Chương 27
Chương 27 — Vệt Nắng Trên Sổ Đỏ
Ngày trọng đại cuối cùng cũng đến, vào một buổi sáng đầu mùa khô trong trẻo, khi bầu trời Cồn Sen xanh thẳm không một gợn mây, ánh nắng vàng dịu nhẹ trải khắp những cánh đồng lúa xanh mướt và hàng dừa cao vút đung đưa trong gió. Khu vực gần công trình đê điều vừa hoàn thành đã được trang hoàng lộng lẫy, với hàng nghìn bông hoa đồng nội được kết thành những vòng hoa rực rỡ, cùng những dải lụa trắng mềm mại bay phấp phới trong làn gió sớm.
Từ sáng sớm, Hạ Vy đã có mặt tại căn nhà nhỏ của bà Ba Nhành, một người hàng xóm thân thiết trong xóm, nơi cô nhờ các cô, các dì trong xóm giúp trang điểm, mặc áo dài cưới truyền thống. Chiếc áo dài đỏ được thêu tay tỉ mỉ bởi chính những nghệ nhân địa phương của Cồn Sen, khoác lên người cô một vẻ đẹp vừa truyền thống, vừa lộng lẫy, khiến ai nhìn thấy cũng không khỏi trầm trồ.
"Cháu đẹp quá, Hạ Vy à," bà Xuân nói, giọng bà nghẹn ngào xúc động khi ngắm nhìn con gái mình trong bộ trang phục cưới hoàn chỉnh. "Mẹ ước gì cha con có thể tận mắt chứng kiến ngày hôm nay, nhưng mẹ tin, ông ấy vẫn luôn dõi theo con, từ một nơi nào đó."
"Con cũng tin như vậy, mẹ ạ," Hạ Vy đáp, khẽ mỉm cười dù khóe mắt cô cũng ươn ướt vì xúc động. "Con tin, cha sẽ rất tự hào khi thấy con tìm được hạnh phúc của riêng mình, ngay tại chính mảnh đất đã cho con thêm một gia đình mới."
Buổi lễ được tổ chức theo nghi thức truyền thống kết hợp hài hòa với những yếu tố hiện đại, với sự chứng kiến của hàng trăm người dân Cồn Sen, những người đã dõi theo hành trình của Hạ Vy suốt hơn một năm qua như thể chứng kiến câu chuyện của chính con em mình. Ông Trần Quốc Hùng, với vai trò đại diện chính quyền địa phương, vinh dự được mời phát biểu chúc phúc cho đôi uyên ương.
Khi đến nghi thức trao nhẫn, Đăng Khoa nhìn sâu vào đôi mắt Hạ Vy, giọng anh run lên vì xúc động khi đọc lời thề nguyện. "Anh hứa sẽ luôn ở bên em, trong mọi thăng trầm của cuộc sống, giống như những gì chúng ta đã cùng nhau trải qua từ ngày đầu gặp gỡ," anh nói. "Anh hứa sẽ luôn là điểm tựa vững chắc, để em có thể tự tin theo đuổi những giá trị mà em tin tưởng, giống như cách em đã kiên định theo đuổi công lý cho gia đình ông Sáu Tâm."
Hạ Vy, nước mắt lăn dài trên má nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ, đáp lại lời thề của anh bằng tất cả sự chân thành. "Em hứa sẽ luôn tin tưởng, đồng hành cùng anh trên mọi chặng đường phía trước," cô nói. "Giống như anh đã luôn tin tưởng, đồng hành cùng em, ngay cả trong những thời khắc khó khăn nhất của cuộc đời em."
Khi cả hai trao nhau nụ hôn đầu tiên trong vai trò vợ chồng, tiếng vỗ tay cùng những lời chúc mừng vang dội khắp quảng trường lễ cưới, hòa quyện cùng tiếng chim hót líu lo trên những rặng dừa xanh mướt. Bầu trời Cồn Sen hôm ấy trong xanh đến lạ thường, như thể chính thiên nhiên cũng đang chúc phúc cho hạnh phúc của đôi uyên ương.
Tiệc cưới được tổ chức ngay tại khu vực gần công trình đê điều, với sự tham dự của toàn thể người dân thị trấn, những gia đình từng đồng hành cùng Hạ Vy trong hành trình tìm lại công lý, cùng bạn bè, đồng nghiệp từ khắp nơi đã theo dõi câu chuyện của cô suốt thời gian qua. Không khí tràn ngập niềm vui, tiếng cười nói rộn ràng, xen lẫn những điệu múa, bài hát dân ca truyền thống của vùng sông nước miền Tây.
Giữa buổi tiệc, Hạ Vy dành thời gian đến từng bàn tiệc, cảm ơn từng vị khách đã đồng hành cùng cô suốt hành trình đầy gian nan vừa qua. Khi đến bàn của ông Sáu Tâm, cô không khỏi xúc động trước những lời chúc phúc chân thành mà ông dành cho cô.
"Hạnh phúc của con, cũng chính là niềm an ủi lớn lao cho cả cuộc đời già này," ông Sáu Tâm nói, giọng ông đầy chân thành. "Nhìn thấy con tìm được hạnh phúc, sau tất cả những gì con đã trải qua vì công lý, ta cảm thấy như một phần nào đó, những mất mát của ta ngày xưa cũng không hoàn toàn vô nghĩa."
Ông Ba Đạt, dù sức khỏe vẫn còn yếu, cũng cố gắng có mặt để chúc mừng cô cán bộ trẻ đã cho ông cơ hội chuộc lại lỗi lầm. "Cảm ơn cháu, vì tất cả những gì cháu đã làm," ông nói, giọng ông run run xúc động. "Ông tin, hạnh phúc này là điều cháu hoàn toàn xứng đáng có được."
Mai Anh, ngồi chung bàn với vài đồng nghiệp ở văn phòng địa chính xã, nâng ly nước ngọt lên chúc mừng khi Hạ Vy ghé qua. "Mình biết cậu sẽ có ngày hôm nay từ lâu rồi," cô nói, mắt cô ánh lên niềm vui chân thành. "Từ cái ngày cậu lóng ngóng cầm bản đồ địa chính đi hỏi khắp xóm, mình đã đoán, kiểu người như cậu, kiểu gì cũng tìm được hạnh phúc xứng đáng." Hạ Vy bật cười, ôm chầm lấy người bạn đồng nghiệp đã sát cánh cùng cô từ những ngày đầu bỡ ngỡ, cảm ơn Mai Anh đã luôn tin tưởng, ủng hộ mình trong suốt hành trình nhiều gian nan vừa qua.
Đăng Phong, đứng dậy nâng ly chúc mừng em trai cùng em dâu mới, không giấu được sự xúc động hiếm thấy trên gương mặt vốn quen với vẻ điềm tĩnh, có phần lạnh lùng trước đây. "Anh từng có một khoảng thời gian dài sống ích kỷ, chỉ nghĩ đến lợi ích trước mắt của riêng mình," anh nói trước toàn thể khách mời, giọng anh trầm xuống đầy chân thành. "Nhưng chính em, Hạ Vy à, cùng với sự kiên định của em trai anh, đã giúp anh nhận ra, có những giá trị còn quý giá hơn nhiều so với tiền bạc. Anh chúc hai em, hạnh phúc trọn vẹn, bền lâu như chính mảnh đất Cồn Sen này." Tiếng vỗ tay lại vang lên tán thưởng, xen lẫn những giọt nước mắt xúc động của không ít người có mặt, những người đã chứng kiến toàn bộ hành trình đổi thay của gia đình họ Lâm suốt hơn một năm qua.
Buổi chiều dần buông, khi ánh hoàng hôn nhuộm cam cả bầu trời Cồn Sen, ban nhạc dân gian được mời đến bắt đầu cất lên những giai điệu rộn ràng, réo rắt của đờn ca tài tử miền Tây. Cô dâu chú rể cùng nắm tay nhau bước ra giữa sân, hòa mình vào điệu nhảy đầu tiên trong vai trò vợ chồng, dưới ánh mắt trìu mến, đầy tự hào của toàn thể quan khách. Ông Sáu Tâm, dù chân đã yếu, cũng không kìm được mà đứng dậy vỗ nhịp theo tiếng đàn, miệng cười tươi rói như thể trẻ lại vài chục tuổi.
Trẻ con trong xóm chạy nô đùa quanh những dãy bàn tiệc, tay cầm những chiếc kẹo, những trái cây nhỏ được các cô, các dì phát cho, tiếng cười giòn tan hòa vào không khí náo nhiệt, ấm áp của cả buổi tiệc. Những cụ già ngồi quây quần bên nhau, vừa nhâm nhi tách trà, vừa rủ rỉ kể lại cho nhau nghe về hành trình đầy sóng gió mà cô cán bộ trẻ tên Hạ Vy đã trải qua kể từ ngày đặt chân đến vùng đất này, coi đó như một câu chuyện cổ tích giữa đời thường mà chính họ đã được tận mắt chứng kiến.
Khi buổi tiệc dần vãn, ánh đèn lồng được thắp lên khắp khu vực đê điều, hắt bóng lung linh xuống mặt sông đang lặng lờ trôi trong đêm. Bà Xuân cùng bà Gấm đứng bên nhau, nhìn theo bóng dáng đôi vợ chồng trẻ đang tiễn từng vị khách ra về, không khỏi trao nhau ánh mắt đầy mãn nguyện. "Nhìn hai đứa nó, tôi lại nhớ đến ngày mình về nhà chồng," bà Gấm khẽ nói, giọng bà hoài niệm. "Mong sao, hai đứa sẽ giữ được hạnh phúc này lâu bền như cái tình mà cả xóm mình đã dành cho chúng nó hôm nay."
"Chị nói đúng," bà Xuân đáp, mắt bà cũng hoe đỏ vì xúc động. "Tôi tin, với tấm lòng của cả hai đứa, cùng sự yêu thương, đùm bọc của bà con nơi đây, chúng nó sẽ đi được một chặng đường dài, hạnh phúc trọn vẹn."
Sau khi tiễn vị khách cuối cùng, Hạ Vy cùng Đăng Khoa dắt tay nhau đi dạo dọc theo con đê vừa gia cố, nơi ánh trăng đang soi rọi dịu dàng xuống dòng sông Cồn Sen. Cả hai dừng lại ở đúng nơi Đăng Khoa từng quỳ xuống cầu hôn cô cách đây không lâu, lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh quen thuộc đã chứng kiến biết bao thăng trầm trong hành trình của họ. "Cảm ơn em, vì đã chọn ở lại nơi này, chọn xây dựng một mái ấm cùng anh, ngay tại chính mảnh đất đã cho chúng ta tất cả những gì quý giá nhất," Đăng Khoa nói, giọng anh trầm ấm, tay anh siết chặt tay cô.
"Em mới là người nên cảm ơn anh," Hạ Vy đáp, tựa đầu vào vai chồng mình, ánh mắt cô dõi theo dòng nước lấp lánh dưới ánh trăng. "Vì đã cho em một lý do để tin rằng, quê hương không nhất thiết phải là nơi mình sinh ra, mà có thể là nơi mình chọn ở lại, chọn yêu thương, chọn gắn bó suốt cả cuộc đời." Cả hai đứng lặng bên nhau thật lâu, giữa tiếng gió khẽ lay động những rặng dừa, tiếng nước chảy róc rách dưới chân đê, và cả bầu trời đêm Cồn Sen trong vắt, điểm xuyết muôn vàn vì sao lấp lánh, như một lời chúc phúc lặng thầm mà đất trời dành riêng cho đôi vợ chồng trẻ, trước ngưỡng cửa của một chương đời mới đang rộng mở phía trước.