Vệt Nắng Trên Sổ Đỏ
8 phút đọc

Chương 5

Chương 5 — Vệt Nắng Trên Sổ Đỏ

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Một tuần trôi qua kể từ cuộc trò chuyện với bà Gấm, Hạ Vy vẫn kiên nhẫn chờ đợi ông Ba Đạt liên lạc lại, đồng thời tranh thủ thời gian hoàn thiện thêm hồ sơ kỹ thuật, chuẩn bị sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào có thể xảy ra. Cô cũng không quên nhiệm vụ chính thức của mình — tổ chức một buổi làm việc chính thức với cả hai anh em Đăng Phong và Đăng Khoa, để lắng nghe quan điểm, nguyện vọng của mỗi bên một cách đầy đủ, khách quan.

Buổi làm việc diễn ra tại trụ sở ủy ban xã, với sự tham dự của ông Trần Quốc Hùng để đảm bảo tính chính thức, khách quan của buổi hòa giải. Đăng Phong đến trước, gương mặt anh vẫn giữ vẻ căng thẳng, sốt ruột thường thấy. "Tôi mong buổi làm việc hôm nay sẽ giúp đẩy nhanh tiến độ giải quyết," anh nói ngay khi vừa ngồi xuống. "Bên công ty du lịch vẫn đang chờ, họ không thể đợi mãi được."

"Tôi hiểu sự sốt ruột của anh," Hạ Vy đáp, giọng cô điềm tĩnh. "Nhưng tôi cần đảm bảo mọi quyết định đưa ra đều dựa trên cơ sở pháp lý vững chắc, chính xác tuyệt đối, đặc biệt là với những vụ việc có yếu tố lịch sử phức tạp như thế này."

Khi Đăng Khoa đến, không khí trong phòng họp càng thêm phần căng thẳng khi hai anh em vô tình chạm mặt nhau. "Anh vẫn khăng khăng muốn bán đất à?" Đăng Khoa hỏi thẳng, giọng anh không giấu được sự bất bình.

"Chú không hiểu được áp lực mà anh đang gánh chịu đâu," Đăng Phong đáp trả, giọng anh gay gắt. "Anh nợ nần chồng chất từ việc làm ăn thua lỗ trên thành phố, cần tiền để giải quyết. Bán một phần đất để lấy vốn làm lại cuộc đời, có gì sai?"

"Đây không chỉ là đất, đây là công sức cả đời của ba để lại," Đăng Khoa phản bác, giọng anh cũng không kém phần quyết liệt. "Em không phản đối việc anh cần tiền, nhưng bán hết cả khu vườn cho một công ty xa lạ, để họ biến nó thành khu nghỉ dưỡng, liệu có phải là cách duy nhất không?"

Ông Trần Quốc Hùng, nhận thấy tình hình có nguy cơ leo thang thành một cuộc cãi vã gay gắt, lên tiếng can thiệp kịp thời. "Hai anh em bình tĩnh lại," ông nói, giọng ông nghiêm nghị nhưng vẫn giữ được sự ôn hòa cần thiết. "Hôm nay chúng ta ngồi đây để tìm ra hướng giải quyết hợp tình hợp lý, không phải để tranh cãi thêm nữa."

Hạ Vy nhân cơ hội đó, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết đưa ra thông báo quan trọng. "Trước khi chúng ta bàn đến phương án phân chia cụ thể, tôi cần thông báo với hai anh một điều," cô nói, giọng cô cẩn trọng lựa chọn từng câu chữ. "Trong quá trình đo đạc, đối chiếu hồ sơ, tôi phát hiện có sự chênh lệch đáng kể giữa ranh giới đất hiện tại với bản đồ địa chính gốc từ năm một chín chín chín. Tôi đang tiến hành xác minh thêm, nhưng có khả năng, một phần đất hiện tại thuộc quyền sử dụng của gia đình mình, trên thực tế, đáng lẽ phải thuộc về gia đình hàng xóm — ông Sáu Tâm."

Thông tin ấy như một cú sốc giáng xuống, khiến cả căn phòng chìm trong sự im lặng nặng nề. Đăng Phong, gương mặt anh biến sắc rõ rệt. "Cô... cô nói gì cơ?" anh hỏi lại, giọng anh không giấu được sự hoảng loạn. "Ý cô là đất nhà tôi bị tranh chấp với cả nhà ông Sáu Tâm nữa sao? Vậy còn hợp đồng bán đất tôi đã ký kết với bên công ty du lịch thì sao?"

"Nếu giả thuyết của tôi được xác minh chính xác," Hạ Vy đáp, giọng cô thận trọng nhưng dứt khoát, "thì phần đất chênh lệch đó cần phải được điều chỉnh, trả lại đúng chủ sở hữu hợp pháp theo quy định pháp luật, bất kể hợp đồng mua bán nào đã hoặc đang được ký kết trên phần đất ấy."

Đăng Phong đứng bật dậy, gương mặt anh đỏ bừng vì tức giận lẫn hoảng sợ. "Không thể như vậy được! Đất này gia đình tôi đã sử dụng ổn định suốt mấy chục năm nay, có sổ đỏ đàng hoàng, sao có thể tự nhiên bị lấy lại được?"

"Tôi hiểu sự lo lắng của anh," Hạ Vy đáp, giọng cô vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết dù áp lực đang gia tăng. "Nhưng pháp luật quy định rõ ràng, nếu có sai sót trong quá trình đo đạc, cấp giấy chứng nhận trước đây, cơ quan chức năng có trách nhiệm phải điều chỉnh lại cho đúng, đảm bảo quyền lợi hợp pháp của tất cả các bên liên quan."

Đăng Khoa, dù cũng không giấu được sự bất ngờ trước thông tin vừa nghe, vẫn cố giữ được sự điềm tĩnh hơn anh trai mình. "Nếu đúng là gia đình mình đã vô tình chiếm dụng đất của nhà ông Sáu Tâm suốt bao năm qua, thì chúng ta cần phải trả lại, đó là điều đúng đắn duy nhất cần làm," anh nói, giọng anh kiên định.

"Chú nói dễ dàng quá," Đăng Phong gắt lên, quay sang nhìn em trai với ánh mắt đầy phẫn nộ. "Chú không phải người đang gánh nợ nần, không hiểu được cảm giác mất đi một phần tài sản quan trọng như thế nào đâu."

Ông Trần Quốc Hùng một lần nữa lên tiếng, giọng ông trầm nhưng đầy sức nặng. "Tôi hiểu đây là một cú sốc lớn đối với gia đình anh," ông nói với Đăng Phong. "Nhưng tôi mong anh hiểu, cô Vy không hề vội vàng đưa ra kết luận này. Đây chỉ là nghi vấn ban đầu, cần được xác minh đầy đủ trước khi có bất kỳ quyết định chính thức nào. Chúng tôi sẽ đảm bảo quá trình xử lý diễn ra công bằng, minh bạch cho tất cả các bên."

Buổi làm việc kết thúc trong bầu không khí căng thẳng, chưa đạt được bất kỳ thỏa thuận cụ thể nào, nhưng lại đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong toàn bộ vụ việc. Khi mọi người ra về, Đăng Phong rời đi trước, gương mặt anh vẫn còn đầy vẻ giận dữ lẫn hoang mang, không nói thêm một lời nào với bất kỳ ai.

Đăng Khoa nán lại, ánh mắt anh nhìn Hạ Vy với sự phức tạp khó tả — vừa có chút bàng hoàng trước sự thật vừa được hé lộ, vừa có sự tin tưởng dành cho cô cán bộ trẻ đã không ngần ngại nói ra sự thật, dù nó có thể gây bất lợi trực tiếp cho chính gia đình mình. "Cảm ơn cô, vì đã trung thực," anh nói, giọng anh chân thành. "Tôi biết, điều đó không hề dễ dàng, khi cô mới về công tác, chưa quen biết ai trong xã."

"Đó là trách nhiệm của tôi," Hạ Vy đáp, khẽ mỉm cười dù trong lòng vẫn còn nặng trĩu sau buổi làm việc căng thẳng vừa rồi. "Và tôi tin, dù khó khăn đến đâu, sự thật rồi cũng sẽ mang lại điều tốt đẹp hơn về lâu dài, cho tất cả mọi người."

Đăng Khoa nhìn cô, ánh mắt anh tràn đầy sự cảm kích. "Tôi tin điều đó," anh nói. "Và tôi sẽ đồng hành cùng cô, đến khi sự thật hoàn toàn được sáng tỏ, dù con đường phía trước còn nhiều chông gai."

Trên đường về, Hạ Vy ghé ngang nhà ông Sáu Tâm, phần vì tò mò muốn quan sát thêm cuộc sống thường nhật của gia đình cụ, phần vì cảm giác áy náy trong lòng khi vừa nói ra một thông tin có thể làm đảo lộn cả cuộc sống yên bình của cụ ông, dù cô tin đó là điều cần phải làm. Ông Sáu Tâm vẫn đang ngồi vá lưới như thường lệ, thấy cô ghé qua, ông vui vẻ mời vào nhà uống nước.

"Con lại ghé thăm ông già này nữa hả," ông cười hiền, rót cho cô một ly trà đá mát lạnh. "Con làm việc bên địa chính, chắc bận rộn lắm phải không?"

"Dạ, cũng khá bận ông ạ," Hạ Vy đáp, cố giữ giọng bình thường dù trong lòng đầy tâm sự. "Ông sống một mình chắc buồn lắm, chú Hên có hay về thăm ông không ạ?"

"Nó bận làm ăn trên thành phố, thỉnh thoảng mới về được vài bữa," ông Sáu Tâm đáp, giọng ông có chút chạnh lòng nhưng vẫn cố tỏ ra lạc quan. "Nhưng thôi, ông quen sống một mình rồi, có mảnh vườn nhỏ, con gà con vịt làm bạn cũng đủ vui."

Nhìn cảnh sống giản dị, đạm bạc của cụ ông, Hạ Vy càng thêm quyết tâm phải làm sáng tỏ mọi chuyện, trả lại công bằng cho gia đình đã âm thầm chịu thiệt thòi suốt hơn hai mươi năm qua mà không hề hay biết. Cô không nói gì thêm về những nghi vấn của mình, chỉ ngồi trò chuyện thêm một lúc về những chuyện đời thường trước khi cáo từ ra về.

Tối hôm đó, khi ngồi tổng kết lại toàn bộ diễn biến trong ngày, Hạ Vy cảm nhận rõ ràng, hành trình phía trước của mình sẽ còn nhiều thử thách hơn nữa. Buổi làm việc căng thẳng với hai anh em nhà họ Lâm, phản ứng dữ dội của Đăng Phong, sự im lặng đầy tâm sự của ông Sáu Tâm — tất cả như những mảnh ghép đang dần được đặt vào đúng vị trí của một bức tranh lớn hơn, phức tạp hơn những gì cô từng hình dung khi mới đặt chân đến Cồn Sen.

Cô mở cửa sổ, để làn gió đêm mát lành từ dòng sông thổi vào căn phòng nhỏ, mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa dừa đang mùa trổ bông. Nhìn ánh trăng lấp lánh trên mặt sông, cô thầm hứa với chính mình, dù con đường phía trước có nhiều chông gai, xung đột đến đâu, cô cũng sẽ kiên định theo đuổi đến cùng, để mang lại công bằng thực sự cho mảnh đất và những con người nơi đây — những con người đã, đang, và sẽ luôn gắn bó với vùng sông nước yên bình này.

Đã sao chép liên kết chương