Tổng Tài Họ Phong, Đừng Truy Đuổi Nữa, Cô Ấy Đã Có Giấy Chứng Nhận Kết Hôn Rồi
8 phút đọc

Chương 19

Chương 19 — Tổng Tài Họ Phong, Đừng Truy Đuổi Nữa, Cô Ấy Đã Có Giấy Chứng Nhận Kết Hôn Rồi

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Đêm diễn chính thức. Sân khấu Tuần lễ thời trang sáng rực ánh đèn. Hàng trăm ghế khán giả kín chỗ. Ống kính máy quay chĩa về mọi hướng. Nhã Kỳ đứng sau cánh gà, tim đập gấp gáp, nhưng ánh mắt cô không còn run rẩy như những ngày đầu khởi nghiệp.

Cô đã chuẩn bị kỹ. Hệ thống kỹ thuật đã được khắc phục hoàn toàn. Cuốn sổ phác thảo cũ nằm gọn trong túi xách cô mang theo bên mình. Tống Khải Minh đã gửi báo cáo cuối cùng cho cô chỉ hai giờ trước giờ diễn, kèm theo bằng chứng không thể chối cãi.

Hai tiếng trước đó, trong phòng thay đồ nhỏ sau cánh gà, Nhã Kỳ đã gặp Chính Nguyên lần cuối để rà soát lại toàn bộ kế hoạch. Anh mang theo tập hồ sơ điều tra, bản sao chứng thực từ cảnh sát, và báo cáo tài chính chi tiết. Cô mang theo cuốn sổ phác thảo cũ, giấy xác nhận công chứng thời gian lưu trữ, và bản ghi âm Khải Minh vừa thu thập được từ một nguồn tin nội bộ trong ê-kíp truyền thông của Uyển Thi.

"Nếu cô ấy ra tay, cô ấy sẽ ra tay quyết liệt." Chính Nguyên nói, ánh mắt anh nghiêm túc. "Anh đã biết tính cô ấy đủ lâu để hiểu, một khi bị dồn vào chân tường, cô ấy sẽ không dễ dàng rút lui."

"Em đã sẵn sàng." Nhã Kỳ đáp, giọng cô vững vàng. "Bảy năm nhẫn nhịn đã dạy em một điều: né tránh không giải quyết được gì. Chỉ có đối mặt trực diện mới chấm dứt được mọi chuyện."

Show diễn bắt đầu. Từng người mẫu bước ra, ánh đèn rọi lên từng thiết kế. Tiếng vỗ tay vang lên sau mỗi bộ trang phục. Mọi thứ diễn ra suôn sẻ, đúng như những gì Nhã Kỳ đã hình dung.

Ở hàng ghế đầu, Tú Anh ngồi cạnh Bảo Duy, tay siết chặt lấy tay vịn ghế. Cả hai đều biết rõ kế hoạch, đều đang trong tư thế sẵn sàng hành động nếu có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào xảy ra. Xa hơn một chút, Đặng Việt Anh ngồi lặng lẽ ở hàng ghế cuối, máy tính bảng đặt sẵn trên đùi, toàn bộ hồ sơ tài chính và bản sao hồ sơ điều tra đã được lưu trữ sẵn sàng để trình chiếu bất cứ lúc nào cần đến.

Bà Ngọc Hân cũng có mặt, ngồi cạnh Bảo Nhiên ở một góc kín đáo phía sau, không muốn con bé phải chứng kiến cảnh hỗn loạn nếu mọi chuyện đi quá xa, nhưng cũng không muốn vắng mặt trong thời khắc quan trọng này của con dâu mình.

Cho đến bộ trang phục thứ tám.

Ngay khi người mẫu bước ra trong chiếc váy dạ hội chủ đạo — thiết kế cô tâm huyết nhất — một màn hình lớn phía cuối khán phòng, vốn dùng để chiếu hậu trường, bất ngờ chuyển sang một hình ảnh khác: bức ảnh so sánh giả mạo đang lan truyền trên mạng, phóng to gấp nhiều lần, kèm dòng chữ đỏ chói: "NK ATELIER — ĐẠO NHÁI THIẾT KẾ NƯỚC NGOÀI?"

Tiếng xì xào nổi lên khắp khán phòng. Máy ảnh của giới truyền thông chớp liên tục. Người mẫu trên sàn diễn khựng lại một giây, rồi vẫn cố gắng bước tiếp theo bản năng nghề nghiệp.

Ban tổ chức lúng túng, vài nhân viên hậu đài chạy ngược xuôi tìm cách khắc phục màn hình. Nhưng đã quá muộn. Hình ảnh đã lan ra, những chiếc điện thoại trong khán phòng đã kịp ghi lại, và chỉ trong vài giây, dòng thông tin cáo buộc đã bắt đầu xuất hiện rải rác trên các trang mạng xã hội, tốc độ lan truyền nhanh đến chóng mặt.

Từ hàng ghế khán giả, Diệp Uyển Thi đứng dậy, bước thẳng ra giữa lối đi, tay cầm micro không rõ lấy được từ đâu. Cô mặc một bộ váy đen sang trọng, gương mặt đầy vẻ phẫn nộ được diễn xuất hoàn hảo.

"Xin lỗi vì làm gián đoạn buổi diễn." Cô nói, giọng vang khắp khán phòng nhờ hệ thống loa cô đã sắp đặt trước với một nhân viên kỹ thuật mua chuộc. "Nhưng tôi nghĩ công chúng có quyền được biết sự thật về người đang đứng sau thương hiệu này."

Nhã Kỳ bước ra từ cánh gà, đứng giữa sân khấu, đối diện trực tiếp với Uyển Thi. Cả khán phòng nín thở.

"Cô là ai, và cô có bằng chứng gì cho những gì mình vừa cáo buộc?" Nhã Kỳ hỏi, giọng cô bình tĩnh đến bất ngờ, không hề có dấu hiệu hoảng loạn mà Uyển Thi hẳn đã kỳ vọng khi lên kế hoạch cho màn ra mắt này.

"Tôi là người biết rõ cô đã lợi dụng danh tiếng của chồng cũ để có được nguồn vốn đầu tư ban đầu, đồng thời sao chép thiết kế của một nhà thiết kế nước ngoài để tạo dựng tên tuổi giả tạo." Uyển Thi đáp, giọng cô sắc lạnh. "Tôi có bằng chứng hình ảnh so sánh rõ ràng, đã được gửi đến nhiều tòa soạn uy tín."

"Bức ảnh đó là giả." Nhã Kỳ đáp, không hề nao núng. "Và tôi có bằng chứng để chứng minh điều đó, ngay tại đây, ngay bây giờ."

Cô ra hiệu cho trợ lý mang lên một chiếc hộp kính nhỏ. Bên trong là cuốn sổ tay bìa da sờn góc, mở sẵn ở trang vẽ chiếc váy dạ hội, ngày tháng ghi rõ ràng — bảy năm về trước, sớm hơn nhiều so với thời điểm bản phác thảo bị cáo buộc là "gốc" từng được công bố.

"Đây là bản vẽ gốc của tôi, có xác nhận công chứng về thời gian lưu trữ từ một phòng công chứng độc lập tôi đã gửi thẩm định ngay khi phát hiện tin đồn." Nhã Kỳ nói, giọng cô vang rõ khắp khán phòng. "Bức ảnh cô đưa ra không phải bằng chứng đạo nhái, mà là một sản phẩm chỉnh sửa kỹ thuật số tinh vi, được tạo ra để vu khống tôi."

Một vài tiếng máy ảnh chớp dồn dập về phía cuốn sổ tay. Một phóng viên hàng đầu ở hàng ghế thứ hai giơ tay xin xác nhận thêm thông tin về phòng công chứng đã thẩm định. Nhã Kỳ đọc rõ tên phòng công chứng, số hồ sơ, ngày thẩm định — từng chi tiết cụ thể, không mơ hồ, không né tránh. Sự tự tin tuyệt đối ấy khiến một bộ phận khán giả bắt đầu quay sang nhìn Uyển Thi với ánh mắt hoài nghi.

Uyển Thi hơi khựng lại, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. "Vậy còn việc cô lợi dụng mối quan hệ với chồng cũ để có được nguồn vốn ban đầu thì sao? Cô nghĩ công chúng sẽ tin một người phụ nữ ly hôn, dùng danh tiếng gia tộc nhà chồng cũ để trục lợi cá nhân sao?"

Tiếng xì xào trong khán phòng lại rộ lên. Đây chính là đòn tấn công thứ hai Uyển Thi đã chuẩn bị sẵn, nhắm thẳng vào uy tín cá nhân của Nhã Kỳ, đánh vào định kiến xã hội về phụ nữ ly hôn.

Ngay lúc đó, từ phía cuối khán phòng, một giọng nói quen thuộc vang lên, dứt khoát, đầy uy lực.

"Tôi có thể xác nhận, toàn bộ nguồn vốn của NK Atelier hoàn toàn độc lập, không liên quan đến bất kỳ tài sản nào của Tập đoàn Phong Thịnh." Phong Chính Nguyên bước lên từ hàng ghế khán giả, tiến thẳng ra sân khấu, đứng cạnh Nhã Kỳ. "Tôi có đầy đủ hồ sơ tài chính để chứng minh điều này, nếu quý vị cần."

Cả khán phòng xôn xao dữ dội. Sự xuất hiện bất ngờ của vị tổng giám đốc nổi tiếng lạnh lùng, đứng công khai bảo vệ người vợ đang trong quá trình ly hôn, là điều không ai lường trước được. Nhiều phóng viên vội vàng ghi chép, vài người thì thầm bàn tán về mối quan hệ phức tạp giữa ba nhân vật đang đứng giữa sân khấu.

Uyển Thi quay sang nhìn anh, ánh mắt cô lộ rõ sự hoảng loạn thoáng qua trước khi kịp che giấu. "Anh Nguyên, anh đang làm gì vậy? Anh định đứng về phía người phụ nữ đã bỏ rơi anh sao?"

"Không ai bỏ rơi ai cả." Chính Nguyên đáp, giọng anh lạnh lùng nhưng dứt khoát chưa từng có. "Chỉ có một người đã lợi dụng nỗi đau và sự tin tưởng của người khác để phục vụ cho tham vọng cá nhân. Và tối nay, tôi nghĩ đã đến lúc mọi người cần biết toàn bộ sự thật."

Uyển Thi cười gằn, cố gắng giữ vững thế trận. "Sự thật gì? Anh định bịa đặt thêm điều gì để bảo vệ cô ta?"

"Không cần bịa đặt." Chính Nguyên đáp. "Chỉ cần nói ra những gì đã bị che giấu quá lâu."

Đám đông phóng viên siết chặt vòng vây, máy quay chĩa thẳng về phía sân khấu. Không ai rời mắt. Đây không còn là một buổi trình diễn thời trang thông thường nữa. Đây đã trở thành một cuộc đối chất công khai, phát trực tiếp trước hàng nghìn khán giả theo dõi qua màn hình livestream của các tờ báo có mặt.

Nhã Kỳ liếc nhìn Chính Nguyên một thoáng. Không cần lời nói, cả hai đều hiểu, đây là thời khắc quyết định. Không còn đường lùi cho bất kỳ ai.

Uyển Thi lùi lại nửa bước, ánh mắt cô đảo nhanh khắp khán phòng, tìm kiếm một lối thoát trong ánh nhìn dò xét của hàng trăm con người. Cô đã tính toán mọi kịch bản, trừ kịch bản Chính Nguyên công khai đứng về phía đối thủ của cô ngay giữa chốn đông người thế này. Mồ hôi lấm tấm trên trán cô, dù ánh đèn sân khấu không hề nóng đến mức đó.

"Anh không thể làm vậy." Cô nói, giọng cô lần đầu tiên để lộ sự hoảng loạn thật sự, không còn là màn kịch được dàn dựng. "Anh nợ tôi, nợ gia đình tôi một lời xin lỗi suốt chín năm qua. Anh không thể quay lưng như vậy được."

"Chính vì món nợ đó, anh mới cần nói ra sự thật ngay bây giờ." Chính Nguyên đáp, giọng anh không hề dao động. "Không phải để quay lưng với em, mà để cả hai chúng ta không còn phải sống dưới cái bóng của một lời nói dối kéo dài gần một thập kỷ."

Đã sao chép liên kết chương