Chương 26
Chương 26 — Vệt Nắng Trên Sổ Đỏ
Sau lời cầu hôn đầy xúc động tại công trình đê điều, Hạ Vy cùng Đăng Khoa bắt tay vào chuẩn bị cho đám cưới sắp tới, đồng thời tiếp tục hoàn thiện những công việc còn dang dở tại Cồn Sen. Bà Diệp, mẹ Hạ Vy, đã xuống Cồn Sen đúng như lời hứa, để chính thức gặp gỡ gia đình họ Lâm, bàn bạc về những thủ tục cần thiết cho ngày trọng đại của hai con.
Buổi gặp gỡ giữa hai gia đình diễn ra trong bầu không khí ấm cúng, thân mật, tại chính căn nhà gỗ ba gian truyền thống của gia đình họ Lâm. Bà Gấm, với sự chu đáo, hiếu khách đặc trưng của người phụ nữ miền Tây, đã chuẩn bị một bữa cơm thịnh soạn để đón tiếp bà Xuân cùng gia đình thông gia tương lai.
"Cháu Vy là một cô gái tuyệt vời, thông minh, chính trực, tôi thực sự rất quý mến cháu," bà Gấm nói với bà Xuân trong lúc trò chuyện, giọng bà chân thành. "Gia đình tôi cảm thấy vô cùng may mắn khi được đón nhận cháu vào làm dâu."
"Cảm ơn chị," bà Xuân đáp, giọng bà xúc động. "Tôi cũng rất mừng khi thấy con gái mình tìm được một gia đình tốt đẹp, ấm áp như gia đình chị, cùng một người chồng chín chắn, tận tâm, luôn biết yêu thương như cháu Khoa."
Hai người mẹ nhanh chóng trở nên thân thiết, cùng nhau bàn bạc chi tiết về kế hoạch tổ chức đám cưới, từ việc chọn ngày lành tháng tốt, đến những nghi thức truyền thống cần được thực hiện đầy đủ theo phong tục của cả hai vùng miền. Hạ Vy và Đăng Khoa, ngồi bên cạnh lắng nghe, không khỏi cảm thấy ấm lòng trước sự hòa hợp nhanh chóng giữa hai gia đình.
"Em nghĩ, chúng ta nên tổ chức đám cưới ngay tại Cồn Sen," Đăng Khoa đề xuất trong một buổi tối riêng tư, khi cả hai cùng bàn bạc thêm về những chi tiết cụ thể. "Nơi mọi thứ giữa chúng ta bắt đầu, cũng nên là nơi chứng kiến chúng ta chính thức về chung một nhà."
"Em cũng nghĩ vậy," Hạ Vy đáp, khẽ mỉm cười. "Cồn Sen đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời em, và em muốn ngày trọng đại nhất của cuộc đời mình cũng được diễn ra ngay tại chính nơi đây."
Cả hai quyết định chọn địa điểm tổ chức đám cưới ngay tại khu vực gần công trình đê điều vừa hoàn thành, nơi có thể nhìn bao quát toàn cảnh dòng sông Cồn Sen cùng những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài đến tận chân trời. "Đây sẽ là nơi thích hợp nhất," Hạ Vy nói, ánh mắt cô đầy sự xúc động khi hình dung về khung cảnh đám cưới sắp tới. "Một nơi vừa mang ý nghĩa của sự khởi đầu, vừa là minh chứng cho những nỗ lực mà chúng ta đã cùng nhau xây dựng."
Trong những tuần tiếp theo, cả xã Cồn Sen dường như cũng háo hức không kém gì cô dâu chú rể trước ngày trọng đại sắp tới. Bà con lối xóm, những người đã đồng hành cùng Hạ Vy suốt hành trình đầy thử thách vừa qua, đều nhiệt tình góp sức chuẩn bị, từ việc trang trí không gian tổ chức lễ cưới, đến việc chuẩn bị những món ăn truyền thống đậm đà hương vị miền Tây sông nước.
Ông Sáu Tâm, dù tuổi đã cao, cũng xung phong đảm nhận việc trang trí cổng hoa bằng lá dừa, một nghề thủ công truyền thống mà ông đã thành thạo từ thời trai trẻ. "Để ta làm cho, mấy đứa trẻ bây giờ đâu còn ai biết đan lá dừa thành hình đẹp như hồi xưa nữa," ông nói, tay ông thoăn thoắt tết từng chiếc lá dừa thành những hình thù tinh xảo, đẹp mắt, gợi nhớ về một thời tuổi trẻ đã xa.
Mai Anh cùng vài người bạn đồng nghiệp tại văn phòng địa chính xã cũng xin nghỉ phép để hỗ trợ Hạ Vy trong khâu chuẩn bị, từ việc lên danh sách khách mời, đến việc sắp xếp chỗ ngồi cho từng bàn tiệc. "Đây là đám cưới của người bạn thân thiết nhất của mình đó, mình phải giúp hết sức mới được," Mai Anh nói, tay cô vẫn đang cặm cụi ghi chép từng chi tiết nhỏ nhặt vào cuốn sổ tay quen thuộc của mình.
Đăng Phong, với kinh nghiệm kinh doanh mới tích lũy được, đảm nhận việc liên hệ, đặt hàng các nguyên vật liệu cần thiết cho tiệc cưới, đảm bảo mọi thứ đều được chuẩn bị chu đáo, đúng tiến độ. "Anh muốn đám cưới của chú với cô Vy phải thật hoàn hảo, xứng đáng với những gì hai người đã cùng nhau trải qua suốt hơn một năm vừa rồi," anh nói với Đăng Khoa trong một buổi tối cả hai anh em cùng nhau kiểm tra lại danh sách chuẩn bị.
Nhìn cảnh cả cộng đồng cùng nhau chung tay chuẩn bị cho ngày trọng đại của đời mình, Hạ Vy không khỏi xúc động sâu sắc. Cô dần nhận ra, hạnh phúc mà cô đang có được không chỉ đơn thuần là tình yêu giữa hai người, mà còn là sự yêu thương, gắn kết của cả một cộng đồng đã cùng nhau trải qua bao thăng trầm, thử thách để đi đến ngày hôm nay.
Một buổi chiều, khi đang cùng bà Xuân đi chọn vải may áo dài cưới tại một tiệm may nhỏ trong thị trấn huyện, Hạ Vy tình cờ gặp lại vị đại diện Sở Tài nguyên Môi trường tỉnh, người từng đến dự buổi họp tổng kết đợt rà soát mở rộng trước đó. "Cô Vy, nghe nói cô sắp lập gia đình rồi, chúc mừng cô nhé," ông nói, nụ cười thân thiện hiện rõ trên gương mặt. "Tôi cũng có tin vui muốn báo cho cô, đợt rà soát tại các xã lân cận mà cô từng tham gia đã chính thức hoàn tất, tất cả các trường hợp đều đã được xử lý ổn thỏa."
"Cháu rất vui khi nghe được tin này," Hạ Vy đáp, giọng cô đầy sự phấn khởi. "Cháu tin, đây sẽ là một khởi đầu tốt đẹp cho công tác quản lý đất đai minh bạch hơn trên toàn tỉnh trong tương lai, mang lại công bằng cho nhiều gia đình khác nữa."
"Bên cạnh đó, chúng tôi cũng đang xem xét việc mời cô tham gia biên soạn một bộ tài liệu hướng dẫn quy trình rà soát, xử lý các trường hợp sai lệch đất đai lịch sử, để có thể áp dụng rộng rãi hơn trên phạm vi toàn tỉnh, thậm chí có thể là cả nước," ông nói thêm, giọng ông đầy sự trân trọng, ánh mắt ông không giấu được sự tin tưởng dành cho cô cán bộ trẻ đầy năng lực. "Kinh nghiệm thực tế mà cô đã tích lũy được qua vụ việc tại Cồn Sen thực sự vô cùng quý giá, không phải cán bộ nào cũng có được."
Lời đề nghị ấy khiến Hạ Vy không khỏi xúc động sâu sắc, cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết về ý nghĩa thực sự của những gì mình đã làm được suốt hơn một năm vừa qua. "Cháu rất vinh dự trước lời đề nghị này, thưa chú," cô đáp, giọng cô chân thành. "Cháu sẽ cố gắng hết sức để có thể đóng góp một phần công sức nhỏ bé của mình vào công cuộc chung này, sau khi mọi việc trong gia đình đã được ổn định."
Trên đường trở về, bà Xuân không giấu được niềm tự hào khi nhìn con gái mình. "Mẹ luôn tin, con sẽ trở thành một người có ích cho xã hội," bà nói, giọng bà đầy xúc động. "Nhìn thấy con trưởng thành, được mọi người tin tưởng, yêu quý như vậy, mẹ cảm thấy tất cả những hy sinh, vất vả nuôi con khôn lớn một mình đều hoàn toàn xứng đáng."
"Con có được ngày hôm nay, phần lớn là nhờ sự dạy dỗ, hy sinh thầm lặng của mẹ suốt bao năm qua," Hạ Vy đáp, nắm chặt tay mẹ mình với ánh mắt đầy sự biết ơn. "Con mong, mẹ sẽ luôn ở bên cạnh con, chứng kiến từng bước trưởng thành tiếp theo trong cuộc đời con, từ đám cưới sắp tới, cho đến những chặng đường xa hơn nữa mà con và anh Khoa sẽ cùng nhau bước đi."
Buổi tối hôm đó, khi trở về nhà trọ nhỏ nơi cô vẫn đang tạm trú trước ngày cưới, Hạ Vy ngồi lặng người nhìn lại toàn bộ hành trình đầy ý nghĩa mà mình đã trải qua. Từ một cô cán bộ trẻ với nhiều hoài nghi, lo lắng khi mới nhận nhiệm sở, giờ đây, cô đã trở thành một phần không thể thiếu của Cồn Sen, được cả cộng đồng tin yêu, và sắp sửa bước vào một chương mới đầy hạnh phúc của cuộc đời mình.
Cô lấy điện thoại, nhắn tin cho Đăng Khoa một lời chúc ngủ ngon, kèm theo dòng chữ: "Cảm ơn anh, vì đã cho em một lý do để tin rằng, mọi hành trình khó khăn đều xứng đáng, nếu điểm đến cuối cùng là hạnh phúc như thế này." Chỉ vài phút sau, anh nhắn lại ngay, kèm theo một tấm ảnh chụp bầu trời đêm đầy sao trên khu vườn nhà mình: "Anh cũng vậy, em à. Ngủ ngon nhé, người vợ sắp cưới của anh."
Hạ Vy khẽ mỉm cười thật tươi trước dòng tin nhắn ấy, đặt điện thoại xuống bàn, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh trăng đang chiếu rọi dịu dàng xuống dòng sông Cồn Sen. Cô nhắm mắt lại, để tâm trí mình trôi theo những hình dung về ngày trọng đại sắp tới — về chiếc áo dài cưới đang được may đo tỉ mỉ, về khung cảnh lễ đường bên bờ đê mới, về những gương mặt thân thương sẽ có mặt để chứng kiến khoảnh khắc thiêng liêng ấy, và về một tương lai tươi sáng đang rộng mở phía trước, nơi tình yêu, công việc và cả một cộng đồng gắn bó sẽ cùng nhau viết tiếp những trang đời ý nghĩa nhất, trên chính mảnh đất mà cô đã học được cách gọi là quê hương thứ hai của đời mình.