Chương 3
Chương 3
Mảnh ngọc vỡ bắn ra, cứa một đường dài trên mu bàn tay nàng, nàng liền rưng đỏ mắt nói:
“Cô nương giận cũng phải thôi, trút giận lên ta cũng là chuyện hợp tình. Chỉ là... tượng Quan Âm này đẹp như vậy, nay vỡ rồi, thật là đáng tiếc.”
Tượng Quan Âm ấy là ngọc quý ta cất công tìm suốt ba năm. Lại nhờ đại sư điêu khắc suốt năm tháng mới hoàn thành. Năm xưa phụ thân ta vì cứu bệ hạ mà mất mạng, tổ mẫu vì đau thương mất con mà lâm bệnh triền miên. Ngọc Quan Âm này là tâm ý ta gửi gắm để cầu phúc cho người. Vậy mà... khi sắp thành tâm nguyện, lại bị một trận hỏa thiêu ghen ghét thiêu trụi hết thảy. Trái tim như bị bóp nghẹt, toàn thân ta run lên từng cơn vì căm giận. Một nhóm thiên kim tiểu thư ở kinh thành kéo tới, tưởng chừng được xem một màn kịch hay. Thẩm Trác Niên liền kéo tay Dư Từ Tâm, quay sang ta, quát thẳng: Ta cứng đờ cả người, không thể tin nổi mà ngẩng đầu nhìn hắn, cứ ngỡ mình nghe nhầm. Hắn đứng ngay đó từ đầu đến cuối, thấy rõ tất cả mọi chuyện. Hắn biết rõ ta đã khổ tâm thế nào, biết rõ vì sao ta nâng niu bảo vật kia đến vậy. Vậy mà chỉ vì muốn bảo vệ Dư Từ Tâm trước mặt đám tiểu thư kinh thành, hắn lại ép ta cúi đầu nhận tội, đổ lên đầu ta cái danh “khó ưa – chèn ép người khác”. Thấy người tới mỗi lúc một đông, mà ta vẫn kiên quyết không chịu cúi đầu, Thẩm Trác Niên liền hạ thấp giọng, nghiêm giọng khiển trách:
“Từ Tâm là ân nhân của Thẩm gia ta, lẽ nào ngươi muốn lấy oán báo ân, ép nàng đến chỗ chết mới cam tâm?”
“Huống hồ, nếu không phải ngươi ép người quá đáng, nàng sao lại ôm hận mà cố tình trả đũa? Xét cho cùng, là ngươi sai trước.”
“Chỉ là một câu xin lỗi, nói ra là xong, cớ gì cứ phải làm lớn chuyện đến thế?”
Khoảnh khắc ấy, ta chợt nhớ đến từng lời thề thốt chắc như đinh đóng cột của hắn trước kia — những lời từng khiến ta tin rằng, đời này… chỉ có ta mới là người hắn không thể bỏ. Bỗng thấy nực cười. Cười đến đau nhói tận tim, tê rần đến từng đầu ngón tay. Người như vậy… ta yêu để làm gì? Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ rõ ràng lạnh lẽo:
“Thẩm Trác Niên, chúng ta... huỷ hôn đi.”
Đồng tử hắn khẽ co lại. Ta chẳng buồn nhìn đến vẻ mặt ấy, chỉ mệt mỏi đưa tay chỉ về phía tửu lâu bên kia đường — nơi mấy vị công tử đang ung dung nhàn nhã xem trò vui:
“Công tử trong trà lâu mắt đâu có mù. Dù Thế tử Thẩm gia có muốn chỉ hươu bảo ngựa, đổ hết oan khuất lên đầu ta, cũng nên nhớ bịt miệng người đời trước đã.”
Chúng nhân ngoảnh đầu nhìn lại, chợt bừng tỉnh đại ngộ. Ta vung tay, một bạt tai rơi gọn lên mặt Dư Từ Tâm.
“Đây là cái giá nàng phải trả vì đã phá hủy lễ vật mừng thọ của tổ mẫu ta! Lại còn dám bịa đặt đảo ngược trắng đen, vu vạ người ngay. Lòng dạ dơ bẩn đến mức khiến người ta phát ghê!”
Sau lưng ta, có người hừ lạnh:
“Thì ra là thế. Cái trò ‘huynh muội tình thâm’ ấy, nhìn mãi cũng thấy giống y đám thiếp thất trong phủ nhà ta.”
“Lúc nãy còn lớn tiếng bắt người ta xin lỗi, bây giờ mọi việc sáng tỏ rồi, kẻ đầu sỏ gây hoạ có phải nên quỳ trước tổ mẫu người ta mà dập đầu chịu tội không?”
“Có điều... đầu gối của nàng ta quý lắm, có tước vị hầu gia nhà Thẩm chống lưng kia mà. Chỉ không biết phủ hầu gia có thấy nhục không, khi nuôi dưỡng ra một thứ dơ dáy thế kia.”
Dư Từ Tâm bị đủ loại ánh mắt mỉa mai vây quanh, sắc mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc. Nàng run rẩy hoảng hốt, mắt trắng dã một trận, bệnh tim tái phát, ngất lịm tại chỗ. Thẩm Trác Niên gầm lớn một tiếng, mặt sa sầm. Hắn bất ngờ đưa tay đẩy ta một cái lảo đảo:
“Ngươi lúc nào cũng vậy! Có lý là đè người tới chết, chẳng chịu nhún nhường. Được rồi! Ngươi thắng rồi, thế đã đủ chưa?!”
Hắn ôm lấy Dư Từ Tâm, oán giận rời đi, cứ như tất cả lỗi lầm đều là do ta gây ra. Mà hắn... từ đầu đến cuối, không hề hay biết — lúc hỗn loạn vừa rồi, một chén trà nóng hất lên tay ta, khiến mu bàn tay bỏng rát đỏ ửng. Cơn đau nơi tay lan dần vào tim, biến thành một mũi gai cắm sâu không rút. Gai còn đó ngày nào, nỗi đau sẽ còn đó ngày ấy. Thẩm Trác Niên che chở nàng một lần, thì ta lại máu đổ một lần. Cái kiểu đau đến thấu xương, đến mức không thở nổi, ta… không muốn vì hắn mà chịu đựng thêm nữa.