Những Trang Bí Mật Ở Phòng Số Bảy
8 phút đọc

Chương 12

Chương 12 — Những Trang Bí Mật Ở Phòng Số Bảy

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Ba ngày sau chuyến đột nhập thứ hai vào Phòng số Bảy, không khí trong Phòng khám An Tâm bắt đầu thay đổi theo một cách mà chỉ những ai quan sát kỹ mới có thể nhận ra. Nhã Vân là người đầu tiên cảm nhận được sự khác lạ ấy, khi cô nhận thấy số lượng camera an ninh trong khu B tăng lên đáng kể chỉ sau một đêm, những góc từng bị bỏ trống trước đây giờ đã được lắp thêm thiết bị giám sát mới, còn nguyên lớp màng bảo vệ chưa kịp bóc.

Tiếp đó, lịch trình đổi ca của điều dưỡng cũng bị xáo trộn hoàn toàn. Khung giờ mười lăm phút trống người mà cô từng lợi dụng để len lỏi vào khu cách ly đặc biệt giờ đây luôn có ít nhất hai nhân viên bảo vệ đứng gác, thay phiên nhau tuần tra thay vì chỉ xuất hiện theo giờ cố định như trước.

"Họ đang siết chặt an ninh." Nhã Vân nói với Bách Nguyên trong buổi gặp ngắn ngủi hiếm hoi còn lại, khi cả hai phải viện đủ lý do để có thể trò chuyện riêng mà không gây chú ý. "Có phải họ đã phát hiện ra chúng ta không?"

"Tôi không nghĩ họ biết chính xác là ai." Bách Nguyên đáp, giọng anh cũng đầy vẻ lo lắng. "Nếu họ biết rõ là tôi hoặc cô, chúng ta đã không còn ngồi đây nói chuyện thoải mái thế này. Nhưng có lẽ họ đã phát hiện dấu vết của việc ai đó đã xâm nhập vào Phòng số Bảy — một hộp hồ sơ bị xê dịch, một lớp bụi bị xáo trộn, bất cứ chi tiết nhỏ nào cũng có thể khiến người cẩn trọng như Chu Bảo Hạnh sinh nghi."

Nhã Vân gật đầu, nhận ra sự cẩn trọng của họ trong lần đột nhập thứ hai có lẽ vẫn chưa đủ tỉ mỉ để không để lại dấu vết nào. Cô nhớ lại việc Bách Nguyên đã phải rời đi vội vàng sau tin nhắn cảnh báo của cô, có thể đã không kịp sắp xếp lại mọi thứ hoàn hảo như ban đầu.

Những ngày sau đó, sự căng thẳng trong bệnh viện càng lúc càng rõ rệt. Tưởng Nhã Kỳ, người phụ trách trực tiếp khu cách ly, bắt đầu xuất hiện thường xuyên hơn trong khu B, với ánh mắt sắc lạnh quét qua từng bệnh nhân như đang tìm kiếm điều gì đó bất thường. Bà ta thẩm vấn kỹ hơn mỗi khi có bệnh nhân xin phép rời khỏi phòng ngoài giờ quy định, thậm chí còn cho lắp thêm một trạm kiểm soát tạm thời ngay lối vào hành lang nối giữa khu B và khu cách ly, nơi trước đây chỉ có một cánh cửa từ đơn giản.

Nhã Vân cũng nhận thấy Chu Bảo Hạnh xuất hiện trong khu điều trị thường xuyên hơn hẳn, không còn chỉ giới hạn ở khu hành chính như trước, mà thường xuyên đi thị sát các phòng bệnh, quan sát kỹ lưỡng từng gương mặt bệnh nhân với một sự chăm chú khác thường so với vẻ bận rộn thường thấy trước đây.

Một buổi chiều, khi đang ngồi trong thư viện nhỏ cùng bà Trâm, Nhã Vân nhận thấy bà có vẻ bồn chồn bất an hơn hẳn mọi khi.

"Có chuyện gì vậy, bà Trâm?" Cô hỏi khẽ.

"Tôi nghe điều dưỡng nói họ vừa nhận được chỉ thị mới, rà soát lại toàn bộ hồ sơ bệnh nhân dài hạn trong khu B, đặc biệt chú ý những trường hợp mới nhập viện gần đây." Bà Trâm hạ giọng, ánh mắt đầy lo lắng. "Cô nên cẩn thận, Lam à. Tôi có cảm giác không lành."

Nhã Vân siết chặt tay bà, cố trấn an dù trong lòng cũng đang dâng lên nỗi bất an tương tự. "Tôi sẽ cẩn thận. Bà cũng vậy nhé."

Tối hôm đó, Bách Nguyên tìm cách gặp riêng cô trong khoảng thời gian ngắn ngủi giữa hai ca trực, giọng anh đầy vẻ nghiêm trọng. "Tôi vừa nghe được một cuộc trò chuyện giữa Chu Bảo Hạnh và một người tôi không rõ danh tính qua điện thoại, khi tôi tình cờ đi ngang qua văn phòng bà ấy. Bà ấy nói, 'Tôi sẽ tự mình kiểm tra lại toàn bộ hồ sơ nhập viện gần đây, đặc biệt là những trường hợp không rõ ràng về thân nhân.' Tôi nghĩ điều đó ám chỉ trực tiếp đến cô."

Tim Nhã Vân đập nhanh hơn. Hồ sơ nhập viện của cô, dù được chuẩn bị cẩn thận, vẫn có những kẽ hở nhất định nếu bị soi xét kỹ lưỡng — không người thân liên hệ rõ ràng, không lịch sử y tế trước đó, một cái tên đơn giản không họ không đệm. Nếu Chu Bảo Hạnh thực sự bắt đầu điều tra sâu vào những hồ sơ như vậy, chỉ là vấn đề thời gian trước khi bà ta phát hiện ra có điều bất thường.

"Chúng ta cần đẩy nhanh tiến độ." Cô nói, giọng kiên quyết dù trong lòng đầy lo lắng. "Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa."

"Tôi đồng ý." Bách Nguyên gật đầu. "Nhưng chúng ta cũng không thể hành động hấp tấp. Nếu chúng ta để lộ ra bất kỳ dấu hiệu hoảng loạn nào, điều đó sẽ chỉ càng khiến họ thêm nghi ngờ."

Trong những ngày tiếp theo, Nhã Vân buộc phải điều chỉnh lại toàn bộ cách hành xử của mình, cố gắng trở nên mờ nhạt hơn, ít gây chú ý hơn bao giờ hết. Cô hạn chế những cuộc trò chuyện với bà Trâm nơi công cộng, tránh xuất hiện gần khu cách ly hay tầng hầm, thậm chí còn giả vờ tỏ ra suy sụp hơn trong những buổi đánh giá tâm lý để không ai nghi ngờ về sự tỉnh táo bất thường của mình.

Nhưng đằng sau vẻ ngoài yên ắng ấy, cô và Bách Nguyên vẫn âm thầm tiếp tục thu thập từng mảnh bằng chứng nhỏ nhặt còn sót lại, cẩn trọng hơn bao giờ hết, ý thức rõ ràng rằng mỗi bước đi sai lầm giờ đây đều có thể phải trả giá bằng chính sự an toàn của bản thân họ, và tệ hơn, có thể khiến toàn bộ nỗ lực giải cứu Diệu Kỳ cùng những nạn nhân khác sụp đổ hoàn toàn trước khi kịp chạm đến đích.

Đêm khuya, đứng bên cửa sổ phòng mình nhìn ra khu cách ly tối om phía xa, Nhã Vân cảm nhận rõ ràng một điều: mạng lưới tội ác này, dù đang bị dồn vào thế phải phòng thủ, vẫn còn sở hữu quyền lực và sự tàn nhẫn đủ lớn để nghiền nát bất kỳ ai dám thách thức nó. Và cô biết, trận chiến thực sự vẫn còn ở phía trước, khốc liệt hơn rất nhiều so với những gì cô đã trải qua kể từ ngày đầu tiên bước chân vào nơi này.

Sáng hôm sau, một sự việc nhỏ khiến cô càng thêm cảnh giác. Trong giờ ăn sáng, một nhân viên bảo vệ mới, gương mặt xa lạ chưa từng xuất hiện trong khu B trước đó, đứng lặng lẽ quan sát toàn bộ phòng ăn từ góc xa, ánh mắt lướt qua từng bệnh nhân một cách có hệ thống, không giống cách những nhân viên bảo vệ cũ vẫn thường làm — họ thường chỉ đứng canh cửa, ít khi quan sát kỹ từng gương mặt như vậy. Nhã Vân cúi đầu ăn, cố giữ dáng vẻ bình thường nhất có thể, nhưng cô cảm nhận rõ ràng ánh mắt ấy dừng lại trên mình lâu hơn một chút so với những người khác, dù chỉ trong tích tắc.

Cô kể lại điều này với Bách Nguyên ngay khi có cơ hội, giọng cô không giấu được sự lo lắng. "Tôi nghĩ họ đang thuê thêm người để rà soát kỹ hơn, không chỉ dựa vào hồ sơ giấy tờ mà còn quan sát trực tiếp từng bệnh nhân."

"Đó là dấu hiệu họ đang lo lắng thực sự." Bách Nguyên đáp, gương mặt anh cũng lộ rõ vẻ căng thẳng không kém. "Một tổ chức chỉ tăng cường giám sát trực tiếp như vậy khi họ không còn tin tưởng vào hệ thống hồ sơ giấy tờ nữa, khi họ nghi ngờ có một mối đe dọa thực sự đang tồn tại ngay bên trong, chứ không chỉ là nguy cơ từ bên ngoài."

Anh cũng cho cô biết, chính bản thân anh cũng bắt đầu cảm nhận được sự thay đổi trong thái độ của đồng nghiệp xung quanh. Nghiêm Đình Vũ, bác sĩ trưởng khoa vốn luôn tin tưởng tuyệt đối vào ban quản lý, gần đây bỗng dưng yêu cầu toàn bộ bác sĩ trong khoa phải báo cáo chi tiết hơn về bất kỳ hoạt động nào ngoài giờ làm việc chính thức, viện lý do "chuẩn bị cho đợt thanh tra sắp tới", nhưng Bách Nguyên linh cảm rằng yêu cầu ấy thực chất xuất phát từ áp lực của Chu Bảo Hạnh, muốn kiểm soát chặt chẽ hơn mọi di chuyển của nhân viên trong bệnh viện.

"Nếu họ bắt đầu nghi ngờ tôi," Bách Nguyên nói, giọng trầm xuống, "tôi có thể sẽ bị điều chuyển công tác, hoặc tệ hơn, bị loại khỏi bệnh viện này hoàn toàn trước khi chúng ta kịp hoàn thành mọi việc. Chúng ta cần một kế hoạch dự phòng, phòng trường hợp một trong hai chúng ta không còn có thể tiếp tục ở lại đây."

Nhã Vân gật đầu, nhận ra sự cấp bách của tình hình. Cô bắt đầu nghĩ đến việc cần phải liên lạc với Ngọc Diễm thường xuyên hơn, đảm bảo mọi bằng chứng đã thu thập được đều có ít nhất một bản sao lưu trữ an toàn bên ngoài bệnh viện, phòng khi có bất kỳ điều bất trắc nào xảy ra với cô hoặc Bách Nguyên trong những ngày sắp tới. Cô cũng bắt đầu cân nhắc đến khả năng phải tìm đến sự hỗ trợ của cơ quan điều tra chính thức sớm hơn dự kiến, dù bằng chứng hiện tại vẫn chưa đủ hoàn chỉnh để đảm bảo một cuộc bắt giữ thành công, tránh trường hợp đánh động sớm khiến toàn bộ mạng lưới kịp thời tẩu tán chứng cứ và tẩu thoát trước khi pháp luật kịp can thiệp.

Trước khi chia tay đêm ấy, cả hai thống nhất sẽ tạm ngừng mọi hành động mạo hiểm trong vài ngày tới, chỉ tập trung quan sát và giữ vỏ bọc thật vững chắc, chờ đợi thời điểm thích hợp hơn để tiếp tục tiến gần đến sự thật cuối cùng còn đang ẩn giấu phía sau những cánh cửa khóa kín của Phòng khám An Tâm.

Đã sao chép liên kết chương