Chương 10
Chương 10
Không kịp suy nghĩ nhiều, ta thay y phục rồi lập tức theo thái giám truyền chỉ vội vã tiến cung. Xe ngựa dừng lại trước cửa Từ An cung. Không khí trong cung vô cùng nặng nề, cung nữ thái giám ai nấy đều im thin thít, ngay cả thở mạnh cũng không dám. Vừa bước vào tẩm điện, ta đã ngửi thấy một mùi thuốc cực kỳ nồng đậm và hỗn tạp. Hoàng đế cùng mấy vị thái y đều đang vây quanh bên giường, sắc mặt người nào người nấy đều vô cùng nặng nề. Tiêu Cẩn Ngôn cũng có mặt ở đó. Vừa nhìn thấy ta, hắn lập tức bước nhanh tới nghênh đón, thấp giọng nói:
“Buổi chiều hôm nay Thái hậu đột nhiên hộc máu rồi hôn mê bất tỉnh, đám thái y đã dùng hết mọi biện pháp nhưng vẫn không tra ra được nguyên nhân.”
Ta bước tới bên giường, chỉ thấy Thái hậu đang nằm trên đó, hai mắt nhắm chặt, sắc mặt xám xịt suy bại, môi tím đen, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không còn. Ta đưa tay ra muốn bắt mạch cho bà ta. Thế nhưng vị thủ tịch thái y là Lưu thái y lại đưa tay ngăn ta lại:
“Vương phi, không thể! Phượng thể của Thái hậu tôn quý biết bao, sao có thể để một người như ngươi…”
Ông ta còn chưa nói hết câu đã bị một ánh mắt lạnh lẽo của hoàng đế cắt ngang.
“Để nàng ấy xem.”
Thanh âm hoàng đế không mang theo chút cảm xúc nào. Lưu thái y chỉ có thể ngượng ngùng lui sang một bên. Ngón tay ta đặt lên cổ tay Thái hậu. Mạch tượng trầm, sáp, loạn, hoàn toàn không có quy luật. Ta lại kiểm tra mí mắt cùng rêu lưỡi của bà ta, cuối cùng ánh mắt chậm rãi dừng lại trên chiếc lư hương đang tỏa khói xanh lượn lờ ở đầu giường. Ta bước tới, vê một chút tro hương rồi đưa lên mũi ngửi thử.
“Hoàng thượng.”
Ta xoay người nhìn nam nhân sâu không thấy đáy đang ngồi trên long ỷ.
“Có thể cho thần nữ xem phương thuốc điều chế loại huân hương này được không?”
Hoàng đế ra hiệu cho tổng quản thái giám bên cạnh. Tổng quản rất nhanh đã mang tới một tờ phương thuốc. Ta nhận lấy, chỉ vừa nhìn qua một lần đã lập tức hiểu ra mọi chuyện.
“Thái hậu không phải mắc bệnh.”
“Là trúng độc.”
Ngay khoảnh khắc ta nói ra câu ấy, không khí trong toàn bộ tẩm điện dường như đông cứng lại. Lưu thái y lập tức phản bác:
“Không thể nào! Phương thuốc của loại ‘An Thần Hương’ này là do thần cùng các vị thái y khác đích thân nghiên cứu điều chế, tuyệt đối không có vấn đề!”
“Bản thân phương thuốc quả thật không có vấn đề.”
Ta trả lại tờ phương thuốc cho tổng quản.
“Có vấn đề chính là trong lúc chế hương, có người đã lén thêm vào một thứ khác.”
Ta nhìn hoàng đế, từng chữ từng chữ nói rõ ràng:
“Hải Nguyệt Sa.”
“Hải Nguyệt Sa được sản xuất ở Đông Hải, bản thân không có độc, thậm chí còn là một vị thuốc cầm máu rất tốt.”
“Nhưng nó có một đặc tính.”
“Một khi bị đốt chung với bạch đàn hương sẽ lập tức biến thành kịch độc không màu không mùi.”
“Người trúng độc ở giai đoạn đầu chỉ có biểu hiện buồn ngủ, mê man uể oải. Nhưng theo thời gian, độc tố sẽ dần dần xâm nhập vào ngũ tạng lục phủ, cuối cùng hộc máu hôn mê, thần tiên cũng khó cứu nổi.”
Ta dừng một chút rồi tiếp tục:
“Loại hương này, ít nhất Thái hậu đã ngửi hơn ba tháng.”
Trong mắt hoàng đế lập tức lóe lên một tia sát ý lạnh thấu xương. Sắc mặt Tiêu Cẩn Ngôn cũng trở nên cực kỳ khó coi. Trong hoàng cung canh phòng nghiêm ngặt như vậy mà vẫn có người hạ độc Thái hậu suốt ba tháng không bị phát hiện. Chuyện phía sau chuyện này đủ để khiến toàn bộ triều đình rung chuyển.
“Có thể giải không?”
Hoàng đế hỏi ta, trong giọng nói hoàn toàn nghe không ra cảm xúc. Ta trả lời dứt khoát.
“Nhưng cần vài vị dược liệu mà trong cung e rằng không có.”
“Trẫm ban cho ngươi lệnh bài, ngươi có thể tự do xuất cung, điều động toàn bộ dược liệu trong kinh thành.”
“Trẫm chỉ cần một kết quả.”
Ta viết phương thuốc xuống rồi giao cho Tiêu Cẩn Ngôn:
“Vương gia, phiền ngài đích thân đi chuẩn bị.”
“Nhớ kỹ, phân lượng mỗi vị thuốc trên phương thuốc này không được nhiều hơn một tiền, cũng không được thiếu đi một tiền.”
“Sau khi lấy đủ thuốc, trực tiếp mang tới Tế Thế Đường, ta sẽ điều chế thuốc ở đó.”
Tiêu Cẩn Ngôn nhận lấy phương thuốc, ánh mắt nhìn ta mang theo một loại cảm xúc mà trước giờ ta chưa từng thấy.