Chương 18
Chương 18 — Những Trang Bí Mật Ở Phòng Số Bảy
Sáng hôm sau, Nhã Vân và Bách Nguyên bắt đầu triển khai kế hoạch mà cả hai đã bàn bạc suốt đêm. Thời gian không còn đứng về phía họ, và mọi hành động từ giờ trở đi đều phải được tính toán kỹ lưỡng đến từng chi tiết nhỏ nhất.
Việc đầu tiên là liên lạc với Đỗ Bách Khiêm, điều tra viên công an kinh tế mà Bách Nguyên đã âm thầm phối hợp từ trước. Qua một cuộc gọi ngắn ngủi được thực hiện từ điện thoại phụ của Nhã Vân trong giờ ra sân vườn, cả hai trình bày vắn tắt những bằng chứng mới nhất — hồ sơ chuyển viện bí mật của Mạc Vĩnh Điền, con dấu đỏ trên bảng kê chi tiêu nội bộ, và quan trọng nhất, lời khai trực tiếp của một nhân chứng sống sót là Diệu Kỳ.
"Những gì các bạn cung cấp là bằng chứng quan trọng, nhưng để xin được lệnh khám xét khẩn cấp, tôi cần thêm bằng chứng vật chất trực tiếp, tốt nhất là hình ảnh hoặc tài liệu gốc từ chính Phòng số Bảy, cùng xác nhận về nơi ẩn náu hiện tại của Mạc Vĩnh Điền." Đỗ Bách Khiêm nói qua điện thoại, giọng ông điềm tĩnh nhưng đầy quyết đoán. "Nếu các bạn có thể cung cấp thêm những thứ đó trong vòng bốn mươi tám giờ tới, tôi sẽ trình lên cấp trên để xin lệnh hành động ngay lập tức."
Bốn mươi tám giờ. Khoảng thời gian ấy vừa đủ để hy vọng, vừa đủ ngắn để khiến cả hai người cảm thấy áp lực đè nặng lên vai. Nhã Vân và Bách Nguyên nhìn nhau, cùng hiểu rằng họ phải hành động ngay lập tức, không thể chậm trễ thêm bất kỳ giờ nào nữa.
"Chúng ta cần xác định chính xác vị trí biệt thự ở khu ngoại ô phía Bắc." Nhã Vân nói, giọng cô đầy quyết tâm. "Đó có thể là nơi Mạc Vĩnh Điền đang ẩn náu, hoặc ít nhất là nơi ông ta thường xuyên lui tới."
"Tôi sẽ nhờ Ngọc Diễm tra cứu thông tin đăng ký sở hữu bất động sản tại địa chỉ đó." Cô nói thêm, tay đã soạn sẵn tin nhắn gửi đi ngay lập tức qua kênh liên lạc mã hóa.
Trong khi chờ đợi phản hồi từ Ngọc Diễm, Bách Nguyên tập trung vào nhiệm vụ khó khăn hơn — tìm cách đưa Diệu Kỳ ra khỏi khu cách ly một cách an toàn. Anh biết, với tình hình an ninh đã được siết chặt tối đa, việc lén lút đưa một bệnh nhân ra khỏi khu vực giám sát nghiêm ngặt gần như là bất khả thi nếu không có sự chuẩn bị chu đáo.
Anh tìm đến bác sĩ Cảnh, người trực tiếp phụ trách Diệu Kỳ, với một đề xuất táo bạo. "Bác sĩ Cảnh này, tôi nhận thấy tình trạng bệnh nhân Trác Diệu Kỳ có dấu hiệu cải thiện đáng kể trong tuần qua, có lẽ đã đến lúc cân nhắc giảm dần mức độ cách ly, chuyển cô ấy sang khu điều trị thông thường để tiếp tục quá trình phục hồi tâm lý một cách tự nhiên hơn."
Bác sĩ Cảnh nhíu mày, có vẻ ngạc nhiên trước đề xuất này. "Tôi không thấy có ghi chú nào về sự cải thiện trong hồ sơ chính thức. Cậu có bằng chứng cụ thể không?"
Bách Nguyên đã chuẩn bị sẵn một vài quan sát y khoa hợp lý, dựa trên những gì anh thực sự nhận thấy qua các lần thăm khám ngắn ngủi mà anh có thể tiếp cận một cách chính đáng, trình bày một cách thuyết phục về khả năng phục hồi tự nhiên của bệnh nhân khi được giảm dần liều thuốc an thần theo đúng quy trình y khoa chuẩn mực.
"Tôi sẽ cân nhắc và báo cáo lên cấp trên." Bác sĩ Cảnh đáp, giọng ông vẫn còn dè dặt. "Nhưng mọi quyết định về ca này đều cần thông qua sự phê duyệt của ban giám đốc, cậu biết đấy."
Câu trả lời ấy khiến Bách Nguyên hiểu rằng con đường chính thức để đưa Diệu Kỳ ra khỏi khu cách ly gần như không khả thi trong khung thời gian gấp rút này. Anh cần một phương án khác, táo bạo hơn.
Tối hôm đó, khi gặp lại Nhã Vân, anh trình bày một kế hoạch mạo hiểm. "Tôi nghĩ chúng ta cần tự mình đưa Diệu Kỳ ra ngoài, không thông qua quy trình chính thức. Tôi biết một lối thoát hiểm ít người biết đến ở cuối khu cách ly, dùng cho trường hợp hỏa hoạn khẩn cấp, thường không có camera giám sát vì lý do kỹ thuật."
"Đó là một rủi ro lớn." Nhã Vân nói, dù trong lòng cô cũng không còn lựa chọn nào tốt hơn. "Nếu bị phát hiện, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng."
"Tôi biết." Bách Nguyên gật đầu. "Nhưng nếu chúng ta chờ đợi quy trình chính thức, có thể đã quá muộn. Chu Bảo Hạnh đang ráo riết truy tìm cô, và một khi họ xác định được cô là ai, họ có thể sẽ chuyển Diệu Kỳ đi một nơi khác an toàn hơn đối với họ, khiến chúng ta mất dấu hoàn toàn."
Nhã Vân đồng ý với kế hoạch, dù trong lòng vẫn còn đầy lo lắng. Cả hai dành cả buổi tối để lên kế hoạch chi tiết — thời điểm hành động, lộ trình di chuyển, phương án dự phòng nếu bị phát hiện giữa chừng.
Đúng lúc ấy, tin nhắn từ Ngọc Diễm hiện lên trên điện thoại của Nhã Vân, mang theo thông tin quan trọng: căn biệt thự ở khu ngoại ô phía Bắc được đăng ký dưới tên một công ty vỏ bọc, nhưng qua truy vết sâu hơn, Ngọc Diễm phát hiện công ty ấy có chung một địa chỉ liên hệ với chính công ty tư vấn đầu tư mà Bách Nguyên từng nhắc đến trong sơ đồ mạng lưới rửa tiền của mình.
"Đây chính là mắt xích cuối cùng chúng ta cần." Bách Nguyên nói, giọng anh đầy phấn khích khi xem thông tin ấy. "Chúng ta đã có đủ để chứng minh mối liên hệ trực tiếp giữa Mạc Vĩnh Điền, nơi ẩn náu của ông ta, và toàn bộ mạng lưới tài chính phi pháp."
Nhã Vân gật đầu, cảm nhận rõ ràng họ đang đứng trước ngưỡng cửa cuối cùng của cuộc điều tra. Nhưng cô cũng biết, ngưỡng cửa ấy đồng thời cũng là thời điểm nguy hiểm nhất, khi mọi con bài đã được lật ngửa và không còn đường lui cho bất kỳ bên nào.
"Chúng ta sẽ hành động vào đêm mai." Cô nói, giọng cô kiên quyết. "Đưa Diệu Kỳ ra ngoài, gửi toàn bộ bằng chứng cho Đỗ Bách Khiêm, và đối mặt với bất cứ điều gì xảy ra sau đó."
Bách Nguyên gật đầu đồng ý, ánh mắt anh nhìn cô đầy sự tin tưởng tuyệt đối. "Đêm mai. Chúng ta sẽ kết thúc chuyện này, một lần và mãi mãi."
Suốt ngày hôm sau, cả hai tận dụng từng khoảnh khắc rảnh rỗi để hoàn thiện kế hoạch. Nhã Vân tìm gặp bà Trâm và, thông qua một vài ám hiệu ngắn gọn được hai người ngầm hiểu với nhau, báo cho bà biết rằng đêm nay sẽ có hành động, dặn bà giữ bình tĩnh và sẵn sàng hợp tác nếu có biến động bất ngờ trong khu điều trị. Bà Trâm gật đầu, ánh mắt bà ánh lên tia hy vọng đã chờ đợi suốt ba năm ròng rã.
Bách Nguyên, trong khi đó, âm thầm kiểm tra lại lối thoát hiểm ở cuối khu cách ly, đảm bảo cánh cửa an toàn không bị khóa chết bất thường như đôi khi vẫn xảy ra do sơ suất bảo trì. Anh cũng chuẩn bị một bộ quần áo thường phục nhỏ gọn giấu trong một túi đựng đồ y tế, đủ để giúp Diệu Kỳ thay đổi trang phục bệnh viện dễ nhận diện trước khi rời khỏi khuôn viên.
Ngọc Diễm, từ bên ngoài, chuẩn bị sẵn một chiếc xe không mang biển số quen thuộc của gia đình, đậu cách cổng phụ phía sau bệnh viện một đoạn an toàn, sẵn sàng đón Diệu Kỳ ngay khi có tín hiệu. Cô cũng liên hệ trước với một cơ sở y tế tư nhân đáng tin cậy, không có bất kỳ liên hệ nào với Tập đoàn Y tế Trác Gia, để đảm bảo Diệu Kỳ có nơi được chăm sóc y tế an toàn ngay sau khi thoát khỏi An Tâm.
Buổi chiều, khi mọi thứ dường như đã sẵn sàng, một trở ngại bất ngờ xuất hiện. Nhã Vân nhận được tin nhắn từ Bách Nguyên, giọng văn đầy lo lắng: "Tưởng Nhã Kỳ vừa thông báo sẽ có ca trực đặc biệt tăng cường tại khu cách ly tối nay, không rõ lý do. Có thể họ đã nghi ngờ điều gì đó."
Tim Nhã Vân thắt lại khi đọc tin nhắn ấy. Nếu an ninh được tăng cường đúng vào đêm họ dự định hành động, kế hoạch của cả hai có thể sẽ đổ vỡ hoàn toàn trước khi kịp bắt đầu. Cô nhắn lại ngay cho anh: "Chúng ta có nên hoãn lại không?"
Câu trả lời của Bách Nguyên đến sau vài phút căng thẳng: "Không. Nếu hoãn lại, tình hình chỉ càng tệ hơn. Chúng ta phải điều chỉnh kế hoạch, nhưng vẫn hành động đêm nay."
Nhã Vân hít một hơi thật sâu, cảm nhận rõ ràng áp lực đang dồn nén đến cực điểm. Cô biết, từ giờ phút này, mọi quyết định đều phải được đưa ra trong tích tắc, và không còn chỗ cho bất kỳ sự do dự nào nữa.
Cô nhắn tin nhanh cho Ngọc Diễm, thông báo về sự thay đổi bất ngờ trong lịch trực, dặn cô chuẩn bị thêm phương án dự phòng ở cổng phụ trong trường hợp lối thoát hiểm chính không thể sử dụng được như dự kiến ban đầu. Ngọc Diễm đáp lại ngay lập tức, xác nhận đã sẵn sàng, đồng thời cho biết đã liên hệ được với một người bạn cũ hiện đang công tác tại đội tuần tra khu vực, có thể hỗ trợ nếu tình huống trở nên khẩn cấp ngoài tầm kiểm soát.
Nhã Vân gấp cuốn sổ mật mã của mình lại, cất nó vào một túi nhỏ giấu kín trong người, sẵn sàng mang theo bên mình như bằng chứng cuối cùng nếu mọi thứ khác đều thất bại. Cô nhìn ra cửa sổ, ánh hoàng hôn đang dần buông xuống nhuộm cam cả bầu trời phía sau hàng cây trong sân, biết rằng chỉ còn vài giờ nữa, tất cả những gì cô và Bách Nguyên đã dày công xây dựng suốt nhiều tuần qua sẽ được đặt lên bàn cân của số phận.