Chương 23
Chương 23
“Đúng vậy.” Ta thản nhiên thừa nhận.
“Châm pháp tinh diệu, ý cảnh sâu xa. Điều khó có được nhất chính là phần tâm tư khéo léo ấy.
Hai mặt hai màu, hai cảnh khác nhau mà vẫn dung hòa tự nhiên như một thể, đúng là thứ cả đời này ta chưa từng thấy qua.” Hắn không tiếc lời khen ngợi.
“Ân công quá khen rồi.” Ta khiêm tốn đáp.
“Không biết lần này ân công muốn đặt loại tú phẩm thế nào? Có yêu cầu cụ thể gì không?”
Hắn nâng chén trà lên, khẽ nhấp một ngụm, lúc này mới chậm rãi nói:
“Là quà mừng thọ chuẩn bị cho mẫu thân ta.”
“Mẫu thân ta tin Phật, từ trước tới nay luôn yêu thích sự thanh nhã.”
“Ta muốn đặt một bức bình phong thêu Quan Âm cỡ lớn đặt trong Phật đường.”
“Phải dùng loại lụa mềm màu nhạt tốt nhất, châm pháp cần tinh tế truyền thần, đặc biệt là gương mặt cùng ánh mắt của Quan Âm Đại Sĩ, nhất định phải vừa từ bi vừa trang nghiêm, khiến người nhìn vào liền cảm thấy lòng thanh tĩnh.”
“Còn kích thước…” Hắn đọc ra một quy cách cụ thể.
Trong lòng ta nhanh chóng tính toán lượng nguyên liệu cùng thời gian cần thiết. Đây quả thực là một đơn hàng cực lớn, yêu cầu cực cao, thế nhưng cũng không phải không làm được.
“Thời gian hoàn thành là bao lâu?” Đây mới là điều ta quan tâm nhất.
“Hai tháng.” Hắn nhìn ta. “Có thể hoàn thành không?”
Hai tháng? Vừa đúng là thời hạn cuối cùng mà Bưu gia đưa ra! Trong lòng ta khẽ động, ngẩng đầu nhìn hắn. Thần sắc hắn bình tĩnh, ánh mắt ôn hòa, dường như chỉ đơn thuần bàn chuyện làm ăn. Là trùng hợp? Hay là… Ta ép xuống nghi hoặc trong lòng, nghiêm túc nói:
“Hai tháng quả thực rất gấp, nhưng Sở Chiêu nhất định sẽ dốc hết toàn lực, tuyệt đối không phụ kỳ vọng!”
“Được.” Hắn gật đầu, dường như rất hài lòng với câu trả lời của ta.
“Những vật liệu cần dùng, cô cứ liệt kê thành danh sách, ta sẽ cho người chuẩn bị đầy đủ rồi trực tiếp đưa tới tú phường của cô. Còn tiền đặt cọc…”
Hắn đọc ra một con số. Chính là cái giá trên trời mà trước đó Tôn chưởng quỹ đã nói, khiến tim ta tăng tốc dữ dội! Hơn nữa còn trực tiếp trả trước bảy phần toàn bộ số tiền! Ta cố gắng đè nén kích động trong lòng:
“Ân công, theo quy củ, tiền đặt cọc chỉ cần ba phần là đủ…”
“Ta tin tưởng tay nghề và nhân phẩm của Sở cô nương.”
Hắn khẽ cười, cắt ngang lời ta. “Huống hồ công trình lớn như vậy, chi phí ban đầu không nhỏ, trong tay cô nương hẳn cũng cần bạc xoay vòng. Ba phần còn lại, đợi sau khi tú phẩm hoàn thành, nghiệm thu không sai sót, ta sẽ thanh toán một lần.” Sự chu đáo cùng tín nhiệm của hắn khiến lòng ta khẽ ấm lên, trong lòng càng thêm vài phần cảm kích.
“Đa tạ ân công tín nhiệm! Sở Chiêu nhất định sẽ không phụ kỳ vọng!”
Chuyện chính đã bàn xong, trong nhã gian rơi vào khoảng lặng ngắn ngủi. Hương trà lượn lờ. Hắn đột nhiên mở miệng, giọng điệu tùy ý, nhưng lại mang theo một tia quan tâm khó nhận ra:
“Nghe nói trước đó vài ngày cô nương gặp phải chút phiền phức?”
Tim ta đột nhiên giật mạnh! Hắn biết chuyện của Hoắc gia? Biết món nợ tám ngàn lượng kia? Đúng rồi… Với thân phận và địa vị của hắn, muốn biết chuyện gì cũng dễ như trở bàn tay. Ta khẽ cụp mắt xuống, đầu ngón tay vô thức vuốt ve chén trà ấm trong tay:
“Quả thật có gặp chút trắc trở. Nhưng… hiện giờ đã giải quyết rồi. Đa tạ ân công quan tâm.”
“Giải quyết được là tốt.” Hắn không tiếp tục truy hỏi, chỉ ôn hòa nói:
“Đời người khó tránh khỏi lúc thăng lúc trầm. Sở cô nương tâm chí kiên cường, tay nghề lại xuất chúng, sau này nhất định sẽ có tiền đồ rực rỡ như gấm.”
“Nếu gặp khó khăn, không cần phải một mình gắng gượng chống đỡ, có thể tới tìm ta.”
Ý bảo hộ trong lời nói ấy đã vô cùng rõ ràng. Ta ngẩng đầu nhìn hắn. Đôi mắt ôn hòa nhưng sâu không thấy đáy kia khiến lòng ta tràn ngập đủ loại cảm xúc. Chỉ là gặp nhau tình cờ, vậy mà hắn đã hai lần cứu ta khỏi nguy nan. Đêm phong tuyết là cứu mạng. Đơn hàng này là cứu nguy. Phần ân tình này… thật sự quá nặng rồi.
“Đại ân của ân công, Sở Chiêu không biết lấy gì báo đáp.”
Ta đứng dậy, lần nữa cúi người hành đại lễ thật sâu. “Chỉ có thể dốc hết tâm lực thêu tốt đơn hàng này, coi như báo đáp ân công một phần vạn.” Hắn nâng tay hờ đỡ. Ánh mắt sâu thẳm dừng lại trên người ta, mang theo một loại thấu hiểu thế sự cùng ôn hòa khó nói thành lời.
“Sở cô nương, không cần nói lời cảm tạ. Ta giúp cô…”
“Là vì cô xứng đáng.”