Chương 17
Chương 17 — Tổng Tài Họ Phong, Đừng Truy Đuổi Nữa, Cô Ấy Đã Có Giấy Chứng Nhận Kết Hôn Rồi
Chính Nguyên bắt đầu thay đổi theo một cách khác hẳn so với những nỗ lực vụng về ban đầu. Thay vì chỉ cố gắng chứng minh bằng những cử chỉ lãng mạn hời hợt, anh âm thầm sắp xếp lại toàn bộ lịch trình công việc, giao bớt một số trách nhiệm cho ban điều hành cấp cao để có nhiều thời gian hơn cho gia đình, đồng thời chính thức cắt đứt hoàn toàn khoản hỗ trợ tài chính cho Uyển Thi, thông báo rõ ràng với cô ta rằng mối quan hệ giữa họ, dưới bất kỳ hình thức nào, cần phải kết thúc.
Anh cũng dành thời gian tìm hiểu sâu hơn về ngành thời trang, về những gì Nhã Kỳ đang xây dựng với "NK Atelier", không phải để can thiệp hay kiểm soát, mà để thực sự hiểu và trân trọng đam mê của vợ mình — điều mà suốt bảy năm qua anh chưa từng dành thời gian để làm.
Anh cũng bắt đầu chủ động tham gia nhiều hơn vào việc chăm sóc Bảo Nhiên, tự tay đưa đón con đi học vào những ngày không có lịch làm việc quá bận rộn, kiên nhẫn ngồi nghe con kể về những chuyện vặt vãnh ở trường mà trước đây anh thường chỉ nghe qua loa rồi quay lại với công việc. Anh học cách nấu vài món ăn đơn giản con gái thích, học cách kiên nhẫn ngồi tô màu cùng con hàng giờ liền thay vì chỉ nhìn đồng hồ chờ đến giờ quay lại phòng làm việc như trước kia.
Bà Ngọc Hân, quan sát những thay đổi ấy ở con trai, không giấu được sự hài lòng, dù bà vẫn giữ thái độ thận trọng, không muốn vội vàng đánh giá liệu sự thay đổi này có thực sự bền vững hay chỉ là phản ứng nhất thời trước nguy cơ mất đi gia đình. "Mẹ mừng vì con đã nhận ra vấn đề, Chính Nguyên." Bà nói trong một bữa cơm tối. "Nhưng con nhớ, Nhã Kỳ đã chờ đợi con thay đổi suốt bảy năm. Giờ đến lượt con phải học cách kiên nhẫn chờ đợi nó tin tưởng trở lại, không được nóng vội."
Một buổi chiều, anh đến xưởng thiết kế nhỏ của Nhã Kỳ, mang theo một tách trà nóng cô yêu thích, đứng ở cửa quan sát cô đang tập trung làm việc, không dám làm phiền cho đến khi cô ngẩng lên nhận ra sự hiện diện của anh.
"Anh đến đây làm gì?" Nhã Kỳ hỏi, giọng cô không còn gay gắt như những lần đầu, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định.
"Anh chỉ muốn xem em làm việc thôi." Chính Nguyên đáp, đặt tách trà lên bàn cạnh cô. "Anh đã đọc một số tài liệu về ngành thời trang, về những khó khăn của các thương hiệu độc lập trong việc cạnh tranh với các tập đoàn lớn. Anh nghĩ, những gì em đang làm thực sự đáng ngưỡng mộ."
Nhã Kỳ nhìn anh một lúc lâu, cố gắng đánh giá xem đây có phải chỉ là một chiêu bài mới để lấy lòng cô hay không. "Anh không cần phải làm vậy, Chính Nguyên. Em không cần anh phải hiểu về công việc của em để chứng minh điều gì cả."
"Anh biết." Anh đáp, giọng anh chân thành. "Nhưng anh muốn hiểu, không phải vì anh cần chứng minh điều gì với em, mà vì anh nhận ra, đây là lần đầu tiên trong bảy năm qua anh thực sự tò mò, thực sự muốn biết về một phần quan trọng trong con người em. Anh xin lỗi vì đã để mất quá nhiều thời gian mới nhận ra điều này."
Nhã Kỳ im lặng, không đáp lại ngay. Cô đã nghe quá nhiều lời xin lỗi từ Chính Nguyên trong vài tháng qua, và dù cô nhận ra những nỗ lực của anh có vẻ chân thành hơn, cô vẫn chưa sẵn sàng để hoàn toàn tin tưởng, để mở lòng đón nhận một sự thay đổi mà cô chưa thể chắc chắn sẽ bền vững lâu dài hay chỉ là một cơn cảm xúc nhất thời trước nguy cơ mất mát.
"Em cần thêm thời gian, Chính Nguyên." Cô nói, giọng cô mềm mỏng hơn nhưng vẫn kiên định. "Không phải vì em không nhận ra những cố gắng của anh, mà vì em đã học được một bài học quan trọng: lời nói và những cố gắng nhất thời không đủ để xây dựng lại niềm tin đã đổ vỡ. Em cần thấy sự thay đổi ấy được duy trì bền vững qua thời gian, không chỉ trong vài tuần hay vài tháng."
Chính Nguyên gật đầu, chấp nhận câu trả lời ấy dù trong lòng không khỏi thất vọng. "Anh hiểu. Anh sẽ không hối thúc em. Anh chỉ mong em cho anh cơ hội để chứng minh, dù có phải mất bao lâu đi nữa."
Anh nhìn quanh xưởng thiết kế nhỏ, ánh mắt anh dừng lại ở góc tường nơi Nhã Kỳ treo những bản phác thảo cho bộ sưu tập sắp tới, chuẩn bị cho show diễn tại Tuần lễ thời trang. "Show diễn của em sắp tới rồi phải không? Anh có thể đến xem không, với tư cách một khán giả bình thường thôi, không cần phải giới thiệu là chồng em nếu em không muốn."
Nhã Kỳ hơi bất ngờ trước lời đề nghị ấy, nhưng cô không từ chối ngay. "Em sẽ nghĩ về điều đó." Cô đáp, giọng cô vẫn giữ khoảng cách nhưng không còn gay gắt như trước. "Đây là show diễn quan trọng nhất trong sự nghiệp của em từ trước đến giờ, em cần toàn tâm toàn ý tập trung, không muốn có thêm bất kỳ xáo trộn cảm xúc nào."
"Anh hiểu." Chính Nguyên gật đầu. "Dù em quyết định thế nào, anh cũng sẽ tôn trọng."
Anh rời khỏi xưởng thiết kế, để lại Nhã Kỳ ngồi một mình bên tách trà đã nguội, lòng cô ngổn ngang những cảm xúc phức tạp. Cô không phủ nhận, những nỗ lực gần đây của Chính Nguyên có phần khác biệt so với trước — chân thành hơn, kiên nhẫn hơn, không còn mang tính hình thức vội vã như những ngày đầu sau khi cô đưa đơn ly hôn. Nhưng vết thương lòng cô mang theo từ đêm ở Singapore vẫn còn quá sâu, quá mới, để cô có thể dễ dàng gạt bỏ mọi cảnh giác.
Chiều hôm đó, Nhã Kỳ gọi điện cho Tống Khải Minh, một điều tra viên tư nhân được một người bạn trong giới luật sư giới thiệu, người có kinh nghiệm dày dặn trong việc xử lý các vụ việc liên quan đến tài chính và quan hệ cá nhân phức tạp trong giới doanh nhân.
"Tôi muốn nhờ anh điều tra sâu hơn về một người có tên Diệp Uyển Thi." Nhã Kỳ nói qua điện thoại, giọng cô bình tĩnh nhưng dứt khoát. "Tôi không có ý định dùng thông tin này để hãm hại ai một cách bất công. Tôi chỉ cần biết rõ sự thật, để bảo vệ con gái mình và cả những quyền lợi chính đáng của bản thân, đặc biệt là trong bối cảnh tôi sắp có một show diễn thời trang quan trọng."
Cô đã cân nhắc rất kỹ trước khi quyết định gọi điện cho Tống Khải Minh. Ban đầu, cô từng nghĩ mình đã đủ mạnh mẽ để bước tiếp mà không cần bận tâm thêm về Uyển Thi, coi người phụ nữ ấy như một phần của quá khứ đã khép lại cùng cuộc hôn nhân cũ. Nhưng linh cảm của một người phụ nữ từng bị tổn thương sâu sắc mách bảo cô rằng, Uyển Thi sẽ không dễ dàng buông bỏ, đặc biệt khi cô nhận ra Chính Nguyên đang dần quay về phía Nhã Kỳ. Cô cần chuẩn bị trước, không phải để tấn công ai, mà để bảo vệ chính mình và những gì mình đang xây dựng khỏi những đòn tấn công bất ngờ có thể xảy đến bất cứ lúc nào.
Tống Khải Minh, sau khi lắng nghe sơ lược tình huống, đồng ý nhận vụ việc. "Tôi sẽ bắt đầu điều tra ngay lập tức. Dựa trên kinh nghiệm của tôi, những trường hợp có tính toán tài chính phức tạp như thế này thường không đơn giản chỉ dừng lại ở một mối quan hệ tình cảm thông thường. Tôi sẽ báo cáo lại cho chị ngay khi có thông tin cụ thể."
Nhã Kỳ cúp máy, nhìn ra ngoài cửa sổ xưởng thiết kế, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống thành phố. Cô không biết chắc mình đang chuẩn bị cho điều gì — một sự thật sẽ giúp cô thanh thản khép lại quá khứ, hay một cuộc chiến mà cô, dù không mong muốn, cũng buộc phải đối mặt để bảo vệ những gì mình đã dày công gây dựng lại từ đống đổ nát của cuộc hôn nhân cũ.
Vài ngày sau, Tống Khải Minh gọi điện báo cáo những phát hiện đầu tiên. "Chị Nhã Kỳ, tôi đã tìm được một số thông tin đáng chú ý. Cô Diệp Uyển Thi hiện đang có mối quan hệ hợp tác khá thân thiết với một cây bút chuyên viết mảng thời trang tại một tờ báo mạng có lượng độc giả lớn. Ngoài ra, có dấu hiệu cho thấy cô ấy đang chuẩn bị một kế hoạch truyền thông nào đó, dù tôi chưa xác định được nội dung cụ thể. Tôi sẽ tiếp tục theo dõi sát sao trong những ngày tới, đặc biệt là khoảng thời gian gần đến show diễn của chị."
"Cảm ơn anh." Nhã Kỳ đáp, giọng cô trầm xuống. "Xin anh cứ tiếp tục, và báo cho tôi ngay khi có bất kỳ thông tin nào cụ thể hơn, dù nhỏ nhất."
"Chị yên tâm, tôi sẽ làm việc kín đáo, không để lộ bất kỳ dấu vết nào có thể khiến đối phương cảnh giác." Khải Minh nói thêm, giọng ông đầy tự tin của một người dày dạn kinh nghiệm. "Tôi cũng sẽ cố gắng thu thập đầy đủ chứng cứ có giá trị pháp lý, phòng trường hợp chị cần sử dụng đến trong tương lai, không chỉ dừng lại ở những thông tin mang tính suy đoán."
Cô đặt điện thoại xuống, nhìn ra khoảng sân nhỏ trước xưởng thiết kế, nơi ánh nắng chiều muộn nhuộm vàng những tán cây. Cô cảm nhận được một điều gì đó đang âm thầm hình thành, một cơn bão có thể sẽ ập đến đúng vào thời điểm quan trọng nhất trong sự nghiệp của cô. Nhưng thay vì hoảng sợ, Nhã Kỳ cảm thấy mình cần phải chuẩn bị kỹ càng hơn bao giờ hết, để không một ai có thể dễ dàng đánh sập những gì cô đã dày công xây dựng lại từ hai bàn tay trắng.