Chương 9

Chương 9

Nóng lòng phủi sạch trách nhiệm. Gương mặt nàng ta bị khói hun đen còn chưa kịp lau sạch. Đôi mắt lại ngấn đầy nước. Dáng vẻ như nước mắt bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống. Ánh mắt Tề Dục nhìn nàng ta. Rốt cuộc... Vẫn mang theo vài phần thương xót.
“Hoàng thượng tuy là thiên tử, nhưng cũng đâu phải thần tiên. Những toan tính quanh co trong lòng ngươi, sao Hoàng thượng có thể biết hết được?”
“Cho dù chuyện này thật sự không liên quan đến ngươi, thì ngươi lấy gì để bảo đảm thay cho phụ thân mình? Theo ý của bản cung, vẫn phải đưa người ra thẩm vấn rồi mới có thể kết luận.”
Ta tùy ý gọi một tên nội thị đến. Ánh mắt Tề Dục khẽ dao động, nhưng cuối cùng vẫn ngầm chấp nhận hành động của ta.
“Hoàng thượng, yến tiệc Trung thu lần này đều do một tay Huệ phi lo liệu. Nàng ấy đã hao tâm tổn sức thay mới toàn bộ đồ trang trí trong điện, ai dám chắc trong đó không để lại tai họa ngầm?”
“Huống hồ thế lửa hung dữ khác hẳn bình thường, nhất định có liên quan đến những đồ vật trong điện. Xin Hoàng thượng minh xét!”
Dung tần tuy nói những lời ấy với Tề Dục, nhưng đôi mắt lại nhìn chằm chằm vào ta. Nàng ta biết, một khi phụ thân mình rơi vào tay ta, thì chuyện không có cũng sẽ bị biến thành có. Chỉ trong vài nhịp suy nghĩ ngắn ngủi, nàng ta đã lập tức đẩy toàn bộ trách nhiệm sang cho Huệ phi. Huệ phi bị dọa đến mức ngây người. Đến khi ánh mắt lạnh như băng của Tề Dục rơi xuống người mình, nàng ấy mới chợt hoàn hồn, vội vàng quỳ xuống phân trần.
“Hoàng thượng, thần thiếp tận tâm tận lực lo liệu yến tiệc, mọi việc đều đích thân làm lấy. Những vật trang trí trong yến tiệc tuyệt đối không thể xảy ra sai sót.”
“Chỉ sợ có kẻ ôm lòng hiểm độc, cố ý phóng hỏa mà thôi!”
Huệ phi còn chưa nói hết câu thì nước mắt đã lăn xuống. Mấy câu phía sau càng nghẹn ngào đến nức nở.
“Khóc lóc om sòm như thế còn ra thể thống gì nữa!”
Hai bên thái dương của Tề Dục giật liên hồi. Hắn chán ghét phất tay một cái, lạnh giọng quát. Không còn ai dám lên tiếng nữa. Ta cũng không nói thêm lời nào. Chỉ để mặc Tề Dục tự mình phân xử. Hắn không ngừng vê chuỗi hạt trong tay, tiếng hạt va vào nhau lách cách liên tiếp vang lên. Một lát sau. Âm thanh ấy đột ngột dừng lại.
“Thế lửa bùng lên quả thật có điều bất thường.”
“Huệ phi, trước tiên cấm túc trong tẩm cung. Chờ điều tra rõ ràng rồi sẽ định đoạt.”
“Hoàng thượng! Thần thiếp oan...”
Huệ phi còn muốn tiếp tục biện bạch. Nhưng Tề Dục đã không còn muốn nghe nữa. Hắn chỉ khẽ liếc mắt một cái. Lập tức có nội thị tiến lên bịt miệng nàng ấy rồi kéo đi. Lòng người... Rốt cuộc vẫn luôn thiên vị. Các phi tần đều trở về tẩm cung của mình. Bá quan trải qua một phen bị thẩm vấn. Mãi đến giờ Sửu mới được bước ra khỏi cửa cung. Ngọn lửa ở điện Nghi Hòa. Đến tận giờ Dần mới hoàn toàn được dập tắt. Cuối cùng, vẫn không tìm được chứng cứ ai là kẻ phóng hỏa. Nhưng lại phát hiện, lúc Huệ phi cho sửa sang xây dựng, toàn bộ gỗ đều đã được xử lý bằng cách ngâm dầu. Vốn dĩ là để chống mục nát, mối mọt, tăng độ bền. Không ngờ cuối cùng lại trở thành nguyên nhân khiến trận hỏa hoạn bùng phát dữ dội. Trong cơn thịnh nộ, Tề Dục hạ lệnh lưu đày toàn bộ gia tộc họ Triệu bên ngoại của Huệ phi. Huệ phi cũng bị tước bỏ phong hiệu. Cùng theo gia tộc đi lưu đày. Ngày Huệ phi bị áp giải ra khỏi cung. Nàng ấy vừa đi vừa kêu oan. Tiếng khóc bi thương như nhỏ ra máu. Thế nhưng cả hậu cung. Không một ai tin nàng ấy. Chỉ có ta biết. Nàng ấy thật sự oan uổng. Không chỉ gỗ. Ngay cả màn trướng cũng đều đã được ngâm dầu. Thậm chí số nến thắp sáng trong yến tiệc cũng nhiều hơn dự tính ban đầu gần một trăm cây. Thiên thời. Ngọn lửa ấy. Dù thế nào cũng nhất định phải bùng lên. Nhà họ Từ và nhà họ Triệu... Dù thế nào đi nữa, cũng phải có một nhà ngã xuống trước. Dù sao thì... Kiếp trước, chuyện nhà họ Triệu quay lưng cắn ngược một đòn, ngoài mặt thì vâng dạ thuận theo, sau lưng lại đâm ta một nhát, thật sự khiến ta suốt đời khó quên. Nếu không có cú phản bội sau lưng của nhà họ Triệu, phụ thân ta cũng sẽ không bị dồn ép đến mức ngay cả một cơ hội lấy hơi cũng không có. Chính vì vậy, Tề Dục có thể không quan tâm đến chuyện tuyển phi. Nhưng ta thì nhất định phải đưa Huệ phi vào cung.