Chương 8
Chương 8 — Vệt Nắng Trên Sổ Đỏ
Buổi lấy lời khai chính thức của ông Ba Đạt được tổ chức ba ngày sau đó, tại trụ sở ủy ban xã, với sự tham dự của đại diện phòng Tài nguyên Môi trường huyện, cán bộ tư pháp xã, cùng sự chứng kiến của Hạ Vy và ông Trần Quốc Hùng. Không khí trong căn phòng họp nhỏ trở nên trang nghiêm hơn bao giờ hết khi ông Ba Đạt, dù tuổi đã cao, vẫn ngồi thẳng lưng, chuẩn bị đối diện với những gì mình từng cố gắng giấu kín suốt hơn hai mươi năm.
"Ông xin cam đoan, những gì ông sắp trình bày đều là sự thật, đúng với những gì đã xảy ra," ông Ba Đạt mở đầu, giọng ông tuy run nhưng rõ ràng, dứt khoát. Ông lần lượt kể lại toàn bộ diễn biến sự việc, từ việc ông Lâm Văn Đức tìm đến nhờ vả, đến khoản tiền "quà cảm ơn" được đưa, cho đến quyết định tự ý điều chỉnh ranh giới đất trên bản đồ địa chính, gây bất lợi cho gia đình ông Sáu Tâm.
Vị đại diện phòng Tài nguyên Môi trường huyện, một người phụ nữ trung niên nghiêm túc, ghi chép cẩn thận từng chi tiết, thỉnh thoảng đặt thêm câu hỏi để làm rõ những điểm còn mơ hồ. "Ông có thể mô tả cụ thể hơn về việc điều chỉnh ranh giới trên bản đồ không? Ông đã thay đổi những gì so với số liệu đo đạc thực tế ban đầu?"
Ông Ba Đạt gật đầu, cố gắng nhớ lại chi tiết dù đã cách đây rất nhiều năm. "Ông đã dịch chuyển đường ranh giới phía tây vào sâu hơn trong phần đất mà lẽ ra thuộc về ông Sáu Tâm, khoảng chừng vài mét chiều rộng, chạy dọc suốt chiều dài ranh giới hai nhà," ông kể, giọng ông trầm buồn. "Sau đó, ông đã điều chỉnh số liệu trong sổ mục kê cho khớp với bản đồ đã bị thay đổi, để không ai phát hiện ra sự bất thường."
Buổi lấy lời khai kéo dài gần hai giờ đồng hồ, với đầy đủ các câu hỏi kỹ thuật, pháp lý được đặt ra một cách cẩn trọng. Khi kết thúc, ông Ba Đạt ký tên vào biên bản chính thức, tay ông run rẩy nhưng ánh mắt lại toát lên một sự nhẹ nhõm hiếm hoi, như thể ông vừa trút bỏ được một gánh nặng đã đè nặng lên tâm hồn suốt hơn hai mươi năm ròng rã.
"Cảm ơn ông đã hợp tác đầy đủ, trung thực," vị đại diện phòng Tài nguyên Môi trường huyện nói khi kết thúc buổi làm việc. "Dựa trên lời khai này, cùng với các bằng chứng kỹ thuật đã thu thập, chúng tôi sẽ tiến hành các bước xác minh, đo đạc lại chính thức trong thời gian sớm nhất, làm cơ sở cho việc điều chỉnh giấy chứng nhận quyền sử dụng đất theo đúng quy định."
Sau buổi làm việc, Hạ Vy tiễn ông Ba Đạt về nhà, không quên hỏi thăm sức khỏe của ông sau một buổi làm việc căng thẳng, đầy cảm xúc. "Ông có mệt lắm không ạ?" cô hỏi, giọng cô ân cần.
"Ông mệt, nhưng lòng ông nhẹ nhõm hơn nhiều," ông Ba Đạt đáp, khẽ mỉm cười dù gương mặt ông vẫn còn nét mệt mỏi. "Cảm ơn cháu, đã kiên nhẫn, đã cho ông cơ hội để sửa sai, dù muộn màng."
"Cháu mới là người phải cảm ơn ông, vì đã đủ can đảm để nói ra sự thật," Hạ Vy đáp, giọng cô chân thành. "Điều đó không hề dễ dàng, đặc biệt là ở độ tuổi của ông."
Trên đường trở về văn phòng, Hạ Vy nhận được cuộc gọi từ ông Trần Quốc Hùng, thông báo về kế hoạch tiếp theo. "Chúng ta sẽ tổ chức đo đạc lại chính thức, có sự tham gia của cả hai gia đình, cùng đơn vị đo đạc độc lập được UBND huyện chỉ định, để đảm bảo tính khách quan tuyệt đối," ông nói. "Dự kiến sẽ diễn ra trong vòng một tuần tới."
"Dạ, cháu sẽ chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cần thiết, thưa chú," Hạ Vy đáp. Cô cảm nhận rõ, dù đã đạt được một bước tiến quan trọng, hành trình phía trước vẫn còn nhiều việc phải làm, đặc biệt là việc thông báo chính thức cho cả hai gia đình, cũng như xử lý những phản ứng có thể xảy ra từ phía Đăng Phong và công ty Sông Xanh.
Buổi tối hôm đó, khi đang ngồi soạn thảo báo cáo chi tiết về buổi lấy lời khai, Hạ Vy nhận được tin nhắn từ Đăng Khoa. "Cảm ơn cô đã luôn kiên định theo đuổi sự thật. Tôi biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng tôi tin, với sự công tâm của cô, mọi chuyện rồi sẽ được giải quyết ổn thỏa."
Đọc dòng tin nhắn ấy, Hạ Vy khẽ mỉm cười, cảm nhận một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Cô nhắn lại, giọng văn ngắn gọn nhưng chân thành: "Cảm ơn anh đã luôn tin tưởng và đồng hành. Chúng ta sẽ cùng nhau đi đến cùng của sự thật này." Đặt điện thoại xuống, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang tỏa sáng dịu dàng trên dòng sông Cồn Sen, cảm nhận một niềm tin vững chắc rằng, công lý, dù có thể đến muộn, cuối cùng cũng sẽ được thực thi.
Sáng hôm sau, trước khi thông tin chính thức được công bố rộng rãi, Hạ Vy cùng ông Trần Quốc Hùng quyết định đích thân đến gặp ông Sáu Tâm, để thông báo cho cụ ông biết trước về kết quả xác minh, tránh để cụ nghe tin từ những nguồn không chính thức có thể gây hoang mang không cần thiết.
Khi nghe tin, ông Sáu Tâm ngồi lặng người hồi lâu, đôi tay run run đặt xuống chiếc lưới đang vá dở. "Vậy ra... suốt bao năm qua, đất nhà tôi thực sự đã bị lấy đi một phần sao?" ông hỏi, giọng ông nghẹn ngào, xen lẫn sự bàng hoàng khó tả.
"Dạ, thưa ông," Hạ Vy đáp, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy sự chân thành. "Cháu rất tiếc vì phải mang đến tin này. Nhưng cháu hứa, chúng cháu sẽ làm mọi thủ tục cần thiết để trả lại đúng phần đất thuộc quyền sử dụng hợp pháp của gia đình ông, theo đúng quy định pháp luật."
Ông Sáu Tâm im lặng một lúc lâu, ánh mắt ông nhìn xa xăm ra khoảng vườn nhỏ trước nhà, nơi những gốc dừa già đã gắn bó với cụ suốt cả cuộc đời. "Tôi không giận ai cả," ông cuối cùng cũng lên tiếng, giọng ông bình thản đến bất ngờ. "Chuyện đã qua lâu rồi, trách móc cũng chẳng ích gì. Tôi chỉ mừng vì cuối cùng, sự thật cũng được đưa ra ánh sáng, dù tôi có nhận lại đất hay không, cũng không còn quan trọng bằng việc biết rằng, mình đã không nhớ nhầm, không tự nghĩ oan cho ai."
Ông Trần Quốc Hùng, xúc động trước sự bao dung hiếm có của cụ ông, nhẹ nhàng nói thêm. "Chúng tôi sẽ đảm bảo quyền lợi của ông được thực thi đầy đủ, thưa ông. Đây là trách nhiệm của cơ quan nhà nước, để sửa chữa những sai sót đã xảy ra trong quá khứ."
"Cảm ơn cô, cảm ơn chú," ông Sáu Tâm nói, ánh mắt ông hướng về phía Hạ Vy với vẻ trân trọng sâu sắc. "Con là người tốt, dám nói lên sự thật, dù nó có thể gây khó khăn cho chính con trong công việc."
Rời khỏi nhà ông Sáu Tâm, Hạ Vy không khỏi cảm thấy nhẹ lòng trước phản ứng bao dung, độ lượng của cụ ông, nhưng cô cũng hiểu, chặng đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, đặc biệt là khi phải đối mặt với phản ứng có thể sẽ gay gắt hơn nhiều từ phía Đăng Phong, cùng những toan tính chưa rõ ràng từ phía Công ty Sông Xanh, những bên có lợi ích trực tiếp bị ảnh hưởng bởi kết quả xác minh vừa được công bố.
Trên đường về, ông Trần Quốc Hùng chủ động chia sẻ thêm về kế hoạch tiếp theo. "Chúng ta cần thông báo chính thức bằng văn bản cho cả hai gia đình trong vài ngày tới, đồng thời công khai kết quả xác minh tại buổi họp dân, để đảm bảo tính minh bạch tuyệt đối," ông nói, giọng ông trầm ngâm. "Tôi cũng lo ngại, phía công ty Sông Xanh có thể sẽ tìm cách gây áp lực mạnh hơn khi biết được toàn bộ sự thật, vì điều này chắc chắn sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến kế hoạch mua đất của họ."
"Cháu cũng có lo ngại tương tự, thưa chú," Hạ Vy đáp. "Nhưng cháu nghĩ, chúng ta không thể vì áp lực từ bất kỳ phía nào mà trì hoãn việc công bố sự thật. Càng để lâu, càng có nguy cơ phát sinh thêm nhiều biến số khó lường, thậm chí có thể ảnh hưởng đến tính an toàn của chính hồ sơ, bằng chứng mà chúng ta đã dày công thu thập được."
Ông Hùng gật đầu tán thành. "Tôi sẽ đề nghị bổ sung thêm lực lượng hỗ trợ cho công tác đo đạc, xác minh lại, đảm bảo tiến độ được đẩy nhanh nhất có thể, để giảm thiểu khoảng thời gian nhạy cảm mà các bên có thể lợi dụng để can thiệp, gây khó khăn cho quá trình xử lý vốn đã đủ phức tạp."
Buổi chiều hôm đó, khi trở về văn phòng, Hạ Vy dành thời gian hoàn thiện văn bản thông báo chính thức, chuẩn bị gửi đến cả gia đình họ Lâm lẫn gia đình ông Sáu Tâm trong tuần tới. Cô cẩn thận rà soát từng câu chữ, đảm bảo nội dung vừa chính xác về mặt pháp lý, vừa thể hiện sự tôn trọng, cảm thông đối với tất cả các bên liên quan, những người sắp phải đối mặt với một sự thay đổi lớn trong cuộc sống vốn đã quen thuộc suốt hơn hai mươi năm qua, dù sự thay đổi ấy, xét cho cùng, chỉ đơn giản là việc trả lại đúng những gì vốn thuộc về từng người ngay từ đầu, và cô tin, một khi mọi chuyện được đặt lại đúng vị trí, sự bình yên thực sự mới có thể quay trở lại với cả hai gia đình.