Những Trang Bí Mật Ở Phòng Số Bảy
8 phút đọc

Chương 16

Chương 16 — Những Trang Bí Mật Ở Phòng Số Bảy

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Điều Nhã Vân lo sợ nhất cuối cùng cũng xảy ra, nhưng không phải theo cách cô từng hình dung. Không phải bà Cù Bảo Yến, không phải một sơ hở nào trong hồ sơ giả mạo của cô, mà là qua một con đường hoàn toàn khác — Ngọc Diễm.

Trong lúc âm thầm điều tra thêm về khoản nợ cũ của Mạc Vĩnh Điền theo yêu cầu của Nhã Vân, Ngọc Diễm đã liên hệ với một cựu nhân viên ngân hàng từng xử lý hồ sơ vay vốn của ông ta nhiều năm trước, hy vọng thu thập thêm chứng cứ tài chính. Nhưng cô không biết rằng người cựu nhân viên ấy, vì áp lực nợ nần của chính bản thân, đã âm thầm bán thông tin về cuộc điều tra này cho một bên trung gian có liên hệ với mạng lưới của Mạc Vĩnh Điền, đổi lấy một khoản tiền không nhỏ.

Tin tức về việc có người đang âm thầm điều tra khoản nợ cũ của Mạc Vĩnh Điền nhanh chóng đến tai Chu Bảo Hạnh, kèm theo tên của Ngọc Diễm — trợ lý riêng lâu năm của Trác Nhã Vân. Chỉ cần liên kết hai cái tên ấy lại với nhau, cùng với việc Nhã Vân đột nhiên "tạm nghỉ để lo việc gia đình" đúng vào thời điểm Diệu Kỳ bị bắt, và sự biến mất bí ẩn của cô khỏi mọi hoạt động công khai suốt nhiều tuần liền, không khó để một người sắc sảo như Chu Bảo Hạnh ghép nối ra một khả năng đáng lo ngại.

Buổi sáng hôm ấy, khi Nhã Vân đang ngồi trong phòng sinh hoạt chung, cô cảm nhận được một sự thay đổi bất thường trong không khí ngay khi vừa thức dậy. Các nhân viên bảo vệ xuất hiện đông hơn hẳn thường lệ, đứng rải rác khắp các hành lang với vẻ mặt căng thẳng khác thường. Tưởng Nhã Kỳ đích thân đi kiểm tra từng phòng bệnh nhân khu B, ánh mắt bà quét qua từng gương mặt với sự chăm chú chưa từng thấy.

Nhã Vân cố giữ vẻ bình thản, nhưng linh cảm mách bảo cô rằng có điều gì đó nghiêm trọng đang xảy ra. Cô tìm cách nhắn tin ngắn gọn cho Bách Nguyên qua điều dưỡng thân tín, chỉ vỏn vẹn vài chữ: "Có chuyện bất thường, cẩn thận."

Bách Nguyên nhận được tin nhắn ngay khi đang trong ca trực, và chỉ ít phút sau, anh nhận được thông báo khẩn từ bác sĩ trưởng khoa Nghiêm Đình Vũ, yêu cầu toàn bộ đội ngũ y bác sĩ tập trung họp gấp tại phòng hội nghị lớn của bệnh viện.

Trong cuộc họp, Chu Bảo Hạnh đích thân xuất hiện, điều hiếm khi xảy ra đối với những cuộc họp nội bộ thông thường của khoa. Bà đứng trước toàn thể nhân viên, giọng nói điềm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự sắc lạnh khiến cả căn phòng chìm vào im lặng.

"Chúng ta vừa nhận được thông tin đáng lo ngại về khả năng có một cá nhân giả mạo thân phận, xâm nhập vào bệnh viện với mục đích không trong sáng." Bà nói, ánh mắt lướt qua từng gương mặt trong phòng như đang cố tìm kiếm dấu hiệu bất thường nào đó. "Vì sự an toàn của toàn bộ bệnh nhân và uy tín của bệnh viện, tôi yêu cầu tất cả các khoa phối hợp rà soát lại kỹ lưỡng hồ sơ nhập viện trong ba tháng gần đây, đặc biệt chú ý đến những trường hợp thông tin cá nhân không đầy đủ hoặc có dấu hiệu bất thường."

Bách Nguyên ngồi im, cố giữ vẻ mặt bình thản như bao đồng nghiệp khác, nhưng trong lòng anh đang dậy sóng lo lắng. Anh biết chính xác Chu Bảo Hạnh đang nhắm đến ai, dù bà không nói thẳng ra tên cụ thể.

Sau cuộc họp, anh tìm cách gặp Nhã Vân ngay lập tức, bất chấp rủi ro bị phát hiện. Anh viện cớ cần khám bổ sung khẩn cấp để đưa cô vào phòng khám riêng, nơi anh có thể nói chuyện mà không sợ bị nghe lén.

"Họ đã phát hiện có người đang điều tra, dù chưa biết chính xác đó là ai." Anh nói, giọng anh gấp gáp khác thường. "Chu Bảo Hạnh vừa ra lệnh rà soát toàn bộ hồ sơ nhập viện gần đây. Cô cần rời khỏi đây ngay, trước khi họ tìm ra manh mối dẫn đến cô."

Nhã Vân lắc đầu ngay lập tức, ánh mắt cô kiên quyết. "Tôi không thể bỏ đi lúc này, không phải khi Diệu Kỳ vẫn còn ở đây, không phải khi chúng ta chưa hoàn thành việc thu thập đủ bằng chứng."

"Nhưng nếu cô ở lại, cô đang đặt cả bản thân mình lẫn Diệu Kỳ vào vòng nguy hiểm lớn hơn bao giờ hết." Bách Nguyên phản bác, giọng anh đầy lo lắng. "Nếu họ phát hiện ra cô là ai, họ sẽ không ngần ngại làm bất cứ điều gì để bịt miệng cô, kể cả những biện pháp cực đoan nhất."

Đúng lúc ấy, điện thoại của Nhã Vân — chiếc điện thoại phụ được giấu kín mà cô chỉ dùng để liên lạc với Ngọc Diễm trong những tình huống khẩn cấp nhất — rung lên. Tin nhắn từ Ngọc Diễm hiện lên, giọng văn hoảng loạn rõ rệt: "Chị Vân, em xin lỗi, có thể thông tin về việc em điều tra khoản nợ của ông Điền đã bị lộ ra ngoài. Em vừa phát hiện tài khoản ngân hàng của người cung cấp thông tin cho em nhận được một khoản tiền lớn bất thường ngay sau cuộc gặp của tụi em. Chị cẩn thận, có thể họ đã biết em là ai, và từ đó suy ra chị."

Nhã Vân đọc tin nhắn, cảm giác lạnh toát chạy khắp cơ thể. Mọi mảnh ghép giờ đây đã rõ ràng — chính sự sơ hở trong việc điều tra bên ngoài của Ngọc Diễm đã vô tình mở ra một con đường dẫn thẳng đến cô.

"Họ sẽ sớm tìm ra tôi thôi." Cô nói, giọng cô run nhẹ nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết. "Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa."

Bách Nguyên nắm chặt vai cô, ánh mắt anh đầy quyết tâm. "Vậy chúng ta phải hành động ngay bây giờ, trước khi họ kịp ra tay. Tôi sẽ tìm cách đưa Diệu Kỳ ra khỏi khu cách ly đêm nay, còn cô cần chuẩn bị tinh thần cho điều tồi tệ nhất có thể xảy ra."

Nhã Vân gật đầu, cảm nhận rõ ràng một bước ngoặt quan trọng đang đến gần. Cuộc chiến âm thầm mà cô đã theo đuổi suốt nhiều tuần qua giờ đây sắp bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, và cô biết, không còn đường lui cho bất kỳ ai trong số họ nữa.

Rời khỏi phòng khám, Nhã Vân trở về phòng mình với bước chân cố giữ vẻ bình thường, nhưng mỗi bước đi đều nặng trĩu cảm giác như có hàng chục ánh mắt đang dõi theo sau lưng. Cô nhận thấy hai nhân viên bảo vệ lạ mặt đứng ở cuối hành lang khu B, không phải những gương mặt quen thuộc cô đã ghi nhớ suốt nhiều tuần qua, và họ có vẻ đang quan sát khu vực này với một sự chú ý bất thường, mắt liên tục lướt qua danh sách tên trên một tấm bảng kẹp giấy.

Cô nhắn tin nhanh cho Ngọc Diễm, dặn cô lập tức xóa mọi dấu vết liên lạc có thể truy ngược về mình, đồng thời chuyển toàn bộ bản sao bằng chứng đã thu thập được đến một địa chỉ email bảo mật thứ hai mà chỉ hai người biết, phòng trường hợp địa chỉ email chính bị xâm nhập. Cô cũng dặn Ngọc Diễm chuẩn bị sẵn sàng liên hệ với luật sư gia đình và một vài mối quan hệ tin cậy trong ngành công an nếu có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy cô mất liên lạc quá hai mươi bốn giờ.

Buổi chiều hôm đó, không khí trong khu B càng lúc càng ngột ngạt. Bà Trâm tìm đến Nhã Vân trong giờ giải lao, ánh mắt bà đầy lo lắng. "Có chuyện gì đang xảy ra vậy, Lam? Tôi thấy nhân viên bảo vệ hôm nay nhiều bất thường lắm, còn cả bà Chu cũng đích thân xuống kiểm tra từng phòng."

"Tôi nghĩ họ đang tìm ai đó." Nhã Vân đáp, cố giữ giọng bình thản dù trong lòng đang căng như dây đàn. "Bà cẩn thận nhé, đừng nói chuyện với tôi trước mặt người khác trong vài ngày tới."

Bà Trâm nhìn cô hồi lâu, rồi khẽ gật đầu, ánh mắt bà lộ rõ sự thấu hiểu của một người đã từng trải qua chính xác những gì Nhã Vân đang phải đối mặt. "Cô là người họ đang tìm, đúng không?"

Nhã Vân không trả lời trực tiếp, chỉ siết nhẹ tay bà một cái, ngụ ý đủ để bà hiểu mà không cần nói ra thành lời trong không gian có thể bị nghe lén bất cứ lúc nào. Bà Trâm gật đầu, ánh mắt bà chuyển từ lo lắng sang một sự quyết tâm lạ thường. "Nếu cô cần tôi làm gì để giúp, cứ nói. Tôi đã chờ đợi ngày này ba năm rồi, Lam à. Tôi sẵn sàng đánh cược những gì còn lại."

Nhã Vân nắm chặt tay bà, cảm động trước sự can đảm của người phụ nữ đã chịu đựng quá nhiều đau khổ suốt bao năm qua nhưng vẫn chưa từng để mất đi niềm tin vào công lý. "Cảm ơn bà. Tôi sẽ cần đến bà, sớm thôi."

Tối hôm đó, khi ánh đèn hành lang bắt đầu mờ dần theo giờ giới nghiêm quen thuộc, Nhã Vân ngồi lặng trong bóng tối phòng mình, tay siết chặt cuốn sổ mật mã như một vật bất ly thân cuối cùng còn sót lại. Cô biết, kể từ đêm nay, mọi thứ có thể thay đổi bất cứ lúc nào, và cô phải sẵn sàng cho mọi kịch bản, kể cả kịch bản tồi tệ nhất mà cô không dám nghĩ tới.

Cô nhìn ra khung cửa sổ có song sắt mảnh, ánh trăng khuya hắt một vệt sáng bạc mờ nhạt lên nền gạch lạnh. Trong tâm trí cô, hình ảnh Diệu Kỳ đang dần hồi phục, hình ảnh bà Trâm với ánh mắt kiên định đầy hy vọng, hình ảnh Bách Nguyên với sự tận tâm không hề lay chuyển suốt bao ngày qua, tất cả hòa quyện lại thành một nguồn sức mạnh mới, đủ để xua tan phần nào nỗi sợ hãi đang cuộn trào trong lòng cô. Dù ngày mai có mang đến điều gì, cô tự nhủ mình sẽ không lùi bước, bởi phía sau cô giờ đây không chỉ còn là danh dự của riêng gia đình mình, mà là hy vọng cuối cùng của biết bao con người đã và đang bị chôn vùi trong bóng tối của nơi này.

Đã sao chép liên kết chương