Chương 22
Chương 22 — Tổng Tài Họ Phong, Đừng Truy Đuổi Nữa, Cô Ấy Đã Có Giấy Chứng Nhận Kết Hôn Rồi
Hai tháng sau đêm diễn định mệnh, Chính Nguyên không hề nôn nóng đòi hỏi một câu trả lời dứt khoát từ Nhã Kỳ như những lần trước. Thay vào đó, anh kiên trì thể hiện sự thay đổi của mình qua từng hành động nhỏ, đều đặn, không phô trương.
Anh chính thức bổ nhiệm một phó tổng giám đốc điều hành để san sẻ bớt khối lượng công việc, giữ đúng cam kết chỉ làm việc trong khung giờ hành chính trừ những trường hợp thực sự khẩn cấp. Quyết định này khiến không ít thành viên hội đồng quản trị bất ngờ, quen với hình ảnh một Chính Nguyên luôn đặt công việc lên trên hết, sẵn sàng làm việc đến khuya mà không một lời than vãn. Nhưng anh không còn quan tâm nhiều đến những ánh mắt dò xét ấy nữa — lần đầu tiên trong nhiều năm, anh đặt sự ưu tiên của mình vào đúng chỗ nó cần được đặt.
Ông Chính Đức, khi biết quyết định của con trai, ban đầu có chút lo ngại về hiệu quả vận hành công ty, nhưng sau khi chứng kiến những thay đổi tích cực nơi Chính Nguyên, ông cũng dần ủng hộ. "Bố đã dành cả đời cho công ty, đến mức suýt đánh mất cả gia đình mình nhiều lần." Ông nói với con trai trong một buổi tối. "Bố không muốn con lặp lại sai lầm tương tự. Công ty rồi sẽ luôn có người điều hành, nhưng gia đình, một khi đã mất, không dễ gì lấy lại được." Anh dành trọn vẹn các buổi tối cuối tuần để đưa Bảo Nhiên đi công viên, đi bảo tàng, kiên nhẫn lắng nghe con kể về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống thường ngày.
Anh cũng bắt đầu tham gia một khóa học ngắn hạn về tâm lý học hôn nhân gia đình, điều mà trước đây, một người đàn ông kỷ luật, tự tin vào lý trí như anh, chưa từng nghĩ mình sẽ cần đến. Anh học cách nhận diện cảm xúc của bản thân, học cách bày tỏ sự quan tâm bằng lời nói thay vì chỉ im lặng hành động theo cách anh vẫn quen làm.
Trong một buổi học, giảng viên yêu cầu học viên viết ra ba điều họ trân trọng nhất ở người bạn đời của mình nhưng chưa từng nói thành lời. Chính Nguyên ngồi lặng hồi lâu trước tờ giấy trắng, rồi chậm rãi viết xuống: sự kiên nhẫn Nhã Kỳ dành cho anh suốt bảy năm dù anh chưa từng xứng đáng với nó, sự tinh tế của cô trong việc chăm sóc từng thành viên gia đình mà không cần ai nhắc nhở, và tài năng thiết kế cô đã âm thầm nuôi dưỡng suốt nhiều năm dù phải gác lại vì gia đình. Anh nhìn ba dòng chữ ấy, nhận ra mình chưa từng nói những điều này trực tiếp với cô, dù trong lòng anh, chúng đã luôn tồn tại.
Mỗi tuần, anh đều đặn ghé qua xưởng thiết kế của Nhã Kỳ, không phải để thuyết phục cô quay lại, mà chỉ đơn giản để hỏi thăm công việc, đôi khi mang theo một món đồ ăn nhẹ cô thích, đôi khi chỉ ngồi lặng lẽ quan sát cô làm việc trong vài phút rồi rời đi mà không đòi hỏi gì thêm.
Có lần, anh còn chủ động đề nghị hỗ trợ Nhã Kỳ về mặt pháp lý và tài chính cho việc mở rộng thương hiệu, nhưng hoàn toàn với tư cách một nhà đầu tư độc lập, ký kết hợp đồng rõ ràng theo đúng quy trình thị trường, không hề có bất kỳ ưu ái đặc biệt nào dựa trên mối quan hệ cá nhân. Nhã Kỳ đánh giá cao sự tôn trọng ấy — anh không cố gắng dùng tiền bạc hay quyền lực để mua chuộc tình cảm của cô, mà tôn trọng sự độc lập cô đã dày công xây dựng.
"Anh không cần phải làm vậy mỗi tuần đâu, Chính Nguyên." Nhã Kỳ nói trong một buổi chiều, khi anh ghé qua như thường lệ, tay vẫn đang cắt tỉa một mảnh vải cho mẫu thiết kế mới.
"Anh biết." Anh đáp, nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi anh — một nụ cười tự nhiên hơn hẳn so với vẻ nghiêm nghị anh vẫn mang theo suốt bảy năm qua. "Nhưng anh muốn làm vậy, không phải vì nghĩa vụ, mà vì anh thực sự muốn biết em đang sống thế nào, đang nghĩ gì, đang cảm thấy ra sao mỗi ngày. Đó là điều anh đã bỏ lỡ suốt bảy năm, và anh không muốn tiếp tục bỏ lỡ thêm nữa, dù kết quả cuối cùng giữa chúng ta có ra sao."
Nhã Kỳ nhìn anh, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu giả tạo nào trong lời nói ấy, nhưng cô không tìm thấy. Sự thay đổi của Chính Nguyên, qua hai tháng quan sát, không còn mang tính chất của một cơn hoảng loạn nhất thời trước nguy cơ mất mát, mà đã dần trở thành một phần nếp sống mới, bền vững của anh.
Tú Anh, khi nghe Nhã Kỳ kể lại những thay đổi của Chính Nguyên, cũng phải thừa nhận sự bất ngờ của mình. "Tao chưa từng nghĩ ngày nào đó tao sẽ nói câu này, nhưng có vẻ như anh chàng tổng tài băng giá đó đã thực sự tan chảy rồi đấy, Nhã Kỳ à. Dù sao thì, mày vẫn cứ quan sát thêm một thời gian nữa, đừng vội vàng quyết định gì cả. Trái tim mày đã tổn thương quá nhiều lần rồi, xứng đáng được đối xử cẩn trọng hơn."
"Tao biết." Nhã Kỳ đáp, khẽ mỉm cười. "Nhưng lần này, tao cảm thấy khác. Không phải vì tao lại ngây thơ hy vọng như trước, mà vì tao đang nhìn thấy những bằng chứng cụ thể, không phải chỉ là lời hứa suông."
Một buổi tối, Chính Nguyên mời Nhã Kỳ đến một nhà hàng nhỏ, không phải nhà hàng sang trọng đắt tiền như những dịp kỷ niệm trước đây, mà là một quán ăn giản dị nơi họ từng hẹn hò trong những ngày đầu tìm hiểu nhau, bảy năm về trước.
"Em còn nhớ nơi này không?" Anh hỏi, khi cả hai ngồi xuống chiếc bàn gỗ cũ kỹ, ánh đèn vàng ấm áp phủ khắp không gian nhỏ bé.
"Nhớ chứ." Nhã Kỳ đáp, ánh mắt cô lướt quanh không gian quen thuộc. "Đây là nơi anh mời em ăn tối lần đầu tiên."
"Anh đã chọn nơi này có chủ đích." Chính Nguyên nói, giọng anh nghiêm túc. "Anh muốn quay lại điểm khởi đầu, để nhắc nhở bản thân về con người anh đã từng là — một người vẫn còn biết trân trọng những điều giản dị, trước khi công việc và những gánh nặng quá khứ khiến anh dần đánh mất nó."
Anh lấy từ trong túi áo ra một hộp nhỏ, không phải nhẫn kim cương hay trang sức đắt tiền, mà là một chiếc vòng tay bạc giản dị, khắc tên Bảo Nhiên cùng ngày sinh của con bé — món quà giống hệt món quà Nhã Kỳ từng tự mua cho mình nhân dịp sinh nhật tại Singapore năm nào.
"Anh đã hỏi Tú Anh về món quà em từng định tặng cho chính mình vào sinh nhật năm ngoái." Anh nói, giọng anh có chút run. "Anh muốn tự tay tặng em một chiếc, không phải để bù đắp, vì anh biết không có món quà nào đủ sức bù đắp cho một đêm sinh nhật em phải trải qua trong đau khổ như vậy. Anh chỉ muốn, từ giờ trở đi, anh sẽ là người nhớ đến từng ngày quan trọng trong cuộc đời em, không để em phải tự mình chuẩn bị quà cho chính mình nữa."
Nhã Kỳ cầm chiếc vòng tay trong tay, cảm giác một cơn xúc động dâng trào mà cô đã cố kìm nén suốt nhiều tháng qua. Đây không phải một cử chỉ lãng mạn sáo rỗng, mà là một hành động cho thấy Chính Nguyên đã thực sự lắng nghe, thực sự thấu hiểu những tổn thương sâu sắc nhất anh đã gây ra cho cô.
"Em cần thêm thời gian, Chính Nguyên." Cô nói, giọng cô run nhẹ. "Nhưng em thừa nhận, những gì anh đã làm trong hai tháng qua, không giống bất kỳ điều gì anh từng làm suốt bảy năm chúng ta bên nhau trước đó."
"Anh hiểu." Chính Nguyên gật đầu, ánh mắt anh tràn đầy sự chân thành. "Anh không mong em quay lại chỉ vì một chiếc vòng tay hay một bữa tối hoài niệm. Anh chỉ muốn em biết, dù em có quyết định thế nào, anh cũng sẽ tiếp tục là một người cha tốt hơn, một người đàn ông biết trân trọng những gì mình đang có, thay vì chỉ nhận ra giá trị của nó khi đã đánh mất."
"Anh sẽ chờ." Chính Nguyên đáp, không hề tỏ ra thất vọng. "Bao lâu cũng được, miễn là em cho anh biết, anh vẫn còn một cơ hội, dù nhỏ nhoi đến đâu."
Họ ngồi lặng lẽ bên nhau một lúc lâu, không cần nói thêm gì, chỉ đơn giản tận hưởng sự bình yên hiếm hoi giữa hai người sau bao sóng gió. Ánh đèn vàng ấm áp của quán ăn nhỏ phủ lên cả hai, gợi nhắc về những ngày đầu giản dị, trước khi trách nhiệm gia tộc, công việc bận rộn, và cả những hiểu lầm chồng chất dần bào mòn đi sự kết nối chân thật giữa họ.
Trên đường về, Chính Nguyên lái xe đưa Nhã Kỳ về căn hộ nhỏ của cô, không nói thêm bất kỳ lời hứa hẹn to tát nào, chỉ lặng lẽ tiễn cô đến tận cửa, giống như một người bạn đồng hành kiên nhẫn, không hối thúc, không đòi hỏi. Trước khi rời đi, anh nói thêm một câu ngắn gọn: "Chúc em ngủ ngon, Nhã Kỳ. Cảm ơn em vì bữa tối hôm nay."
Nhã Kỳ đứng nhìn theo bóng xe anh khuất dần cuối con phố, tay vẫn còn nắm chặt chiếc vòng tay bạc nhỏ, lòng cô lần đầu tiên sau rất lâu, cảm thấy một tia hy vọng thực sự, không phải thứ hy vọng mù quáng cô từng nuôi dưỡng suốt bảy năm, mà là một niềm tin được xây dựng dựa trên những bằng chứng cụ thể, nhất quán mà cô đã tận mắt chứng kiến suốt hai tháng qua.