Chương 28
Chương 28 — Vệt Nắng Trên Sổ Đỏ
Sau đám cưới, Hạ Vy cùng Đăng Khoa dành một tuần ngắn ngủi để đi nghỉ tuần trăng mật tại Phú Quốc, món quà bất ngờ mà Đăng Phong cùng Mai Anh đã âm thầm chuẩn bị từ trước như một lời cảm ơn dành cho cặp đôi đã mang lại quá nhiều điều tốt đẹp cho cả gia đình họ Lâm lẫn cả xã Cồn Sen. Đây là lần đầu tiên sau hơn một năm miệt mài với công việc, hồ sơ, những buổi họp hòa giải căng thẳng, Hạ Vy mới thực sự cho phép mình được nghỉ ngơi trọn vẹn, không vướng bận bất cứ điều gì.
"Em có tin nổi không, mình đang thực sự được nghỉ ngơi, không có cuộc gọi công việc nào làm phiền," Hạ Vy nói, nằm dài trên bãi cát trắng mịn, ánh mắt cô nhìn ra biển xanh thẳm trải dài đến tận chân trời. "Cảm giác lạ lắm, như thể mình đã quên mất, nghỉ ngơi thực sự là như thế nào."
Đăng Khoa mỉm cười, nằm xuống cạnh cô, tay anh khẽ nắm lấy tay vợ mình. "Vậy thì em cứ tận hưởng đi, đừng nghĩ ngợi gì cả," anh nói. "Cồn Sen vẫn ở đó, chờ chúng ta trở về, nhưng những ngày này là dành riêng cho hai đứa mình thôi."
Suốt những ngày ở đảo, cả hai cùng nhau khám phá những bãi biển hoang sơ, lặn ngắm san hô, thưởng thức hải sản tươi ngon tại các quán ăn nhỏ ven biển, và đơn giản chỉ là ngồi bên nhau ngắm hoàng hôn buông xuống mặt biển mỗi chiều. Xa rời guồng quay công việc, xa rời những hồ sơ, những buổi họp căng thẳng, họ có cơ hội hiếm hoi để thực sự tìm hiểu nhau ở một khía cạnh khác — không phải là cô cán bộ địa chính kiên định và chàng kỹ sư nông nghiệp trầm tĩnh, mà đơn thuần chỉ là hai con người đang xây dựng cuộc sống chung, học cách dung hòa những thói quen, sở thích riêng của nhau.
"Anh nhận ra, em thích dậy sớm ngắm bình minh hơn là ngủ nướng," Đăng Khoa nói vào một buổi sáng, khi cả hai cùng ngồi trên bãi cát, ngắm mặt trời từ từ nhô lên khỏi đường chân trời, nhuộm hồng cả bầu trời còn phảng phất hơi sương sớm. "Còn anh thì lại thích cái cảm giác yên tĩnh của buổi tối muộn, khi mọi thứ đã lắng xuống."
"Vậy thì mình sẽ có cả hai," Hạ Vy đáp, tựa đầu vào vai chồng, giọng cô nhẹ nhàng. "Em sẽ dậy sớm ngắm bình minh một mình, rồi quay về đánh thức anh dậy ăn sáng, còn tối thì mình sẽ cùng nhau tận hưởng sự yên tĩnh ấy, nghe được không?"
Đăng Khoa bật cười, siết chặt tay cô. "Nghe hợp lý đấy," anh nói. "Đó chính là điều anh thích nhất ở em — em luôn tìm ra cách để dung hòa mọi thứ, kể cả những điều tưởng chừng đối lập nhau nhất."
Giữa những ngày nghỉ dưỡng, cả hai cũng dành thời gian bàn bạc về những dự định trong tương lai gần, khi họ chính thức trở về Cồn Sen bắt đầu cuộc sống vợ chồng. "Anh đang nghĩ, mình có thể sửa lại căn nhà nhỏ cạnh vườn nhãn thành tổ ấm riêng của hai đứa," Đăng Khoa chia sẻ, giọng anh đầy háo hức. "Vẫn gần nhà mẹ, gần vườn cây, nhưng cũng có không gian riêng tư cho hai vợ chồng mình."
"Em thích ý tưởng đó," Hạ Vy đáp, mắt cô sáng lên. "Em muốn có một khoảng sân nhỏ để trồng vài luống rau, vài chậu hoa, giống như những gì bà ngoại em từng làm hồi em còn nhỏ, khi gia đình em vẫn còn sống ở đây."
Nhắc đến bà ngoại, ký ức tuổi thơ của Hạ Vy tại Cồn Sen lại ùa về, những buổi chiều theo bà ra vườn hái rau, những đêm nằm nghe bà kể chuyện cổ tích dưới ánh trăng, trước khi gia đình cô rời đi vì biến cố mất cha. "Đôi khi em vẫn tự hỏi, nếu ngày đó gia đình em không rời đi, cuộc sống của em sẽ khác như thế nào," cô nói, giọng cô trầm ngâm. "Nhưng rồi em nhận ra, có lẽ, số phận đã sắp đặt để em quay trở lại đây, đúng vào thời điểm mình cần thiết nhất, để hoàn thành một hành trình còn dang dở."
Đăng Khoa nhìn cô, ánh mắt anh đầy sự thấu hiểu, trân trọng. "Anh tin, đó chính là ý nghĩa thực sự của chữ duyên," anh nói. "Không phải ngẫu nhiên mà em quay trở lại đúng lúc gia đình anh cần một người như em, để giúp mọi thứ trở về đúng với lẽ phải của nó."
Trước khi kết thúc chuyến đi, cả hai cùng dạo bước trên bãi biển vào một buổi tối cuối cùng, ngắm nhìn bầu trời đầy sao lấp lánh phản chiếu xuống mặt biển đêm tĩnh lặng. "Em có nhớ Cồn Sen không?" Đăng Khoa hỏi, khẽ mỉm cười nhìn vợ mình.
"Có chứ," Hạ Vy đáp, gật đầu không chút do dự. "Dù ở đây đẹp thật, nhưng em vẫn nhớ mùi bùn đất, mùi dừa, mùi nhãn chín trong vườn nhà mình. Em nhớ tiếng ghe máy chạy dọc con sông mỗi sáng sớm, nhớ cả tiếng ông Sáu Tâm gọi mình mỗi lần ghé ngang nhà ông."
"Vậy thì mai mình về thôi," Đăng Khoa nói, tay anh khẽ siết chặt tay cô. "Về với mảnh đất đã cho chúng ta tất cả những gì quý giá nhất — từ sự thật, đến tình yêu, và cả một gia đình mới."
Sáng hôm sau, khi máy bay hạ cánh, rồi chuyến xe đưa họ về lại Cồn Sen, Hạ Vy cảm nhận rõ ràng một cảm giác thân thuộc, ấm áp lan tỏa trong lòng khi nhìn thấy những hàng dừa quen thuộc hiện ra ở cuối con đường làng. Đó không còn là cảm giác của một cán bộ trẻ mới nhận nhiệm sở đầy bỡ ngỡ như hơn một năm về trước, mà là cảm giác của một người đang trở về nhà — ngôi nhà thực sự của mình, nơi cô đã chọn để gắn bó suốt quãng đời còn lại.
Bà Gấm cùng cả nhà đã đứng chờ sẵn trước cổng để đón đôi vợ chồng trẻ trở về, trên tay bà bưng theo một nồi canh chua cá lóc nóng hổi, món ăn quen thuộc mà bà biết Hạ Vy vô cùng yêu thích. "Về rồi đó hả hai đứa," bà nói, giọng bà ấm áp. "Mau vào nhà ăn cơm, để mẹ kể cho nghe, mấy hôm nay ở nhà có bao nhiêu chuyện vui đang chờ hai đứa."
Bữa cơm đoàn tụ diễn ra trong không khí ấm cúng, rộn rã tiếng cười nói, khi cả nhà cùng nhau chia sẻ những câu chuyện nhỏ nhặt trong những ngày Hạ Vy cùng Đăng Khoa vắng nhà. Nhìn quanh mâm cơm giản dị nhưng đong đầy tình thân, Hạ Vy thầm cảm ơn cuộc đời đã cho mình cơ hội tìm lại được một gia đình trọn vẹn, ngay tại chính mảnh đất mà cô từng nghĩ mình đã đánh mất mãi mãi.
Ăn cơm xong, Đăng Phong mang ra một tập hồ sơ dày, đặt trước mặt hai vợ chồng với vẻ mặt đầy phấn khởi. "Trong lúc hai đứa đi trăng mật, anh với chú Sáu Tâm cùng bàn bạc thêm về việc mở rộng mô hình nông nghiệp sinh thái," anh nói, giọng anh đầy nhiệt huyết khác hẳn con người từng chỉ nghĩ đến việc bán đất trước đây. "Bên công ty lữ hành ở thành phố đã đồng ý đưa vườn nhà mình vào tour trải nghiệm miệt vườn chính thức, dự kiến sẽ đón những đoàn khách đầu tiên ngay tháng sau."
Hạ Vy cùng Đăng Khoa không khỏi bất ngờ trước tin vui ấy, cả hai chăm chú xem qua từng trang hồ sơ mà Đăng Phong đã chuẩn bị kỹ lưỡng. "Anh làm tốt lắm," Đăng Khoa nói, vỗ vai anh trai với ánh mắt đầy tự hào. "Em tin, với sự nhạy bén kinh doanh của anh kết hợp cùng kỹ thuật canh tác của em, mô hình này sẽ còn phát triển xa hơn nữa trong thời gian tới."
"Tất cả là nhờ hai đứa đã cho anh một cơ hội để sửa sai, để bắt đầu lại," Đăng Phong đáp, giọng anh chân thành. "Có những lúc, anh đã suýt đánh mất tất cả — cả mảnh đất của tổ tiên, lẫn tình cảm anh em ruột thịt — chỉ vì lòng tham và sự nóng vội nhất thời. May mà mọi chuyện đã kịp dừng lại đúng lúc."
Bà Gấm, ngồi lắng nghe các con trò chuyện, khẽ lau giọt nước mắt xúc động nơi khóe mắt. "Nhìn cảnh ba anh em con giờ đây đoàn kết, cùng nhau xây dựng tương lai như vậy, mẹ mới thấy, mọi sóng gió đã qua đều đáng giá," bà nói. "Ba con ở trên đó, chắc chắn cũng đang mỉm cười mãn nguyện khi nhìn thấy cảnh này."
Đêm hôm đó, khi trở về căn nhà nhỏ vừa được sửa sang lại cạnh vườn nhãn, Hạ Vy cùng Đăng Khoa đứng trước hiên nhà, ngắm nhìn ánh trăng khuya soi rọi xuống hàng cây trong vườn. "Cảm giác thật lạ," Hạ Vy nói, giọng cô nhẹ nhàng. "Mới hôm nào em còn là người ngoài, đến đây để làm nhiệm vụ, giờ đây, nơi này đã thực sự trở thành nhà của em."
"Vì đây vốn dĩ đã luôn là một phần thuộc về em, chỉ là em cần thời gian để tìm lại nó thôi," Đăng Khoa đáp, vòng tay ôm lấy vợ mình, cả hai cùng lặng lẽ đứng ngắm khu vườn thân thương dưới ánh trăng, lắng nghe tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió khẽ lay động những tàu lá dừa, như một bản hòa ca êm đềm chào đón họ chính thức bắt đầu chương mới của cuộc đời mình tại Cồn Sen.
Trước khi vào nhà nghỉ ngơi sau chuyến bay dài, Hạ Vy còn nán lại thêm một lúc, đưa mắt nhìn về phía cuối vườn, nơi ánh trăng đang rọi xuống khoảnh đất từng là tâm điểm của biết bao sóng gió, tranh chấp suốt hơn một năm qua, nay đã trở lại yên bình, phủ đầy bóng lá nhãn xanh mướt. Cô khẽ mỉm cười, thầm nghĩ, có lẽ chẳng cần một lời tuyên bố hoa mỹ nào, chỉ riêng sự tĩnh lặng, an yên của khu vườn lúc này đã đủ nói lên rằng, mọi thứ cuối cùng đã tìm được đúng vị trí vốn thuộc về nó.