Chương 1

Chương 1

Vào ngày chung kết cuộc thi Đệ nhất Tài nữ Kinh thành, trước mặt toàn bộ quyền quý trong kinh, ta buông bút: “Ta, Tô Thanh Nhạn, xin rút khỏi cuộc thi.” Cả hội trường lập tức xôn xao. Trên đài cao, Tô Uyển Nhi, thứ muội của ta, người được ca tụng là “Văn Khúc Tinh hạ phàm”, nụ cười dịu dàng đoan trang chợt cứng đờ trên gương mặt. Nàng siết chặt vạt váy, giọng nói cũng run lên:
“Tỷ tỷ, vì sao lại như vậy? Tỷ biết rõ cuộc tỷ thí này quan trọng với Tô gia chúng ta, với muội đến nhường nào mà!”
Quan trọng ư? Ta cười lạnh. Đúng vậy, quá quan trọng, quan trọng đến mức phải giẫm lên thi cốt của ta, hút cạn giọt tâm huyết cuối cùng của ta để lát đường cho ngươi bước lên ngôi vị thần thánh. Đáng tiếc, ta đã trọng sinh.
“Tỷ tỷ, tỷ điên rồi sao! Tỷ có biết mình đang làm gì không?”
Tô Uyển Nhi là người đầu tiên lao tới. Nàng túm chặt cổ tay ta, sức mạnh lớn đến kinh người, móng tay gần như cắm sâu vào da thịt ta. Trên gương mặt nàng tràn đầy vẻ không thể tin nổi cùng sự hoảng loạn được che giấu vô cùng sâu kín, nhưng giọng nói vẫn yếu mềm như một đóa bạch liên lay động trong gió, cứ như thể ta vừa làm ra chuyện đại nghịch bất đạo, trời đất không dung.
“Vì sao tỷ phải rút khỏi cuộc thi?”
“Chúng ta đã nói rồi, sẽ cùng nhau làm rạng danh Tô gia, sao tỷ có thể vào đúng thời khắc quan trọng nhất lại...”
Ta khẽ gạt tay nàng ra, ánh mắt vượt qua nàng, nhìn về phía phụ thân và kế mẫu đang đứng dưới đài với sắc mặt xanh mét.
“Làm rạng danh ư? Người làm rạng danh Tô gia là Tô Uyển Nhi, là Văn Khúc Tinh được thiên mệnh lựa chọn, có liên quan gì đến một kẻ tầm thường như ta?” Giọng ta bình thản, nhưng từng chữ đều rõ ràng. “Ta tài hèn học kém, không gánh nổi trọng trách, vậy thì không đứng đây kéo chân ngươi nữa.”
Câu nói ấy chẳng khác nào một cái tát, hung hăng giáng thẳng lên mặt Tô Uyển Nhi và phụ thân. Khắp kinh thành, ai mà không biết Tô gia có Nhị tiểu thư Tô Uyển Nhi, người được ca tụng là Văn Khúc Tinh hạ phàm, ba tuổi đã làm thơ, năm tuổi đã viết phú, bảy tuổi đã có thể cùng các bậc đại nho luận đạo. Còn ta, là trưởng nữ của Tô gia, lại trở thành tấm nền hoàn hảo nhất cho nàng, tầm thường, đần độn, không hề có chút tài hoa. Kiếp trước, ta cũng từng cho là như vậy. Ta dốc hết sức mình, tự nhốt bản thân trong thư phòng, ngày đêm khổ đọc, chỉ mong có thể đến gần người thiên tài muội muội ấy thêm một chút, rồi lại thêm một chút nữa. Nhưng mỗi bài thơ ta viết, mỗi thiên sách luận ta làm, cuối cùng đều “trùng hợp” trở thành tuyệt tác làm chấn động thế gian của Tô Uyển Nhi. Còn ta, thứ nhận được mãi mãi chỉ là lời quở trách của phụ thân: “Cùng một cha sinh ra, sao ngươi lại ngu xuẩn đến thế! Học muội muội ngươi đi!” Cho đến trước lúc chếc, ta mới hiểu. Tô Uyển Nhi vốn chẳng phải Văn Khúc Tinh hạ phàm gì cả, nàng chỉ là một tên trộm hèn hạ. Trên người nàng có một loại tà thuật, có thể đánh cắp tài hoa và vận mệnh của ta, người tỷ tỷ cùng huyết thống. Ta càng cố gắng bao nhiêu, nàng càng rực rỡ bấy nhiêu. Mà trận chung kết cuộc thi Đệ nhất Tài nữ Kinh thành này, chính là nghi thức cuối cùng để nàng hút cạn tất cả những gì còn sót lại của ta. Nàng cần ta, dưới ánh mắt của muôn người, bị nàng “đường đường chính chính” đánh bại, dùng thất bại thảm hại và nỗi tuyệt vọng của ta để hoàn thành bước cuối cùng trong việc cướp đoạt mệnh cách. Sau đó, ta sẽ giống như kiếp trước, tâm huyết cạn kiệt, ho ra máu mà chếc, trở thành một dòng chú thích bị người đời lãng quên trong cuộc đời truyền kỳ của nàng.
“Tỷ tỷ, có phải tỷ vẫn còn giận chuyện lần trước phụ thân phạt tỷ chép sách không?” Tô Uyển Nhi đỏ hoe vành mắt, nước mắt lăn dài, diễn đến mức chân thật vô cùng. “Đều là lỗi của muội, muội không nên đưa bài 《Vọng Xuân Phú》 đó cho phụ thân xem. Muội đâu biết người lại hiểu lầm là tỷ viết, còn mang đi so với bài văn của muội...”
Lời nàng nói vô cùng khéo léo, chỉ trong chớp mắt đã khiến những người xung quanh tự vẽ nên một màn trưởng nữ ghen ghét thứ nữ, vô cớ gây sự. Ánh mắt mọi người nhìn ta lập tức tràn ngập vẻ khinh bỉ và coi thường.
“Hóa ra là ghen tị với muội muội, đúng là lòng dạ hẹp hòi.”
“Bản thân không có bản lĩnh, lại không cho phép muội muội xuất sắc, loại tỷ tỷ như vậy đúng là độc ác.”
Sắc mặt phụ thân đã đen như đáy nồi, ông quát lớn: “Tô Thanh Nhạn, ngươi quậy đủ chưa! Còn không mau xin lỗi các vị giám khảo và Uyển Nhi, rồi tiếp tục thi đấu!” Ta nhìn ông, trong lòng lạnh ngắt. Đó chính là phụ thân của ta. Bất kể chân tướng ra sao, ông vĩnh viễn đứng về phía Tô Uyển Nhi.
“Ta đã nói rồi, ta rút lui.” Ta nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt không hề dao động.
“Nếu phụ thân cảm thấy ta đã làm mất mặt Tô gia, vậy cứ việc đuổi ta ra khỏi gia môn, ta tuyệt đối không một lời oán trách.”