Những Trang Bí Mật Ở Phòng Số Bảy
8 phút đọc

Chương 15

Chương 15 — Những Trang Bí Mật Ở Phòng Số Bảy

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Trong lần gặp thứ ba, khi Diệu Kỳ đã gần như hoàn toàn tỉnh táo, cô kể lại cho Nhã Vân nghe toàn bộ những gì mình nhớ được về đêm xảy ra biến cố, giọng cô đều đều như đang thuật lại một cuốn phim đã xem qua nhiều lần trong đầu để không bị vỡ òa cảm xúc.

"Đêm đó, mẹ đi công tác, em ở nhà một mình học bài." Diệu Kỳ bắt đầu, mắt nhìn xuống đôi tay đang siết chặt vào nhau. "Khoảng mười giờ tối, em xuống bếp lấy nước thì nghe tiếng động lạ phát ra từ phòng làm việc của chú Điền. Cửa phòng hé mở, em nhìn vào thì thấy chú ấy đang đứng trước lò sưởi, tay cầm một xấp giấy tờ, đang chuẩn bị đốt."

"Em có nhìn rõ giấy tờ đó không?" Nhã Vân hỏi, cố giữ giọng bình thản dù tim đập dồn dập.

"Em chỉ kịp nhìn thấy vài con số rất lớn trên một trang giấy, và một cái tên công ty gì đó em không nhớ rõ, có chữ 'đầu tư' trong đó." Diệu Kỳ nhíu mày cố nhớ lại. "Chú Điền phát hiện em đứng ở cửa, mặt chú ấy đổi sắc ngay lập tức, không còn vẻ hiền từ như mọi khi nữa. Chú ấy quát em vào phòng, khóa cửa lại, rồi túm lấy vai em, hỏi em đã thấy gì, đã nghe được những gì."

Giọng Diệu Kỳ bắt đầu run lên, Nhã Vân siết chặt tay em an ủi, ra hiệu cô có thể dừng lại bất cứ lúc nào nếu cảm thấy quá sức. Nhưng Diệu Kỳ lắc đầu, tiếp tục kể.

"Em sợ quá, cố gắng giải thích là em không thấy gì cả, nhưng chú ấy không tin, càng lúc càng siết chặt vai em, giọng nói đầy đe dọa, bảo rằng nếu em dám kể cho ai nghe, chú ấy sẽ khiến cả em và mẹ phải hối hận. Em cố vùng ra, đẩy chú ấy để chạy thoát, chú ấy loạng choạng, đầu đập vào cạnh bàn đá... rồi ngã xuống, nằm im, không cử động nữa."

Nhã Vân ôm chặt em gái vào lòng, cảm nhận rõ ràng cơ thể Diệu Kỳ run lên vì phải sống lại khoảnh khắc kinh hoàng ấy một lần nữa. "Không sao, Kỳ à. Đó là em tự vệ, không phải lỗi của em."

"Nhưng sau đó, em không nhớ gì nữa cả, cho đến khi tỉnh dậy thì đã ở đồn công an rồi, mọi người nhìn em như thể em là một kẻ giết người máu lạnh." Diệu Kỳ nức nở. "Em không hiểu tại sao mọi chuyện lại trở nên như vậy, chị à."

Nhã Vân vuốt tóc em gái, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng cô đang sục sôi phẫn nộ. Toàn bộ câu chuyện Diệu Kỳ vừa kể khớp hoàn hảo với những gì cô và Bách Nguyên đã suy luận ra từ trước — Mạc Vĩnh Điền đang tiêu hủy bằng chứng tài chính liên quan đến mạng lưới rửa tiền khi bị Diệu Kỳ vô tình bắt gặp, và trong lúc khống chế cô để bịt miệng, ông ta đã bị thương do chính sự chống trả tự vệ của cô, chứ không phải một vụ án mạng có chủ đích như những gì bị dàn dựng sau đó.

"Chị tin em, Kỳ à." Cô nói, giọng cô kiên định. "Và giờ chị đã biết chính xác chuyện gì đã xảy ra. Chú Điền không hề chết đêm đó. Ông ta đã giả chết để đổ tội cho em, để trốn tránh trách nhiệm cho một tội ác tài chính khổng lồ mà ông ta đã gây ra suốt nhiều năm qua."

Diệu Kỳ ngước lên nhìn chị, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc xen lẫn phẫn nộ. "Ông ta còn sống? Vậy tại sao... tại sao lại làm vậy với em?"

"Vì em là nhân chứng duy nhất còn sống sót biết mặt ông ta đêm đó, và vì cách dễ nhất để vô hiệu hóa em mà không cần giết em, chính là biến em thành một nghi phạm giết người bị giam giữ trong chính hệ thống y khoa mà ông ta có quyền kiểm soát." Nhã Vân giải thích, cố nói thật chậm rãi để em gái có thể tiếp nhận được toàn bộ sự thật phức tạp này. "Ông ta và những người đồng lõa đã dùng chính bệnh viện của gia đình mình để giam giữ em, tiêm thuốc khiến em không thể tỉnh táo kể lại sự thật, trong khi ông ta ung dung trốn ở một nơi bí mật nào đó, tiếp tục điều hành mạng lưới rửa tiền từ trong bóng tối."

Diệu Kỳ im lặng một lúc lâu, gương mặt cô dần chuyển từ sự kinh hoàng sang một sự căm phẫn lạnh lùng mà Nhã Vân chưa từng thấy ở cô em gái hiền lành của mình trước đây. "Vậy chúng ta phải làm gì bây giờ, chị? Chúng ta phải vạch trần ông ta."

"Chị và một người bạn đã thu thập được khá nhiều bằng chứng rồi." Nhã Vân đáp, siết chặt tay em. "Nhưng chị cần lời khai của em, cần chính xác những gì em vừa kể, để ghép nối hoàn chỉnh toàn bộ bức tranh sự thật này lại với nhau."

Tối hôm đó, khi gặp lại Bách Nguyên, Nhã Vân kể lại toàn bộ những gì Diệu Kỳ vừa tiết lộ. Anh lắng nghe chăm chú, tay ghi chép nhanh vào cuốn sổ tay của mình, gương mặt anh dần trở nên nghiêm trọng hơn khi từng chi tiết được xâu chuỗi lại.

"Vậy là chúng ta đã có đủ ba mảnh ghép quan trọng nhất." Anh nói, giọng anh đầy quyết đoán. "Lời khai trực tiếp của Diệu Kỳ về đêm xảy ra biến cố, hồ sơ chuyển viện bí mật của Mạc Vĩnh Điền đến một cơ sở điều trị nội bộ không công khai, và bằng chứng về mạng lưới tài chính phi pháp trong Phòng số Bảy liên kết trực tiếp đến Chu Bảo Hạnh."

"Vẫn còn thiếu một điều." Nhã Vân nói, giọng cô trầm ngâm. "Chúng ta vẫn chưa biết chính xác ông ta đang trốn ở đâu, và chưa có bằng chứng trực tiếp cho thấy ông ta vẫn đang chỉ đạo mạng lưới này từ trong bóng tối."

"Tôi nghĩ chúng ta cần tìm cách xác minh địa chỉ biệt thự ở khu ngoại ô phía Bắc mà chúng ta đã tìm thấy trong hồ sơ." Bách Nguyên nói. "Nếu ông ta thực sự đang ẩn náu ở đó, hoặc nếu đó là nơi ông ta vẫn thường xuyên lui tới để chỉ đạo công việc, đó sẽ là bằng chứng cuối cùng và quan trọng nhất."

Nhã Vân gật đầu, cảm nhận rõ ràng họ đang đứng trước ngưỡng cửa của giai đoạn cuối cùng trong cuộc điều tra này. Nhưng cô cũng biết, càng tiến gần đến sự thật, nguy hiểm càng lớn hơn, và với việc Diệu Kỳ đã bắt đầu tỉnh táo trở lại, khả năng những người kiểm soát nhận ra sự thay đổi bất thường trong tình trạng của cô cũng sẽ tăng lên đáng kể theo từng ngày.

"Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa." Cô nói, giọng cô kiên quyết. "Chúng ta cần hành động nhanh hơn, trước khi họ phát hiện ra Diệu Kỳ đã tỉnh táo trở lại, và trước khi họ có cơ hội xóa sạch mọi dấu vết còn sót lại."

Bách Nguyên gật đầu đồng ý, ánh mắt anh nhìn cô đầy quyết tâm không kém. "Vậy chúng ta sẽ bắt đầu từ ngày mai. Đã đến lúc kết thúc mọi chuyện này."

Trước khi rời khỏi sân vườn đêm ấy, Bách Nguyên đề nghị cả hai cùng nhau xâu chuỗi lại toàn bộ động cơ của Mạc Vĩnh Điền, để có một bức tranh trọn vẹn và thuyết phục nhất khi trình bày với cơ quan điều tra. Anh lật lại những trang ghi chú cũ, những con số anh đã âm thầm thu thập được về tình hình tài chính cá nhân của Mạc Vĩnh Điền trước khi ông ta tái hôn với mẹ Nhã Vân.

"Tôi đã tìm hiểu được một phần, qua những hồ sơ công khai về các khoản đầu tư ông ta từng tham gia trước đây." Anh nói, giọng trầm xuống. "Khoảng bảy năm trước, ông ta đã rót một khoản tiền rất lớn, gần như toàn bộ tài sản riêng của mình, vào một dự án bất động sản nghỉ dưỡng ở tỉnh lẻ. Dự án đó sụp đổ hoàn toàn chỉ sau hai năm, khiến ông ta gánh một khoản nợ khổng lồ mà nếu công khai, sẽ hủy hoại toàn bộ danh tiếng và sự nghiệp của ông ta."

"Và đó là lý do ông ta cần tái hôn với mẹ tôi, cần vị trí trong tập đoàn." Nhã Vân nói, giọng cô cay đắng. "Không phải vì tình yêu, mà vì cần một nguồn lực đủ lớn để bù đắp khoản nợ ấy."

"Tôi tin là vậy." Bách Nguyên gật đầu. "Và khi khoản nợ vẫn không ngừng phình to theo lãi suất, ông ta buộc phải tìm đến những biện pháp phi pháp hơn để xoay vòng dòng tiền, cuối cùng dẫn đến toàn bộ mạng lưới rửa tiền núp bóng An Tâm mà chúng ta đã phát hiện ra."

Nhã Vân im lặng, cảm nhận rõ ràng một sự cay đắng khó tả khi nhận ra toàn bộ bi kịch của gia đình mình, toàn bộ nỗi đau mà Diệu Kỳ và biết bao nạn nhân khác phải gánh chịu, suy cho cùng chỉ bắt nguồn từ lòng tham và sự hèn nhát của một người đàn ông không dám đối diện với thất bại tài chính của chính mình, chọn cách che giấu nó bằng tội ác thay vì dũng cảm thừa nhận và gánh chịu hậu quả.

"Con người ta có thể trở nên tàn nhẫn đến mức nào, chỉ vì không dám nhìn thẳng vào sai lầm của bản thân." Cô nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy nặng nề. "Ông ta đã sẵn sàng hủy hoại cả một gia đình, cả cuộc đời của biết bao người vô tội, chỉ để bảo vệ cái tôi và sự an toàn của riêng mình."

Bách Nguyên nhìn cô, ánh mắt anh đầy cảm thông. "Đó là lý do chúng ta không thể để ông ta thoát khỏi trách nhiệm này. Không chỉ vì Diệu Kỳ, mà vì tất cả những người đã và đang phải trả giá cho lòng tham của ông ta."

Nhã Vân gật đầu, siết chặt bàn tay đang nắm cuốn sổ mật mã của mình. Đêm đó, khi trở về phòng, cô cảm thấy một sự quyết tâm mới mẻ, mãnh liệt hơn bao giờ hết, thôi thúc cô phải đi đến tận cùng con đường này, dù phía trước có phải đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào.

Đã sao chép liên kết chương