Chương 13
Chương 13 — Vệt Nắng Trên Sổ Đỏ
Đúng như dự đoán của Hạ Vy, sau khi biết tin về khả năng bị hủy bỏ thỏa thuận, ông Võ Thành Đạt không chịu từ bỏ dễ dàng. Vài ngày sau buổi gặp căng thẳng tại văn phòng ủy ban xã, ông tìm cách tiếp cận Đăng Phong theo một hướng khác, mời anh đến một buổi gặp riêng tại thành phố, xa khỏi sự giám sát của chính quyền địa phương.
Đăng Phong, dù đã có phần cảnh giác hơn sau những gì đã xảy ra, vẫn quyết định đến gặp, phần vì muốn chính thức thông báo về việc chấm dứt thỏa thuận, phần vì tò mò muốn biết phía công ty sẽ phản ứng ra sao. Buổi gặp diễn ra tại một nhà hàng sang trọng, nơi ông Đạt đã chuẩn bị sẵn một bầu không khí thân mật, cố gắng xoa dịu tình hình.
"Anh Phong, tôi hiểu những lo ngại của anh," ông Đạt mở lời, giọng ông mềm mỏng hơn hẳn lần gặp trước với Hạ Vy. "Nhưng tôi mong anh xem xét lại quyết định của mình. Chúng tôi sẵn sàng điều chỉnh lại các điều khoản hợp đồng cho phù hợp với diện tích đất thực tế, đảm bảo quyền lợi của anh không bị ảnh hưởng quá nhiều."
"Tôi đánh giá cao thiện chí của anh," Đăng Phong đáp, giọng anh giờ đây đã điềm tĩnh, thận trọng hơn nhiều so với trước đây. "Nhưng sau những gì đã xảy ra, đặc biệt là việc anh đề nghị hối lộ cán bộ địa chính, tôi không còn tin tưởng vào sự minh bạch trong cách làm việc của công ty anh nữa."
Gương mặt ông Đạt thoáng chút biến sắc trước lời nói thẳng thắn ấy. "Đó chỉ là một sự hiểu lầm đáng tiếc," ông cố gắng biện minh, giọng ông có phần lúng túng. "Tôi chỉ muốn thể hiện thiện chí hợp tác, không hề có ý đồ xấu nào cả."
"Tôi nghĩ, cả anh và tôi đều hiểu rõ bản chất thực sự của 'thiện chí' đó là gì," Đăng Phong đáp, giọng anh kiên quyết. "Tôi đã quyết định, sẽ chính thức đề nghị hủy bỏ thỏa thuận đặt cọc giữa hai bên. Tôi sẽ hoàn trả lại khoản tiền đặt cọc đã nhận, theo đúng các điều khoản đã ký kết trong hợp đồng ban đầu."
Ông Đạt im lặng một lúc lâu, ánh mắt ông đầy sự tính toán. "Anh có chắc chắn về quyết định này không?" ông hỏi, giọng ông chuyển sang có phần đe dọa ngầm. "Việc hủy bỏ hợp đồng giữa chừng có thể kéo theo nhiều rắc rối pháp lý, tốn kém thời gian, chi phí cho cả hai bên đấy."
"Tôi đã cân nhắc kỹ lưỡng, thưa anh," Đăng Phong đáp, không hề nao núng trước lời đe dọa ngầm ấy. "Tôi thà chấp nhận những rắc rối pháp lý có thể xảy ra, còn hơn là tiếp tục hợp tác với một đối tác đã có hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng như vậy."
Rời khỏi buổi gặp, Đăng Phong lập tức gọi điện thông báo cho Hạ Vy về quyết định chính thức của mình, cũng như toàn bộ diễn biến của cuộc gặp với ông Đạt. "Tôi nghĩ, cô nên biết về chuyện này," anh nói, giọng anh vẫn còn phảng phất sự căng thẳng. "Tôi lo ông ta có thể sẽ tìm cách gây khó dễ, trả đũa bằng cách nào đó."
"Cảm ơn anh đã thông báo," Hạ Vy đáp, giọng cô trân trọng trước sự thay đổi tích cực của Đăng Phong. "Tôi sẽ báo cáo lại tình hình cho ông Trần Quốc Hùng, để có phương án đề phòng cần thiết."
Đúng như lo ngại của cả hai, chỉ hai ngày sau, Hạ Vy nhận được tin từ Mai Anh rằng, có một đoàn thanh tra không rõ nguồn gốc bất ngờ xuất hiện tại xã, yêu cầu được kiểm tra toàn bộ quy trình xử lý hồ sơ liên quan đến vụ tranh chấp đất nhà họ Lâm, với lý do "nhận được đơn khiếu nại nặc danh về dấu hiệu sai phạm trong quá trình xử lý".
"Em nghĩ, đây có phải là chiêu trò của công ty Sông Xanh không?" Mai Anh hỏi, giọng cô đầy lo lắng khi thông báo tin này cho Hạ Vy.
"Rất có thể," Hạ Vy đáp, giọng cô bình tĩnh dù trong lòng không khỏi căng thẳng. "Nhưng tôi tin, quy trình xử lý của mình hoàn toàn minh bạch, đúng quy định. Chúng ta không có gì phải lo lắng, chỉ cần hợp tác đầy đủ, cung cấp mọi tài liệu cần thiết cho đoàn thanh tra."
Dù giữ được vẻ bình tĩnh bên ngoài, trong lòng Hạ Vy không khỏi dâng lên một nỗi lo lắng mơ hồ, khi nhận ra, cuộc chiến bảo vệ công lý mà cô đang theo đuổi có thể sẽ còn phải đối mặt với nhiều thủ đoạn tinh vi, khó lường hơn nữa từ những thế lực có lợi ích bị đe dọa.
Sáng hôm sau, đoàn thanh tra chính thức có mặt tại văn phòng ủy ban xã, do một người đàn ông trung niên tên là trưởng đoàn dẫn đầu, mang theo phong thái nghiêm nghị, cứng nhắc của một cuộc kiểm tra đột xuất. Ông Trần Quốc Hùng, dù bất ngờ trước sự xuất hiện này, vẫn giữ thái độ hợp tác đầy đủ, chỉ đạo Hạ Vy chuẩn bị toàn bộ hồ sơ liên quan để phục vụ công tác thanh tra.
"Chúng tôi cần rà soát toàn bộ quy trình từ khâu tiếp nhận thông tin, đo đạc thực địa, cho đến việc lấy lời khai và ra quyết định điều chỉnh ranh giới đất," vị trưởng đoàn thanh tra nói, giọng ông nghiêm túc, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. "Đơn khiếu nại nặc danh cho rằng, có dấu hiệu cán bộ địa chính đã lạm quyền, tự ý đưa ra kết luận sai lệch, gây thiệt hại cho một bên liên quan."
Hạ Vy, dù trong lòng không khỏi lo lắng trước áp lực bất ngờ này, vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết, lần lượt trình bày đầy đủ, chi tiết từng bước trong quy trình xử lý mà cô đã thực hiện — từ việc phát hiện sai lệch ban đầu, đến quá trình xác minh, lấy lời khai chính thức của ông Ba Đạt, cho đến buổi đo đạc độc lập với sự chứng kiến của tất cả các bên liên quan.
"Toàn bộ quy trình đều được thực hiện công khai, minh bạch, có đầy đủ biên bản, chữ ký xác nhận của các bên liên quan tại mỗi bước," cô giải trình, giọng cô điềm tĩnh nhưng đầy tự tin. "Tôi sẵn sàng cung cấp đầy đủ mọi tài liệu, hồ sơ liên quan để phục vụ công tác thanh tra."
Đoàn thanh tra dành trọn cả buổi sáng để rà soát kỹ lưỡng từng trang tài liệu, đối chiếu với các quy định pháp luật hiện hành. Đến trưa, vị trưởng đoàn, sau khi hoàn tất việc kiểm tra sơ bộ, có phần thay đổi thái độ, không còn giữ vẻ nghiêm khắc như ban đầu.
"Qua kiểm tra sơ bộ, tôi thấy quy trình xử lý của cô khá đầy đủ, chặt chẽ," ông nói, giọng ông đã bớt phần căng thẳng. "Chúng tôi sẽ tiếp tục xác minh thêm một số chi tiết, nhưng bước đầu, chưa phát hiện dấu hiệu sai phạm nghiêm trọng như trong đơn khiếu nại đã nêu."
Ông Trần Quốc Hùng, đứng bên cạnh theo dõi toàn bộ quá trình, không giấu được sự nhẹ nhõm. "Tôi tin tưởng hoàn toàn vào sự minh bạch trong công việc của cô Vy," ông nói với đoàn thanh tra. "Chúng tôi luôn sẵn sàng hợp tác đầy đủ với bất kỳ hoạt động kiểm tra, giám sát nào từ cấp trên, để đảm bảo mọi quyết định đều đúng quy định pháp luật."
Buổi chiều, sau khi đoàn thanh tra hoàn tất công việc và rời đi, Hạ Vy mới thực sự cảm thấy nhẹ nhõm, dù cơ thể cô đã thấm mệt sau một ngày dài căng thẳng đối phó với áp lực bất ngờ. "Cháu nghĩ, đây chắc chắn là một chiêu trò của công ty Sông Xanh, nhằm gây khó khăn, làm chậm trễ tiến độ xử lý," cô nói với ông Hùng, giọng cô vẫn còn phảng phất sự bức xúc.
"Tôi cũng nghĩ vậy," ông Hùng đáp, giọng ông trầm ngâm. "Nhưng may mắn là quy trình của cô hoàn toàn chặt chẽ, không để lại bất kỳ kẽ hở nào để họ có thể lợi dụng. Đây cũng là một bài học quý giá, nhắc nhở chúng ta luôn phải cẩn trọng, tỉ mỉ trong từng bước xử lý công việc."
Tối hôm đó, Đăng Khoa ghé qua văn phòng ủy ban xã để thăm hỏi Hạ Vy sau một ngày căng thẳng mà anh nghe được qua lời kể của Mai Anh. "Tôi nghe nói, hôm nay cô phải đối mặt với đoàn thanh tra bất ngờ," anh nói, ánh mắt anh đầy sự lo lắng chân thành. "Cô có sao không?"
"Tôi ổn," Hạ Vy đáp, khẽ mỉm cười trước sự quan tâm ấy. "Mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa, quy trình của tôi hoàn toàn minh bạch, không có gì phải lo lắng."
"Tôi tin là vậy," Đăng Khoa nói, giọng anh ấm áp. "Nhưng tôi vẫn không khỏi lo lắng, khi thấy công ty Sông Xanh sẵn sàng dùng đủ mọi thủ đoạn để gây áp lực. Tôi sợ, họ sẽ không dừng lại ở đây."
"Tôi cũng nghĩ vậy," Hạ Vy thừa nhận, giọng cô trầm xuống. "Nhưng tôi tin, chừng nào chúng ta còn đứng vững trên nền tảng của sự thật và đúng quy trình, họ sẽ không thể làm gì được chúng ta."
Đăng Khoa gật đầu, ánh mắt anh tràn đầy sự khâm phục dành cho cô. "Tôi thực sự ngưỡng mộ sự kiên định của cô," anh nói. "Không phải ai cũng đủ can đảm để đối mặt với áp lực lớn như vậy, mà vẫn giữ được sự bình tĩnh, sáng suốt trong công việc."
Hạ Vy khẽ đỏ mặt trước lời khen ấy, cảm nhận một sự ấm áp quen thuộc lan tỏa trong lòng mỗi khi có Đăng Khoa ở bên cạnh. Giữa những ngày tháng đầy sóng gió của công việc, sự đồng hành thầm lặng nhưng vững chắc của anh đã trở thành một điểm tựa tinh thần quý giá, giúp cô có thêm động lực để tiếp tục kiên định trên con đường mình đã chọn.