Chương 11
Chương 11 — Những Trang Bí Mật Ở Phòng Số Bảy
Suốt một tuần sau lần đột nhập đầu tiên vào Phòng số Bảy, Bách Nguyên tìm mọi cách sắp xếp một cơ hội khác để quay lại, trong khi Nhã Vân dồn sức tìm hiểu thêm thông tin về cái chết của Mạc Vĩnh Điền qua những kênh gián tiếp — nhờ Ngọc Diễm âm thầm thu thập hồ sơ pháp y chính thức, đối chiếu với những gì luật sư gia đình từng cung cấp.
Ngọc Diễm gửi cho cô, qua một kênh liên lạc mã hóa mà cả hai đã thống nhất từ trước, một bản sao giấy chứng tử của Mạc Vĩnh Điền. Nhã Vân đọc kỹ từng dòng, và một chi tiết khiến cô sững người: nơi cấp giấy chứng tử không phải bệnh viện đa khoa trung tâm nơi xe cứu thương đưa ông ta đến đêm hôm ấy theo lời kể của mẹ cô, mà là một phòng khám tư nhân nhỏ ở ngoại thành, cái tên hoàn toàn xa lạ mà cô chưa từng nghe nhắc đến trong bất kỳ hồ sơ y tế nào của gia đình.
Cô lập tức nhắn tin cho Ngọc Diễm, yêu cầu tìm hiểu thêm về phòng khám ấy. Câu trả lời đến sau đó hai ngày khiến cô càng thêm hoang mang: phòng khám tư nhân ấy tuy có giấy phép hoạt động hợp lệ, nhưng quy mô rất nhỏ, chủ yếu khám bệnh ngoại trú thông thường, không có đủ trang thiết bị hồi sức cấp cứu để xử lý một ca chấn thương sọ não nghiêm trọng như những gì báo cáo ban đầu mô tả. Một bệnh nhân trong tình trạng nguy kịch như vậy, đáng lẽ phải được chuyển ngay đến một bệnh viện lớn có đầy đủ phương tiện phẫu thuật thần kinh, chứ không thể được xác nhận tử vong tại một phòng khám nhỏ thiếu thốn thiết bị như thế.
Khi kể lại phát hiện này với Bách Nguyên, cả hai cùng ngồi lặng người trong sân vườn tối, cố ghép nối lại toàn bộ chuỗi sự kiện.
"Nếu ông ta thực sự nguy kịch đến mức đó, không ai lại đưa ông ta đến một phòng khám nhỏ thiếu thiết bị như vậy, trừ phi có chủ đích." Bách Nguyên nói, giọng anh chậm rãi như đang tự sắp xếp lại từng mảnh ghép trong đầu. "Trừ phi người đưa ông ta đến đó đã biết trước phòng khám ấy sẽ không thể cứu ông ta, hoặc tệ hơn, họ chưa bao giờ có ý định cứu ông ta ở đó theo đúng nghĩa."
"Ý bác sĩ là sao?"
"Tôi nghĩ phòng khám đó chỉ là nơi xác nhận cái chết trên giấy tờ, còn việc cứu chữa thật sự — nếu có — đã được thực hiện ở một nơi khác, kín đáo hơn nhiều, trước khi ông ta được đưa đến đó chỉ để hoàn tất thủ tục pháp lý."
Nhã Vân cảm thấy toàn thân lạnh toát. Giả thuyết ấy, dù nghe có vẻ táo bạo, lại giải thích trọn vẹn mọi chi tiết mâu thuẫn mà cô từng thắc mắc — sự vội vã bất thường trong việc xử lý vụ án, việc thi hài được hỏa táng nhanh chóng chỉ hai ngày sau khi mất với lý do "theo di nguyện đã lập từ trước", khiến không một ai, kể cả cơ quan điều tra, có cơ hội khám nghiệm tử thi kỹ lưỡng để xác minh nguyên nhân cái chết một cách độc lập.
"Nếu đúng là như vậy," cô nói, giọng run lên vì phẫn nộ lẫn sợ hãi, "vậy tro cốt trong ngôi mộ gia đình, thứ mà mẹ tôi vẫn đến thắp hương mỗi tuần, có thể không phải của ông ta."
Bách Nguyên không trả lời ngay, chỉ nhìn cô với ánh mắt đầy cảm thông trước gánh nặng cảm xúc mà cô đang phải gánh chịu. "Chúng ta cần tìm bằng chứng cụ thể hơn, không thể chỉ dựa vào suy luận. Nếu có thể, tôi muốn quay lại Phòng số Bảy một lần nữa, tìm xem có hồ sơ nào liên quan trực tiếp đến việc chuyển ông ta đi đâu đó sau đêm xảy ra biến cố hay không."
Cơ hội đến sớm hơn dự kiến. Ba ngày sau, đúng vào một buổi tối cuối tuần khi phần lớn nhân viên hành chính được nghỉ và Tưởng Nhã Kỳ về quê thăm gia đình theo lịch nghỉ phép định kỳ mà Bách Nguyên tình cờ biết được qua bảng phân công trực, anh quyết định hành động. Lần này, anh chuẩn bị kỹ lưỡng hơn, mang theo một chiếc đèn pin nhỏ và nhiều thời gian hơn để lục soát kỹ càng từng hộp hồ sơ trong Phòng số Bảy.
Nhã Vân, theo thỏa thuận từ trước, đóng vai trò canh gác từ xa, giả vờ đi dạo ngoài hành lang gần cầu thang dẫn xuống tầng hầm, sẵn sàng báo hiệu bằng một tin nhắn ngắn nếu phát hiện bất kỳ ai xuất hiện bất thường.
Bên trong Phòng số Bảy, Bách Nguyên lục soát cẩn thận từng kệ sắt, cuối cùng tìm thấy một hộp hồ sơ được đánh dấu bằng ký hiệu khác biệt so với những hộp còn lại — không phải mã bệnh nhân thông thường, mà là một chuỗi ký tự viết tắt "M.V.Đ — hồ sơ đặc biệt". Tim anh đập dồn dập khi mở hộp ra, bên trong là một tập tài liệu mỏng ghi lại chi tiết một ca "chuyển viện khẩn cấp bí mật" vào đúng đêm xảy ra biến cố, với địa chỉ đến không phải phòng khám tư nhân ngoại thành như trên giấy chứng tử công khai, mà là một địa chỉ khác hoàn toàn — một biệt thự riêng ở khu vực ngoại ô phía Bắc thành phố, được ghi chú là "cơ sở điều trị nội bộ, không công khai".
Kèm theo đó là vài trang ghi chú y khoa viết tay, mô tả tình trạng bệnh nhân bị chấn thương đầu nghiêm trọng nhưng đã qua giai đoạn nguy kịch sau phẫu thuật khẩn cấp, cùng chữ ký của một bác sĩ mà Bách Nguyên chưa từng nghe tên trong đội ngũ chính thức của An Tâm.
Anh chụp lại toàn bộ những trang tài liệu ấy, tay run lên vì phấn khích lẫn bàng hoàng trước sự thật đang dần hiện ra trước mắt. Đúng lúc anh chuẩn bị đóng hộp hồ sơ lại, điện thoại trong túi rung lên — tin nhắn từ Nhã Vân, chỉ vỏn vẹn một chữ: "Rút".
Anh nhanh chóng sắp xếp lại mọi thứ về đúng vị trí ban đầu, khóa cửa cẩn thận, rời khỏi tầng hầm theo lối đi phụ mà anh đã thuộc lòng sau nhiều lần quan sát. Khi anh vừa lên đến tầng trệt, một nhóm nhân viên bảo vệ đi ngang qua hành lang, có vẻ đang thực hiện một vòng tuần tra bất thường ngoài giờ thường lệ. Anh lẩn vào một góc khuất, tim đập thình thịch, chờ cho đến khi nhóm bảo vệ đi khuất mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Tối hôm đó, khi gặp lại Nhã Vân, cả hai cùng xem lại những bức ảnh vừa chụp được trong sự im lặng nặng nề. Địa chỉ biệt thự ở khu ngoại ô phía Bắc, chữ ghi chú "cơ sở điều trị nội bộ, không công khai", tất cả đều chỉ về một sự thật mà cả hai đều không dám nói thành lời ngay lập tức.
"Ông ta còn sống." Cuối cùng Nhã Vân cũng lên tiếng, giọng cô lạnh như băng. "Mạc Vĩnh Điền chưa từng chết. Toàn bộ vụ án, cái chết, đám tang, tất cả chỉ là một màn kịch được dàn dựng để đổ tội giết người cho Diệu Kỳ và giúp ông ta trốn thoát khỏi một điều gì đó."
"Tôi tin là vậy." Bách Nguyên gật đầu, giọng anh cũng trầm xuống đầy nặng nề. "Và nếu đúng như vậy, ông ta vẫn đang ở đâu đó, có thể vẫn đang điều khiển toàn bộ mạng lưới này từ trong bóng tối, thông qua Chu Bảo Hạnh và những người khác."
Nhã Vân siết chặt tay, cảm giác phẫn nộ dâng trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Em gái cô đang phải chịu đựng tội danh giết người, đang bị giam giữ và tiêm thuốc mỗi ngày, chỉ để che giấu cho một kẻ giả chết nhằm trốn tránh trách nhiệm cho những tội ác tài chính khổng lồ của chính hắn. Đây không còn chỉ là một âm mưu tài chính đơn thuần nữa, mà là một sự phản bội tàn nhẫn nhất mà cô từng chứng kiến trong đời — một người cha dượng sẵn sàng hy sinh cả tính mạng và tương lai của con gái vợ mình chỉ để bảo toàn sự an toàn cho bản thân.
"Chúng ta phải tìm ra địa chỉ chính xác của biệt thự đó." Cô nói, giọng kiên quyết hơn bao giờ hết. "Và chúng ta phải tìm cách đưa bằng chứng này đến đúng người có thẩm quyền, trước khi họ kịp phát hiện ra chúng ta đã biết quá nhiều."
Bách Nguyên gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu xa. "Chúng ta càng tiến gần đến sự thật, nguy hiểm càng lớn hơn. Từ giờ, chúng ta phải cẩn trọng gấp bội, cô Lam à. Bởi nếu họ phát hiện ra có người đã chạm đến bí mật lớn nhất này, tôi e rằng họ sẽ không còn giữ bất kỳ sự kiêng dè nào nữa."
Đêm đó, trở về phòng, Nhã Vân không tài nào chợp mắt được. Cô nằm nhìn lên trần nhà, hình dung lại từng khoảnh khắc mình từng đứng trước bàn thờ Mạc Vĩnh Điền, từng thắp nén hương tiễn biệt một người mà cô tưởng đã yên nghỉ, trong khi thực chất ông ta có thể đang ngồi đâu đó, an toàn, khỏe mạnh, tiếp tục điều khiển những quân cờ của mình từ trong bóng tối. Cô nghĩ đến mẹ mình, người phụ nữ đã khóc cạn nước mắt bên quan tài chồng, đến giờ vẫn chưa hề hay biết rằng nỗi đau ấy có thể chỉ là một phần của một màn kịch tàn nhẫn được dàn dựng để phục vụ cho lòng tham và sự hèn nhát của chính người mà bà từng đặt trọn niềm tin.
Cô cũng nghĩ đến Diệu Kỳ, cô em gái mười chín tuổi ngây thơ, giờ đây đang phải một mình gánh chịu tội danh giết người trong khi kẻ thực sự cần chịu trách nhiệm cho tất cả những đau khổ này vẫn đang ung dung sống sót đâu đó ngoài kia. Càng nghĩ, cô càng cảm thấy một ngọn lửa phẫn nộ âm ỉ cháy trong lồng ngực, thứ cảm xúc mà trước đây cô chưa từng trải qua với cường độ mạnh mẽ đến vậy trong suốt hai mươi bảy năm cuộc đời bình lặng của một người thừa kế được bảo bọc kỹ càng.
Cô tự nhủ, dù con đường phía trước có nguy hiểm đến đâu, cô cũng sẽ không lùi bước. Bởi đằng sau sự thật này không chỉ là danh dự của gia đình cô, mà còn là tự do và tính mạng của em gái cô, cùng với số phận của biết bao nạn nhân vô tội khác đang bị giam cầm trong bóng tối của Phòng số Bảy.