Những Trang Bí Mật Ở Phòng Số Bảy
9 phút đọc

Chương 8

Chương 8 — Những Trang Bí Mật Ở Phòng Số Bảy

Cập nhật 10/09/2026 9 phút đọc

Ba ngày sau cuộc trò chuyện với bà Trâm, Nhã Vân quyết định gặp lại Kỳ Bách Nguyên để chia sẻ những gì mình vừa biết. Cô chọn giờ chiều muộn, khi khu sinh hoạt chung gần như vắng người, chỉ còn vài bệnh nhân ngồi lặng lẽ xem truyền hình. Cô nhắn qua một mảnh giấy nhỏ gấp cẩn thận, nhờ một điều dưỡng thân thiện chuyển đến phòng khám của anh, hẹn gặp tại sân vườn sau giờ ăn tối.

Khi cả hai ngồi xuống băng ghế quen thuộc, Nhã Vân kể lại toàn bộ câu chuyện của bà Trâm, từ việc bà từng là kế toán trưởng của một tập đoàn y tế, phát hiện những khoản chi bất thường trong sổ sách viện phí, cho đến việc bị chẩn đoán hoang tưởng chỉ trong vòng một tuần và giam giữ suốt ba năm.

Bách Nguyên lắng nghe chăm chú, gương mặt anh dần trở nên căng thẳng khi cô kể đến đoạn những khoản tiền được luân chuyển qua các công ty vệ tinh núp bóng chi phí điều trị dài hạn.

"Cô ấy có nói rõ tên những công ty đó không?" Anh hỏi, giọng gấp gáp hơn thường lệ.

"Không, bà ấy nói không nhớ chi tiết, hoặc không muốn nói ra vì sợ." Nhã Vân lắc đầu. "Nhưng bác sĩ, phản ứng của bác sĩ khiến tôi nghĩ bác sĩ đã biết điều gì đó về chuyện này rồi."

Bách Nguyên im lặng một lúc, rồi rút từ trong túi áo khoác ra cuốn sổ tay bọc da cũ, lật đến một trang giữa cuốn sổ, đưa cho cô xem. Trên trang giấy là một sơ đồ được vẽ tay cẩn thận, nối các ô vuông mang tên viết tắt của nhiều công ty với nhau bằng những đường kẻ chằng chịt, ở trung tâm là một ô được khoanh tròn đậm nét ghi chữ "An Tâm".

"Tôi đã âm thầm thu thập những cái tên này suốt năm tháng qua, từ những hóa đơn bị bỏ quên trong thùng rác văn phòng, từ những cuộc trò chuyện tình cờ nghe được giữa nhân viên hành chính." Anh chỉ vào một trong những ô vuông. "Công ty này, tên là một công ty tư vấn đầu tư, đăng ký kinh doanh chỉ vài tháng trước khi bắt đầu có giao dịch với An Tâm, và ngừng hoạt động ngay sau khi khoản tiền được chuyển đi. Đây là dấu hiệu kinh điển của việc rửa tiền qua các công ty vỏ bọc."

Nhã Vân nhìn sơ đồ, cảm giác lạnh sống lưng lan khắp cơ thể. "Ai là người đứng sau những công ty này?"

"Tôi chưa lần ra được chủ sở hữu thực sự, vì tất cả đều được đăng ký dưới tên người đại diện pháp lý khác nhau, không ai trùng nhau." Bách Nguyên gấp cuốn sổ lại, giọng trầm xuống. "Nhưng có một điều tôi chắc chắn: tất cả các giao dịch đều phải được phê duyệt bởi cấp quản lý cao nhất của phòng khám, tức là Chu Bảo Hạnh, hoặc một ai đó có quyền hạn tương đương hoặc cao hơn bà ấy trong tập đoàn."

Câu nói ấy khiến Nhã Vân lặng người. Cô nghĩ đến Mạc Vĩnh Điền, người từng giữ chức phó chủ tịch hội đồng quản trị, người có quyền kiểm soát tài chính của cả tập đoàn suốt nhiều năm qua trước khi qua đời. Nếu mạng lưới này đã hoạt động từ trước khi ông ta mất, thì khả năng ông ta có liên quan là điều không thể loại trừ.

"Bác sĩ có nghe nói gì về ông Mạc Vĩnh Điền không?" Cô hỏi, cố giữ giọng bình thản dù trái tim đang đập dồn dập.

Bách Nguyên nhíu mày. "Phó chủ tịch tập đoàn vừa qua đời gần đây, đúng không? Người mà con gái riêng của vợ bị tình nghi giết hại?"

Nhã Vân gật đầu, không nói gì thêm, để anh tự suy luận.

"Tôi có nghe vài lần cái tên đó được nhắc đến trong các cuộc họp tài chính nội bộ mà tôi tình cờ đứng gần, trước khi ông ta mất." Bách Nguyên nói chậm rãi, như đang cố nhớ lại chính xác từng chi tiết. "Có lần tôi nghe Chu Bảo Hạnh gọi điện, nhắc đến việc phải chuẩn bị hồ sơ trước khi ông Điền đến kiểm tra sổ sách cuối quý. Giọng bà ấy khi đó không giống một nhân viên đang báo cáo với cấp trên bình thường, mà giống như đang phải giải trình với một ai đó có quyền lực thực sự chi phối bà."

Nhã Vân cảm thấy toàn bộ những mảnh ghép rời rạc trong đầu cô bắt đầu khớp lại với nhau. Nếu Mạc Vĩnh Điền thực sự là người đứng sau mạng lưới rửa tiền này, và Chu Bảo Hạnh là người trực tiếp thực thi tại An Tâm, thì cái chết của ông ta — nếu đó thực sự là một cái chết — sẽ để lại một khoảng trống quyền lực khổng lồ trong hệ thống ngầm này. Và Diệu Kỳ, người bị tình nghi giết ông ta, lại vô tình trở thành mắt xích nguy hiểm nhất cần phải bị bịt miệng, bởi cô bé có thể là nhân chứng duy nhất còn sống sót của đêm hôm ấy.

"Có một điều tôi không hiểu." Cô nói, cố sắp xếp lại suy nghĩ của mình thành lời. "Nếu Mạc Vĩnh Điền đã chết, tại sao mạng lưới này vẫn còn hoạt động ráo riết như vậy? Tại sao Chu Bảo Hạnh vẫn tiếp tục giữ những nhân chứng cũ trong tình trạng bị giam lỏng, thậm chí còn siết chặt hơn sau vụ án của em gái tôi?"

Bách Nguyên nhìn cô, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng của sự nhận ra. "Trừ phi ông ta chưa thực sự chết."

Câu nói ấy như một nhát dao lạnh cứa vào tim Nhã Vân. Cô chưa từng dám nghĩ đến khả năng ấy, dù trong lòng cô vẫn luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn về cái chết quá vội vã, quá mập mờ của người đàn ông từng ngồi đầu bàn ăn tối gia đình cô suốt sáu năm trời.

"Bác sĩ nghĩ ông ta còn sống?" Cô hỏi, giọng run lên không kiểm soát được.

"Tôi không dám khẳng định chắc chắn, nhưng nếu nhìn vào động cơ, mọi thứ đều hợp lý một cách đáng sợ." Bách Nguyên nói, giọng anh trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết. "Một cái chết đúng lúc, ngay khi có vẻ như một cuộc điều tra tài chính nào đó đang khép chặt dần quanh ông ta, đồng thời đổ được toàn bộ trách nhiệm hình sự cho một người khác — con gái riêng của vợ ông ta — người vừa có thể bị vô hiệu hóa bằng hệ thống y khoa mà chính ông ta có quyền kiểm soát. Đó không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, cô Lam à. Đó là một kế hoạch."

Nhã Vân ngồi lặng người, cảm giác như cả thế giới vừa sụp đổ dưới chân mình. Nếu Bách Nguyên đúng, thì người đàn ông mà gia đình cô từng tin tưởng, từng đau xót tiếc thương, thực chất chưa từng chết, mà đang ẩn mình đâu đó, tiếp tục điều khiển mạng lưới tội ác này từ trong bóng tối, trong khi em gái cô phải gánh chịu tội danh giết người mà cô bé không hề phạm phải theo cách người ta vẫn tưởng.

"Chúng ta cần bằng chứng." Cô nói, giọng đã lấy lại được sự quyết đoán quen thuộc dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang. "Bằng chứng cụ thể, không chỉ là suy đoán và những mảnh ghép rời rạc."

"Tôi biết." Bách Nguyên gật đầu. "Và tôi tin bằng chứng quan trọng nhất đang nằm ở nơi tôi chưa từng được phép bước chân vào — khu cách ly đặc biệt, và tầng hầm phía sau khu hậu cần."

Hai người nhìn nhau trong ánh đèn vàng nhạt của sân vườn, cả hai đều hiểu rằng từ khoảnh khắc này trở đi, họ không còn là hai cá thể riêng lẻ đang âm thầm dò xét sự thật, mà đã chính thức trở thành đồng minh trong một cuộc chiến nguy hiểm hơn rất nhiều so với những gì họ từng hình dung khi mới bắt đầu.

"Nếu tôi nói cho bác sĩ biết tôi thực sự là ai," Nhã Vân nói chậm rãi, mắt nhìn thẳng vào anh, "liệu điều đó có thay đổi cách bác sĩ nhìn nhận về tất cả những gì chúng ta vừa nói không?"

Bách Nguyên im lặng một lúc, rồi lắc đầu. "Thân phận thật của cô không quan trọng bằng việc cô đang đứng về phía nào. Và tôi đã thấy rõ cô đứng về phía nào rồi, cô Lam à, dù cô có tên thật là gì đi nữa."

Nhã Vân mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi trong suốt những ngày u ám vừa qua, cảm thấy như trút được một phần gánh nặng đang đè lên vai mình. Nhưng cô biết, con đường phía trước vẫn còn dài, và họ chỉ vừa mới chạm đến lớp vỏ ngoài cùng của một sự thật lớn hơn, đen tối hơn rất nhiều so với những gì cả hai từng tưởng tượng.

Trước khi chia tay nhau đêm ấy, Bách Nguyên dặn cô cẩn thận từng lời nói trong những ngày tới, bởi nếu suy đoán của anh về Mạc Vĩnh Điền là đúng, thì kẻ đứng sau mạng lưới này chắc chắn đã có kinh nghiệm xử lý mọi mối đe dọa suốt nhiều năm, và sẽ không ngần ngại ra tay nếu phát hiện có người đang tiến gần đến sự thật. Anh cũng hứa sẽ tìm cách rà soát lại toàn bộ những cuộc gọi, những cuộc họp bất thường của Chu Bảo Hạnh trong thời gian gần đây, xem có dấu hiệu nào cho thấy bà ta đang liên lạc với một người đã "qua đời" hay không.

Trở về phòng, Nhã Vân ngồi bên bàn nhỏ, mở cuốn sổ mật mã của mình, bắt đầu vẽ lại toàn bộ sơ đồ mối quan hệ mà cô và Bách Nguyên vừa cùng nhau dựng nên: Mạc Vĩnh Điền ở trung tâm, các đường kẻ tỏa ra nối với Chu Bảo Hạnh, với những công ty vỏ bọc, với khu cách ly đặc biệt, với những nhân chứng bị giam giữ như bà Trâm và cô y tá tên Thanh Hà, và cuối cùng, một đường kẻ đậm nét nối thẳng đến ô vuông mang tên Diệu Kỳ.

Cô nhìn sơ đồ ấy hồi lâu trong ánh đèn bàn mờ nhạt, cảm nhận rõ ràng sức nặng của những gì mình vừa khám phá ra. Đây không còn là một vụ án hình sự đơn lẻ liên quan đến gia đình cô nữa, mà là một hệ thống tội ác có tổ chức, đã âm thầm bòn rút và hủy hoại cuộc sống của biết bao con người vô tội suốt nhiều năm trời, núp bóng dưới danh nghĩa một phòng khám tâm thần nhân đạo mang chính tên tuổi của gia tộc cô.

Cô gấp cuốn sổ lại, tắt đèn, nằm xuống giường trong bóng tối, nhưng đầu óc vẫn không ngừng quay cuồng. Nếu Mạc Vĩnh Điền thực sự còn sống, hắn đang ở đâu? Và quan trọng hơn cả, hắn còn có thể vươn tay xa đến mức nào để bảo vệ bí mật của mình, kể cả khi phải hy sinh chính những người từng là một phần của gia đình mà hắn đã bước chân vào?

Đã sao chép liên kết chương