Chương 24
Chương 24 — Tổng Tài Họ Phong, Đừng Truy Đuổi Nữa, Cô Ấy Đã Có Giấy Chứng Nhận Kết Hôn Rồi
Ba tháng sau buổi trò chuyện định mệnh trong phòng làm việc cũ, khu vườn phía sau biệt thự nhà họ Phong được trang hoàng giản dị nhưng ấm cúng cho một buổi lễ nhỏ — không phải một đám cưới xa hoa với hàng trăm khách mời như bảy năm về trước, mà chỉ là một buổi gặp gỡ thân mật giữa gia đình hai bên và những người bạn thân thiết nhất.
Những dây đèn nhỏ được giăng khắp các tán cây, ánh sáng vàng ấm áp hòa cùng ánh hoàng hôn đang dần buông xuống. Những khóm hoa hồng bạch bà Ngọc Hân trồng từ ngày Nhã Kỳ mới về làm dâu, giờ đã lên thành hàng dày, nở rộ đúng mùa, tỏa hương thơm dịu nhẹ khắp không gian.
Nhã Kỳ đứng trong căn phòng nhỏ được dùng làm phòng thay đồ tạm thời, ngắm nhìn mình trong gương. Chiếc váy cô mặc hôm nay không phải váy cưới truyền thống lộng lẫy, mà là một thiết kế tối giản, thanh lịch, chính tay cô phác thảo và may trong suốt hai tháng qua — lấy cảm hứng từ chiếc váy dạ hội ánh trăng mùa thu cô từng vẽ đêm trước ngày cưới bảy năm về trước, nhưng được biến tấu nhẹ nhàng hơn, phóng khoáng hơn, phản ánh đúng con người cô của hiện tại.
"Mẹ đẹp quá!" Bảo Nhiên, giờ đã bảy tuổi, chạy ùa vào phòng, mặc chiếc váy nhỏ màu kem đồng điệu với trang phục của mẹ, tay cầm một giỏ hoa nhỏ. "Con được làm phù dâu tí hon đấy mẹ ạ, bà nội bảo vậy!"
"Ừ, con gái của mẹ sẽ là phù dâu xinh đẹp nhất." Nhã Kỳ cười, cúi xuống ôm con gái, lòng tràn ngập một hạnh phúc giản dị mà cô đã không dám mơ tới trong suốt những tháng ngày đen tối nhất của cuộc đời mình.
Bà Ngọc Hân bước vào, ánh mắt bà rưng rưng khi nhìn thấy con dâu trong bộ váy tự thiết kế. "Con đẹp lắm, Nhã Kỳ à. Mẹ chưa từng thấy con tự tin, rạng rỡ như hôm nay, kể cả trong ngày cưới bảy năm trước."
Bà đưa cho Nhã Kỳ một hộp trang sức nhỏ. "Đây là chiếc trâm cài tóc mẹ đã đeo trong ngày cưới của chính mẹ, và cả trong ngày cưới của con bảy năm trước. Hôm nay, mẹ muốn con đeo nó, không phải như một biểu tượng của gia tộc họ Phong, mà như một lời chúc phúc từ một người phụ nữ đã đi qua nhiều thăng trầm trong hôn nhân, dành cho một người phụ nữ khác cũng vừa trải qua một hành trình không kém phần gian nan."
Nhã Kỳ đón lấy chiếc trâm cài, xúc động không nói nên lời. Cô cài nó lên mái tóc được búi gọn gàng, ngắm nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương — không chỉ là hình ảnh của một cô dâu, mà là hình ảnh của một người phụ nữ đã đi trọn một vòng tuần hoàn đau thương và hồi sinh, giờ đây đứng đó, vững vàng và rạng rỡ hơn bao giờ hết.
"Cảm ơn mẹ." Nhã Kỳ đáp, giọng cô nghẹn ngào. "Cảm ơn mẹ đã luôn ở bên cạnh con, ngay cả trong những thời khắc khó khăn nhất."
Bên ngoài khu vườn, Chính Nguyên đứng chờ, mặc bộ vest xám tro giản dị, không đeo cà vạt, khuôn mặt anh toát lên một sự thư thái mà những vị khách lâu năm của gia tộc họ Phong hiếm khi thấy được ở vị tổng giám đốc vốn luôn nghiêm nghị này. Ông Chính Đức đứng cạnh con trai, vỗ nhẹ vai anh, ánh mắt ông đầy tự hào.
"Con đã tìm lại được điều quan trọng nhất, Chính Nguyên à." Ông nói. "Bố mừng vì con đã đủ dũng cảm để sửa chữa sai lầm, thay vì để nó chôn vùi cả cuộc đời con."
Tú Anh, với vai trò phù dâu chính, đứng cạnh Lâm Bảo Duy — người được Nhã Kỳ mời làm nhân chứng đại diện cho hành trình sự nghiệp cô đã gây dựng lại — cả hai đều không giấu được nụ cười rạng rỡ khi chứng kiến khoảnh khắc quan trọng này.
"Mày còn nhớ cái đêm mày gọi điện cho tao từ Singapore không?" Tú Anh thì thầm với Bảo Duy, mắt vẫn dõi theo Nhã Kỳ đang chuẩn bị bước ra. "Lúc đó tao chưa bao giờ nghĩ có ngày hôm nay sẽ đến, dưới hình thức này."
"Nhưng nó đã đến, theo đúng cách nó cần phải đến." Bảo Duy đáp, giọng anh trầm ngâm. "Không phải nhờ phép màu, mà nhờ chính bản lĩnh của Nhã Kỳ, và sự thức tỉnh thật sự của Chính Nguyên. Đó mới là nền tảng bền vững nhất cho một cuộc hôn nhân."
Đặng Việt Anh và Tống Khải Minh, hai người đã âm thầm góp phần không nhỏ vào việc phơi bày sự thật đêm diễn định mệnh, cũng có mặt trong buổi lễ nhỏ này theo lời mời trân trọng của cả Nhã Kỳ lẫn Chính Nguyên, như một lời tri ân dành cho những người đã đồng hành cùng họ qua giai đoạn khó khăn nhất.
Buổi lễ bắt đầu khi ánh hoàng hôn nhuộm cam cả bầu trời. Nhã Kỳ bước ra từ căn phòng nhỏ, tay cầm bó hoa cưới giản dị gồm những bông hồng bạch hái từ chính khu vườn quen thuộc. Bảo Nhiên đi trước, rải những cánh hoa nhỏ xuống lối đi, gương mặt con bé rạng rỡ hạnh phúc.
Chính Nguyên đứng chờ ở cuối lối đi, ánh mắt anh không rời khỏi Nhã Kỳ dù chỉ một giây. Khi cô bước đến gần, anh khẽ nắm lấy tay cô, giọng anh thì thầm chỉ đủ để cô nghe thấy: "Em đẹp hơn bất kỳ điều gì anh từng tưởng tượng."
Vị chủ hôn — một người bạn lâu năm của gia đình — mời cả hai trao lời thề nguyện. Chính Nguyên là người nói trước, giọng anh vang lên rõ ràng, không còn chút dè dặt hay kiềm chế cảm xúc như con người anh vẫn thể hiện suốt nhiều năm qua.
"Nhã Kỳ, bảy năm trước, anh đã cưới em nhưng chưa từng thực sự học cách trân trọng em đúng mức. Hôm nay, anh muốn hứa với em một điều khác — không phải lời hứa về sự giàu sang hay địa vị, mà lời hứa sẽ luôn lắng nghe em, luôn nhìn thấy em, luôn coi em là một người bạn đời bình đẳng, không phải một cái bóng lặng lẽ phía sau thành công của anh. Anh yêu em, không chỉ vì em là mẹ của con gái anh, mà vì chính con người em — mạnh mẽ, tài năng, và đủ bao dung để cho anh một cơ hội thứ hai mà lẽ ra anh không xứng đáng được nhận."
Nhã Kỳ, nước mắt lăn dài trên má nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ, đáp lại bằng giọng run run nhưng đầy quyết tâm. "Chính Nguyên, em đã từng tin rằng tình yêu là sự kiên nhẫn chờ đợi, là sự cam chịu âm thầm. Em đã sai. Giờ đây em hiểu, tình yêu thực sự là khi cả hai người cùng nhìn về một hướng, cùng tôn trọng, cùng trưởng thành bên nhau. Em nhận lời bắt đầu lại với anh, không phải vì em cần một người chồng, mà vì em tin tưởng vào con người anh đã trở thành, và vào con người chúng ta có thể cùng nhau xây dựng."
Khi cả hai trao nhau nụ hôn nhẹ nhàng dưới ánh hoàng hôn, Bảo Nhiên vỗ tay reo hò thích thú, chạy đến ôm chầm lấy cả cha lẫn mẹ. "Con vui quá! Giờ thì nhà mình lại có đủ cả bố và mẹ rồi!"
Nhã Kỳ cúi xuống ôm con gái, ánh mắt cô nhìn sang Chính Nguyên, cả hai cùng mỉm cười trước niềm hạnh phúc hồn nhiên của con trẻ — thứ hạnh phúc giản đơn mà cả gia đình họ đã phải trải qua bao sóng gió mới có thể tìm lại được một cách trọn vẹn, chân thật.
Buổi tiệc nhỏ diễn ra ấm cúng trong khu vườn, tiếng cười nói rộn ràng hòa cùng ánh đèn lung linh và hương hoa hồng bạch thoang thoảng trong gió đêm. Nhìn quanh, Nhã Kỳ thấy tất cả những người quan trọng nhất trong hành trình của mình đều có mặt — Tú Anh đang trò chuyện rôm rả cùng Bảo Duy, bà Ngọc Hân đang bế Bảo Nhiên chỉ cho con bé xem những vì sao đầu tiên xuất hiện trên bầu trời, ông Chính Đức đang nâng ly chúc mừng cùng vài người bạn cũ.
Chính Nguyên đến bên cạnh cô, khoác nhẹ lên vai cô một chiếc áo choàng mỏng khi gió đêm bắt đầu se lạnh — một cử chỉ nhỏ nhặt, giản dị, nhưng chứa đựng trọn vẹn sự quan tâm chân thành mà suốt bảy năm trước anh chưa từng biết cách thể hiện.
"Cảm ơn em, vì đã cho anh cơ hội thứ hai này." Anh nói, giọng anh trầm ấm.
"Cảm ơn anh, vì đã học cách thay đổi thật sự." Nhã Kỳ đáp, tựa đầu nhẹ vào vai anh, nhìn lên bầu trời đêm đang dần điểm những vì sao đầu tiên. "Từ giờ, chúng ta hãy cùng nhau viết tiếp câu chuyện của mình, không phải như những gì người khác kỳ vọng, mà như những gì chính chúng ta thực sự mong muốn."
Đêm đó, dưới bầu trời đầy sao của khu vườn nhà họ Phong, một gia đình nhỏ đã tìm lại được nhau, không phải bằng phép màu kỳ diệu nào, mà bằng chính sự chân thành, dũng cảm đối mặt với sự thật, và tình yêu thương đủ mạnh mẽ để cả hai cùng nhau sửa chữa, cùng nhau trưởng thành, viết tiếp một chương mới, ấm áp và bền vững hơn bất kỳ điều gì họ từng có trước đó.
Vài tuần sau buổi lễ, Nhã Kỳ nhận được một bức thư ngắn từ Diệp Uyển Thi, gửi từ thành phố ven biển nơi cô đang bắt đầu cuộc sống mới. Bức thư không dài, chỉ vỏn vẹn vài dòng: "Tôi nghe tin về đám cưới của hai người. Tôi mong cả hai sẽ hạnh phúc thật sự. Tôi cũng đang cố gắng học cách buông bỏ quá khứ, học cách sống cho hiện tại của chính mình. Cảm ơn vì đã không tận cùng vùi dập tôi, dù tôi biết mình không xứng đáng với sự khoan dung đó." Nhã Kỳ đọc xong, gấp bức thư lại cẩn thận, lòng cô dấy lên một sự bình an nhẹ nhõm — không phải sự hả hê của người chiến thắng, mà là sự thanh thản của người đã thực sự khép lại được một chương đau buồn trong cuộc đời mình, cho cả bản thân và cho những người từng liên quan.
Cô cất bức thư vào ngăn kéo, nơi cô vẫn giữ cuốn sổ tay phác thảo cũ, giờ đây đã có thêm nhiều trang mới, ghi lại không chỉ những ý tưởng thiết kế, mà cả những khoảnh khắc hạnh phúc giản dị của cuộc sống hiện tại — một cuốn nhật ký bằng những nét vẽ, chứng kiến trọn vẹn hành trình từ tro tàn đến hồi sinh của một người phụ nữ đã học được cách vừa yêu thương người khác, vừa không bao giờ đánh mất chính mình.