Những Trang Bí Mật Ở Phòng Số Bảy
9 phút đọc

Chương 1

Chương 1 — Những Trang Bí Mật Ở Phòng Số Bảy

Cập nhật 10/09/2026 9 phút đọc

Điện thoại đổ chuông lúc hai giờ sáng, khi Trác Nhã Vân còn đang ngồi trong phòng làm việc tại chi nhánh nước ngoài của tập đoàn, trước mặt là chồng báo cáo tài chính quý ba chưa ký hết. Cô nhìn màn hình, thấy tên Uông Ngọc Diễm hiện lên, và trong khoảnh khắc đó, một linh cảm lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Ngọc Diễm không bao giờ gọi vào giờ này trừ phi có chuyện chẳng lành.

"Chị Vân." Giọng Ngọc Diễm run rẩy, đứt quãng, như thể cô đã phải lấy hết can đảm mới bấm được số gọi. "Diệu Kỳ… Diệu Kỳ bị công an đưa đi rồi."

Nhã Vân đứng bật dậy, chiếc ghế xoay lăn ra sau va vào tủ hồ sơ. "Đưa đi đâu? Vì chuyện gì?"

"Người ta nói… người ta nói em ấy giết chú Điền." Ngọc Diễm nghẹn lại, phải mất vài giây mới nói tiếp được. "Chú Mạc Vĩnh Điền. Đêm qua, ở nhà. Cảnh sát đến từ nửa đêm, phong tỏa cả biệt thự, báo chí cũng đã đánh hơi được rồi, sáng nay chắc sẽ lên khắp các mặt báo."

Trong một thoáng, Nhã Vân không thể xử lý được thông tin ấy. Mạc Vĩnh Điền — người đàn ông đã cưới mẹ cô sáu năm trước, người vẫn ngồi đầu bàn ăn tối thứ Bảy hằng tuần với nụ cười điềm đạm, người luôn nói "hai đứa cứ coi chú như người nhà" — đã chết. Và người bị bắt vì tình nghi giết ông ta là Diệu Kỳ, cô em gái mười chín tuổi hiền lành nhất mà cô từng biết, đứa em chưa từng cãi lại ai một câu nặng lời trong đời.

"Chị sẽ về ngay." Nhã Vân đã với tay lấy áo khoác trước khi kịp nghĩ xong câu nói. "Diệu Kỳ đang ở đâu? Đồn công an nào?"

"Ban đầu ở đồn khu vực, nhưng… nhưng vừa mới có tin, họ chuyển em ấy sang diện giám định tâm thần bắt buộc rồi. Em ấy nói không nên lời, cứ ngồi im như người mất hồn, luật sư nói tình trạng tâm lý bất ổn đến mức không đủ điều kiện lấy lời khai."

"Giám định ở đâu?"

Một khoảng lặng ngắn, đủ để Nhã Vân nghe rõ tiếng thở của Ngọc Diễm bên kia đầu dây.

"Phòng khám An Tâm."

Nhã Vân đứng sững giữa phòng làm việc, tay vẫn cầm nửa ống tay áo khoác chưa kịp xỏ vào. An Tâm — chính là phòng khám tâm thần của tập đoàn, do cha cô, ông Trác Vĩnh Khôi, gây dựng gần hai mươi năm trước với tâm nguyện biến nó thành nơi chữa lành cho cả những người nghèo nhất. Sao lại là An Tâm? Một vụ án mạng nghiêm trọng như thế, đáng lẽ phải được chuyển đến một cơ sở giám định pháp y trung lập của nhà nước, không dây dưa gì đến gia đình bị can. Vậy mà Diệu Kỳ lại đang nằm trong chính bệnh viện của nhà mình.

"Ai quyết định chuyển em ấy đến đó?" cô hỏi, giọng đã lấy lại được vẻ bình tĩnh quen thuộc, dù trong lòng đang cuộn lên từng đợt sóng.

"Cô Chu bảo là luật sư của gia đình đã đề nghị, để tránh scandal, để Diệu Kỳ được chăm sóc tốt hơn thay vì bị đưa vào trại tạm giam công cộng. Cô ấy nói sẽ đích thân trông nom mọi thứ." Ngọc Diễm hạ giọng, gần như thì thầm. "Em không dám cãi, dù sao cô Chu cũng thân với gia đình mình từ hồi chị còn nhỏ."

Chu Bảo Hạnh. Người phụ nữ đã bế Nhã Vân từ khi cô còn chưa biết đi, người đứng cạnh mẹ cô trong đám tang cha, người luôn xuất hiện đúng lúc gia đình cần một bờ vai để tựa vào. Nếu là bất kỳ ai khác đề nghị phương án ấy, có lẽ Nhã Vân đã lập tức nghi ngờ. Nhưng là cô Chu, thì hẳn chỉ là một cách bảo vệ Diệu Kỳ khỏi những con mắt tò mò của dư luận mà thôi.

Cô gạt suy nghĩ ấy sang một bên, gọi cho trợ lý sân bay đặt vé sớm nhất có thể, rồi gọi tiếp cho luật sư riêng của gia đình để nắm thêm tình hình pháp lý. Trong lúc soạn vội vài bộ quần áo vào vali, đầu óc cô vẫn không ngừng quay cuồng với câu hỏi duy nhất: chuyện gì đã thực sự xảy ra trong ngôi nhà ấy đêm qua?

Mười hai tiếng sau, Nhã Vân bước ra khỏi sân bay quốc tế, ánh đèn flash của phóng viên chờ sẵn lóe lên chói mắt. Cô kéo sụp mũ, cúi đầu lách qua đám đông, nghe văng vẳng những câu hỏi ném theo sau lưng — "Cô Vân có bình luận gì về việc em gái mình bị tình nghi giết cha dượng không?", "Có phải Tập đoàn Y tế Trác Gia đang tìm cách che giấu sự thật?" — những câu hỏi như dao cứa, nhưng cô không dừng lại, không quay đầu, chỉ bước thẳng ra chiếc xe đang chờ.

Biệt thự gia đình, nơi cô lớn lên, giờ bị vây kín bởi hàng rào cảnh sát và ống kính máy quay chĩa thẳng vào cổng sắt. Bên trong, mẹ cô — bà Đoàn Ngọc Thư — ngồi thu mình trên ghế sofa phòng khách, mắt sưng húp, tay run run cầm tách trà đã nguội lạnh từ lâu.

"Mẹ." Nhã Vân quỳ xuống trước mặt mẹ, nắm lấy đôi tay lạnh ngắt ấy. "Con về rồi."

Bà Ngọc Thư ngước lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn con gái lớn như tìm một chỗ bấu víu cuối cùng. "Con Kỳ… nó không giết ai cả, Vân à. Con biết tính em con mà, nó hiền lành, nó sợ cả côn trùng, sao có thể…" Bà không nói hết câu, chỉ gục đầu vào vai con gái, thân hình gầy guộc run lên từng chặp.

"Con tin em." Nhã Vân siết chặt tay mẹ. "Con sẽ tìm ra sự thật, mẹ à. Nhưng mẹ phải kể cho con nghe, đêm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Bà Ngọc Thư kể lại trong tiếng nấc: tối hôm ấy bà đi công tác thiện nguyện ở tỉnh, chỉ có Diệu Kỳ và Mạc Vĩnh Điền ở nhà cùng vài người giúp việc đã nghỉ sớm. Gần nửa đêm, người quản gia nghe tiếng động lớn từ phòng làm việc riêng của ông Điền, chạy lên thì thấy cửa khóa trái, gọi mãi không ai trả lời. Đến khi phá được cửa, Mạc Vĩnh Điền đã nằm bất động trên sàn, đầu đập vào cạnh bàn đá cẩm thạch, còn Diệu Kỳ đứng chết lặng trong góc phòng, tay áo rách, người đầy vết bầm, miệng lắp bắp không thành lời. Người quản gia hoảng loạn gọi cấp cứu, nhưng khi xe cứu thương đến, Mạc Vĩnh Điền đã không còn dấu hiệu sự sống.

"Nó không nói được gì cả, Vân ạ." Bà Ngọc Thư nghẹn ngào. "Cảnh sát hỏi gì nó cũng chỉ lắc đầu, run rẩy, mắt nhìn vô định. Bác sĩ pháp y bảo có dấu hiệu sang chấn tâm lý nghiêm trọng, nên mới…"

"Nên mới đưa em vào An Tâm." Nhã Vân tiếp lời, giọng trầm xuống.

Mẹ cô gật đầu, rồi nắm chặt tay con gái hơn. "Cô Chu nói sẽ tự tay chăm sóc con bé, nói con bé sẽ được đối xử tốt hơn nhiều so với bị giam ở đồn công an. Mẹ… mẹ không biết phải làm sao nữa, Vân à. Mẹ chỉ biết tin cô Chu, tin luật sư của nhà mình."

Nhã Vân im lặng, nhìn ra ngoài khung cửa sổ nơi ánh đèn cảnh sát vẫn nhấp nháy xanh đỏ ngoài cổng. Cô cố hình dung ra cảnh tượng đêm qua, cố tưởng tượng cô em gái nhút nhát của mình đứng trong góc phòng, run rẩy, không nói nên lời — và cô không tin, dù chỉ một giây, rằng Diệu Kỳ có thể ra tay sát hại bất kỳ ai một cách máu lạnh như những gì báo chí đang thêu dệt.

Nhưng có một điều khiến cô day dứt hơn cả: tại sao một vụ án nghiêm trọng thế này lại được xử lý nhanh và êm thấm đến vậy? Tại sao không có buổi khám nghiệm hiện trường kéo dài, không có nhân chứng nào khác ngoài người quản gia đã lớn tuổi và dễ bị dẫn dắt lời khai, và tại sao ngay lập tức, chỉ trong vòng vài giờ, Diệu Kỳ đã được đưa thẳng vào diện giám định tâm thần tại chính bệnh viện của gia đình mình, nơi mọi hồ sơ, mọi quy trình đều nằm trong tầm kiểm soát của người quen?

Cô đứng dậy, bước ra hành lang, nơi luật sư riêng của gia đình đang đợi với một chồng giấy tờ. Ông ta trình bày ngắn gọn: theo luật, thời gian giám định tâm thần bắt buộc có thể kéo dài từ vài tuần đến vài tháng tùy diễn biến, trong thời gian đó thân nhân được phép thăm gặp theo lịch do bệnh viện sắp xếp, nhưng mọi quyết định y khoa đều thuộc thẩm quyền của đội ngũ điều trị.

"Tôi muốn gặp em gái tôi ngay hôm nay." Nhã Vân nói, giọng không chút do dự.

Luật sư nhìn cô, hơi ngập ngừng. "Cô Chu Bảo Hạnh vừa nhắn tin, nói tình trạng của Diệu Kỳ hiện chưa ổn định, cần thêm vài ngày để bác sĩ theo dõi trước khi cho phép thăm gặp. Bà ấy nói làm vậy là vì lợi ích của Diệu Kỳ."

Nhã Vân gật đầu, không tranh cãi thêm, nhưng trong lòng, một hạt giống nghi ngờ nhỏ bé vừa được gieo xuống. Cô nhớ lại từng chi tiết cha mình từng kể về An Tâm — về mong muốn nó trở thành nơi mọi bệnh nhân, dù giàu hay nghèo, đều được đối xử công bằng và minh bạch. Cô cũng nhớ Chu Bảo Hạnh, người phụ nữ đã đồng hành với gia đình cô qua bao thăng trầm, chưa từng một lần khiến cô phải hoài nghi.

Nhưng đêm nay, khi ngồi một mình trong căn phòng cũ của mình, nhìn tấm ảnh gia đình chụp năm nào treo trên tường — cha, mẹ, cô và Diệu Kỳ còn bé xíu, cả nhà cười rạng rỡ trước cổng bệnh viện An Tâm ngày khánh thành — Nhã Vân chợt nhận ra một sự thật lạnh lẽo: cô đã xa nhà quá lâu, bận rộn với công việc ở nước ngoài đến mức không còn hiểu rõ những gì đang thực sự diễn ra bên trong ngôi nhà này, bên trong chính bệnh viện mang tên gia tộc mình.

Và giờ đây, em gái cô đang ở trong đó, một mình, không ai lên tiếng bảo vệ.

Cô mở máy tính, tìm lại toàn bộ hồ sơ pháp lý liên quan đến vụ việc, đọc đi đọc lại từng dòng báo cáo sơ bộ của cảnh sát, từng lời khai của người quản gia. Càng đọc, cô càng thấy có quá nhiều khoảng trống không được giải thích: vì sao không có camera an ninh nào trong phòng làm việc riêng của Mạc Vĩnh Điền ghi lại được gì, dù toàn bộ biệt thự đều lắp đặt hệ thống giám sát hiện đại? Vì sao báo cáo pháp y sơ bộ chỉ vỏn vẹn vài dòng, không có phân tích chi tiết về hiện trường?

Nhã Vân khép máy tính lại, nhìn ra khung cửa sổ tối đen. Cô biết mình không thể chỉ ngồi chờ luật sư, chờ cảnh sát, chờ Chu Bảo Hạnh thu xếp mọi thứ. Nếu muốn biết sự thật, cô phải tự mình bước vào bên trong — vào chính nơi em gái mình đang bị giữ lại, nơi không một ai ngoài cuộc có thể chạm tới.

Một ý nghĩ táo bạo bắt đầu hình thành trong đầu cô, mơ hồ nhưng kiên định, như một hạt mầm vừa nứt vỏ giữa đêm tối: nếu không ai cho cô vào bằng con đường chính danh, cô sẽ tìm một con đường khác.

Đã sao chép liên kết chương