Chương 11

Chương 11

Ý ngoài lời chính là, hãy coi ta như đã ch /ết, đừng trở về rêu rao chuyện của ta. Ánh mắt Tạ Uẩn Chu càng thêm tuyệt vọng: “Ta không tin nàng không yêu ta! Khi chúng ta làm phu thê, những tình cảm chân thành tha thiết nàng dành cho ta, chẳng lẽ tất cả đều là giả sao?” Ta xoa xoa thái dương, đau đầu vô cùng. Đúng là đáng ch /ết, rốt cuộc ta phải nói thế nào thì hắn mới chịu tin rằng ta không yêu hắn?

“Nàng đã nói không yêu ngươi thì chính là không yêu ngươi. Nếu yêu ngươi, nàng đã không trốn tránh ngươi. Cứ dây dưa không dứt như vậy, không phải hành vi của quân t.ử.”

A Ngưu đột nhiên xuất hiện trước cửa hoa sảnh, sắc mặt không vui. Tạ Uẩn Chu hoàn toàn sững sờ, không nói thêm lời nào, cả người thất hồn lạc phách lao thẳng vào màn mưa bên ngoài, từ đó không quay lại nữa. Nhưng trong lòng ta lại bất giác có chút chột dạ. Những lời ta vừa nói, e rằng đều đã bị A Ngưu nghe thấy. Chỉ là một người thay thế dùng để tạm an ủi nỗi lòng. Hắn sẽ nghĩ thế nào? Trong chớp mắt, ta lại cảm thấy mình đúng là điên rồi, vậy mà bắt đầu để ý đến cảm xúc của một diện thủ. Ta mới là người bỏ tiền thuê hắn! Vì vậy, ta cố gắng giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, tiếp tục sống như thường ngày. Không lâu sau, ta nhận được thư của Tạ Uẩn Chu.

“A Lê, ta đã trở về kinh thành. Kiếp trước ta chưa từng thật lòng đối đãi với nàng, là ta có mắt như mù, đời này trong lòng khó mà yên ổn. Nàng nói đúng, nếu thật lòng yêu nàng, ta nên thành toàn cho nàng. Nguyện A Lê trăm năm đều được bình an.”

16

Trong lòng ta thở phào nhẹ nhõm. Nhưng sau khi nghe được cuộc đối thoại giữa ta và Tạ Uẩn Chu hôm ấy, A Ngưu không hề để lộ chút cảm xúc tiêu cực nào, trái lại còn làm việc tận tâm hơn trước, thực sự làm tốt mọi việc mà một diện thủ nên làm, không thể tìm ra bất kỳ sai sót nào. Thế nhưng ta lại vô cớ cảm thấy không vui. Ta trực tiếp đ /á hắn ra khỏi phòng mình, suốt nửa tháng không gặp hắn. Cho đến khi trưởng tỷ tìm đến. Nàng dẫn theo một đám đông bà t.ử và người hầu từ phủ Tạ Uẩn Chu.

“Hay cho Tô Lê ngươi, vậy mà dám tư thông với nam nhân bên ngoài, còn mang theo nghiệt chủng!”

Ta bưng chén trà, cố gắng giữ cho mình bình tĩnh. Nhẹ nhàng gạt lớp bọt trà. Khẽ mỉm cười nhàn nhạt.

“Trưởng tỷ nói đùa rồi. Đâu ra nam nhân bên ngoài, lại càng không có cái gọi là nghiệt chủng.”

Trong đầu ta nhanh chóng nghĩ cách ứng phó. Trưởng tỷ cười lạnh.

“Bụng cũng lớn đến thế này rồi, ngươi coi chúng ta là mù hay là ngu? Nếu không phải nghiệt chủng với nam nhân bên ngoài, chẳng lẽ lại là con của tên phu quân đã ch /ết của ngươi?”

Lần này... Ta thật sự bật cười từ tận đáy lòng. Lời nàng nhắc nhở... Lại khiến ta nghĩ ra một cách. Cho A Ngưu giả làm Tạ Huyền thì đã sao?

“Trưởng tỷ vu khống ta như vậy, khiến người làm muội muội như ta đ /au lòng biết bao. Nếu ta thật sự mời được phu quân đến trước mặt tỷ, vậy tỷ có phải nên d /ập đầu xin lỗi ta không?”

Ta gọi nha hoàn tâm phúc đến bên cạnh, ghé tai dặn dò vài câu. Nàng lập tức hiểu ý rồi lui ra ngoài. Trưởng tỷ nhìn ta như nhìn một kẻ điên. Phì cười thành tiếng.

“Hôm nay ta thật muốn xem cho rõ, xem tên phu quân đã ch /ết của ngươi làm thế nào khiến ngươi mang thai!”

Ta nhẹ nhàng vuốt ve chiếc bụng tròn. Bề ngoài vẫn bình thản như không. Nhưng trong lòng... Nói không lo lắng là giả. Ta nghe nói ở phía đông thành có một vị dịch dung sư cực kỳ lợi hại. Có thể hóa trang người khác giống đến tám, chín phần. Lại còn chân thật vô cùng. Vừa rồi ta đã sai nha hoàn dẫn A Ngưu đi tìm người đó để dịch dung. Chỉ e... Còn phải chờ thêm một lúc. Đúng lúc ta giả vờ nhấp trà. Thực ra trong lòng đã hoảng hốt như trống đ /ánh liên hồi. Thì một bóng người mặc huyền y cao lớn xuất hiện trước mắt. Thân hình cao lớn thẳng tắp. Dung mạo đẹp đến mức yêu nghiệt. Trên người tự mang theo sát khí uy nghiêm của chiến trường.

“Nghe nói đệ tức vu khống Lê Nhi của ta mang nghiệt chủng?”

Tay ta cầm chén trà... Cũng khẽ run lên. Giọng nói này... Còn giống Tạ Huyền hơn cả Tạ Huyền. Ông trời ơi. Ai cũng nói vị dịch dung sư ấy thủ pháp cao siêu. Ta còn không tin. Hôm nay tận mắt chứng kiến. Quả nhiên danh bất hư truyền.

“Đại... đại bá huynh?”

Trưởng tỷ cùng một đám bà t.ử và hạ nhân lập tức mồ hôi lạnh túa ra. Đầu gối mềm nhũn. Đồng loạt quỳ rạp xuống đất.

“Ngài... ngài chưa ch /ết sao?”

Trưởng tỷ run lẩy bẩy. Nhưng trong lòng vẫn còn chút không cam tâm.